Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 1018

Cập nhật lúc: 2024-12-27 08:43:46
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì trong công ty còn có việc nên sau khi giảng xong Cố Tri Ý cũng không ở lại đây lâu hơn nữa.

Mà sau đó cũng có giảng viên khác, cũng được xem là đồng môn cùng đi huấn luyện với Julie.

“Hy vọng mọi người đều có thể thu hoạch.” Trước khi đi, Cố Tri Ý đã dặn dò một số chuyện, sau đó cô cũng chào tạm biệt Julie.

Sau khi rời đi, Cố Tri Ý may mắn chứng kiến cảnh tượng náo nhiệt của sàn giao dịch chứng khoán.

Vừa khéo cô có mang theo máy ảnh, thuận tiện cô đã chụp lại vài hình ảnh.

Đến thành phố Hải, Cố Tri Ý cũng có hy vọng có thể thả lỏng chút ít.

Đặc biệt là thời gian này của thành phố Hải, còn có sự phồn hoa sau này của nó.

Hiện tại rất nhiều thứ đều còn lưu giữ lại, trong ngõ hẻm còn có những cây sào được vắt ngang và quần áo thì được phơi ở phía trên.

Cố Tri Ý cầm lấy máy ảnh lập tức chụp được mấy tấm.

Trong hẻm nhỏ còn có mấy người già chơi chim, sau khi được họ đồng ý, Cố Tri Ý đã chụp lại tấm ảnh lưu lại thời đại này.

Sau đó cô đi đến một số danh lam thắng cảnh nổi tiếng ở đây, cô muốn sau khi trở về sẽ cho mấy đứa bé xem ảnh chụp ở nơi này.

Cố Tri Ý không ở lại đây quá lâu, cô cũng nhớ mấy đứa bé trong nhà rồi, vì vậy sang ngày hôm sau cô đã lên xe lửa quay trở về Bắc Kinh.

Năm nay Đại Bảo và Nhị Bảo mười tám tuổi, hai đứa có vẻ thông minh hơn những đứa bé đồng lứa khác, Cố Tri Ý vẫn không muốn để hai anh em nhảy lớp.

Nhưng vì mấy năm trước đã cải cách giáo dục nên khi đại bảo mười sáu tuổi, cậu bé đã tốt nghiệp trường cấp ba rồi.

Sau khi tốt nghiệp, Đại Bảo chọn học trường quân đội, mà Nhị Bảo lại chọn học ngoại ngữ ở trường đại học Bắc Kinh. Không ai ngờ, đứa bé lắc chắc năm đó, có một ngày lại lựa chọn trường học này.

Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch làm cha mẹ, ngược lại không có ý kiến gì nhiều.

Họ chỉ hy vọng hai đứa đã suy nghĩ kỹ, sau này, sự lựa chọn này có như thế nào cũng không được phép từ bỏ, phải kiên định đi trên con đường tương lai của mình.

Chẳng qua trường đại học hiện tại của Đại Bảo khá nghiêm ngặt, một tháng chỉ có thể trở về nhà hai ngày, còn Nhị Bảo được về nhà mỗi tuần một lần.

Bây giờ Tam Bảo đã mười lăm tuổi rồi, cậu bé vẫn còn học ở trường cấp ba, đến hai năm sau mới tốt nghiệp. Về vấn đề học hành, cậu bé cũng được xem là khá, không tính là giỏi, nó ngược lại hoàn toàn với trình độ hội họa của cậu bé. Từ mấy năm trước ông Thích cũng đã từng nói bản thân ông ấy đã không còn gì để dạy cho Tam Bảo nữa rồi.

Sau này cũng phải xem ở sự lĩnh hội của đứa bé mà thôi.

Tuy thành tích của Tam Bảo chỉ trung bình, nhưng rất rõ ràng hướng đi sau này của cậu bé đến chính là một nhà nghệ thuật.

Mấy đứa lớn văn võ song toàn, thêm Tam Bảo có tài nghệ thuật.

Với hai đứa nhỏ nhất trong nhà thì Cố Tri Ý để tùy ý chúng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1018.html.]

Tóm lại con cái vui vẻ là được.

Đoàn Đoàn và Viên Viên đã mười một tuổi. Bởi vì đi học sớm nên năm nay đã lên lớp bảy rồi.

Cố Tri Ý vừa về đến nhà, mấy đứa bé cũng vừa tàn học trở về, chúng nhìn thấy cô đã lập tức xông về phía cô.

“Mẹ, mẹ, mẹ rất bận rộn.” Không cần nghi ngờ, người bay đến ôm chầm lấy Cố Tri Ý là Đoàn Đoàn.

Lúc này đã là một cô gái, nhưng vẫn không trở ngại Đoàn Đoàn làm nũng, cô bé nũng nịu lên án Cố Tri Ý.

Cố Trị Ý nhìn cô con gái đã lớn trong lòng mình, cô sờ lên đầu cô bé nói: “Vậy một tháng này mẹ ở nhà với con nhé!”

“Vậy thì thôi vậy, mẹ làm việc của mình đi!” Tuy Đoàn Đoàn phàn nàn, nhưng nếu Cố Tri Ý buông bỏ công việc để ở bên cạnh họ, Đoàn Đoàn vẫn muốn để Cố Tri Ý xem trọng công việc của mình hơn.

DTV

Cố Tri Ý nhìn thấy dáng vẻ đắn đo của cô bé thì chỉ muốn cười.

“Yên tâm đi, sắp tới đây mẹ không có bận việc gì cả, gần đây đều đã làm xong hết rồi.” Cố Tri Ý làm sao không biết suy nghĩ này của cô bé.

Viên Viên nhìn thấy hai mẹ con dính nhau thì không đến tham gia vào, cậu học sinh ở cái tuổi này bắt đầu có gánh nặng, cũng không còn bám theo mẹ nữa.

Dáng vẻ tròn tròn của cậu bé rất thích hợp với cái tên của mình.

Bé trai mười tuổi, vì ăn uống rất giỏi nên dáng dấp đâu đâu cũng là thịt, nhưng không phải mập mạp quá độ. Trên mặt có thịt, đôi mắt to to, cả người nhìn thế nào cũng đáng yêu c.h.ế.t đi được.

Nhưng cậu bé lại không thích người ta nói mình đáng yêu, cậu bé luôn cảm thấy con trai phải anh tuấn mới được.

Cố Tri Ý cũng không quan tâm lắm đến tâm lý vừa khó chịu vừa thối của mấy cậu bé ở độ tuổi này lắm.

Cô gọi hai chị em vào phòng, sau đó, lấy quà cô đã đi thành phố Hải tặng cho hai chị em.

Mỗi lần Cố Tri Ý đi ra ngoài trở về, không ngoài dự tính cô đều mang một ít quà về cho mấy đứa nhỏ.

Chứng minh rằng cô vẫn nhớ đến chúng.

Thuận tiện chụp ảnh ở thành phố Hải cho hai chị em xem.

Tuy chúng chưa được đi nhiều nơi, nhưng mỗi lần Cố Tri Ý đi đến đâu đều mang ảnh chụp về cho chúng xem. Những năm này, mấy đứa bé đã được nhìn thấy rất nhiều sông núi của tổ quốc.

“Học tập thế nào?” Khai giảng đã sắp được hai tháng rồi, Cố Tri Ý cũng chỉ theo thói quen mà hỏi thăm chút ít.

Tuy thành tích của hai chị em không phải hàng đầu, nhưng vì trước đẫy có mấy anh trai đã dạy cơ bản cho nên không khiến người ta quan tâm lắm.

“Mẹ, mẹ còn lo lắng cho con sao? Con không có vấn đề gì hết.”

“Đúng đó. Mẹ, mẹ coi thường chúng con đúng không?”

Được rồi. Cố Tri Ý không hỏi nữa, cô chỉ nhìn dáng vẻ thành thục của hai đứa. Xem ra không hẳn là tệ lắm.

Loading...