Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 1017

Cập nhật lúc: 2024-12-27 08:43:44
Lượt xem: 64

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy năm nay lôi kéo được quan hệ với nhiều người, cũng khiến cho Cố Tri Ý thuận lợi lấy được danh ngạch.

Tin tưởng sau khi bọn họ trở về, chắc chắn sẽ có sự thay đổi rất lớn.

Người đầu tiên mà Cố Tri Ý nói cho biết chuyện này chính là Lâm Hiểu Lan.

“Đi đi đi, chị dâu, cái này chắc chắn phải đi.” Lâm Hiểu Lan hưng phấn nói.

Cô ấy biết cơ hội này chắc chắn là rất khó có được, bản thân cô ấy vẫn phải nắm chặt lấy mới được.

“Vậy được, đến lúc đó chị sẽ chọn hai người đi chung với em, hẳn là vào giữa tháng, em sắp xếp cho hai đứa bé trước đi!” Cố Tri Ý nói.

“Ha ha, hai tên nhóc này bây giờ cũng đã lớn rồi, không bám lấy em nữa, đến lúc đó em để cho dì chăm sóc là được.” Tấm lòng người làm mẹ Lâm Hiếu Lan rộng rãi nói.

Cố Tri Ý thuận tiên ngồi bên canh chỉ đạo một số vấn đề, sau đó cũng lập tức đến văn phòng của Hà Đại Thạch.

“Bà chủ Cố, ngọn gió nào đưa cô đến đây?” Mỗi lần trông thấy Cố Tri Ý, Hà Đại Thạch cũng rất bất ngờ.

“Còn không phải do sàn giao dịch chứng khoán của chúng ta bên này khai trương sao? Tôi đi xem thử.” Cố Tri Ý lơ đãng nói.

“Cô mua?” Hà Đại Thạch rót cho Cố Tri Ý ly trà, tò mò hỏi.

“Đúng vậy, mua một trăm ngàn.” Hà Đại Thạch nhìn vào mắt của Cố Tri Ý. Có thể khiến Cố Tri Ý ra tay, vậy tương lai của cổ phiếu này chắc chắn không tệ.

Sau khi hỏi Cố Tri Ý mua cổ phiếu của công ty gì, thì buổi chiều trước giờ nghỉ, chính anh ta sẽ đi mua một ít.

Nhưng lần này, Cố Tri Ý đến đây không phải nói với anh ta điều này, mà chính là nói: “Trước đó, tôi đã sai người lấy được ba suất đến thành phố Hải để bồi dưỡng, anh nhìn xem có nhà thiết kế trẻ tuổi nào đáng tin một chút, đến lúc đó có thể bồi dưỡng chút ít.”

Bởi vì Cố Tri Ý không thường xuyên ở đây, nên có rất nhiều thứ cô cũng không hiểu rõ lắm.

Hỏi Hà Đại Thạch về vấn đề này, có thể nghe được một số đề nghị.

“Cơ hội tốt vậy sao? Vậy hai ngày này trước tiên tôi sẽ quan sát thử. Ba người?”

“Ừm, bên này tôi đã để một suất cho Hiếu Lan rồi, còn hai suất nữa để anh sắp xếp.” Cố Tri Ý không không giấu diếm chuyện cô đã cho Lâm Hiếu Lan một suất.

Hà Đại Thạch khẽ gật đầu, biểu thị anh ta đã hiểu.

“Nhưng trong thời gian bồi dưỡng thế này thì không có lương, ăn uống hàng ngày thì họ không cần lo lắng.” Cuối cùng Cố Tri Ý vẫn nói một câu.

DTV

Chủ yếu là vì cô hy vọng những người khác không được đi cũng không có ý kiến.

Nếu đi đến bên kia vừa có thể được bồi dưỡng, vừa được nhận lương, vậy sẽ bất công cho những nhà thiết kế ở nhà làm việc vất vả biết bao nhiêu.

Cố Tri Ý nói xong thì tự mình trở về tiểu khu bên kia.

Sau khi chuẩn bị cho bên này chọn người xong, dẫn họ đến thành phố Hải một chuyến.

Qua mấy ngày, Cố Tri Ý lại đến công ty, Hà Đại Thạch lại nói với cô đã chọn người xong rồi.

Một nam một nữ, nam là Mạc Khai Nguyên, cũng là một trong số những học sinh mà Cố Tri Ý đã tài trợ đến bên này làm việc cũng được hai năm rồi, nói tóm lại biểu hiện cũng không tồi, cộng thêm việc thiết kế cũng được đánh giá tốt, độ hài lòng của khách hàng tương đối cao.

Một cô gái khác là người rất thanh tú, cũng từ nông thôn đến đây tên là Tiết Bảo Ni

Tính cách cô gái này có một chút giống với Lâm Hiểu Lan, nhưng lúc nhìn Cố Tri Ý lại hay xấu hổ.

Trong công ty có rất nhiều người đều muốn lấy Cố Tri Ý làm mục tiêu.

Công ty không chỉ giúp họ hoàn thành việc học mà hiện tại, công ty đã mở rộng ra như vậy, những thiết kế ra cũng thường xuyên làm người ta có cảm giác rất mới mẻ.

Cố Tri Ý nhìn mấy người họ, Lâm Hiểu Lan thì không cần giới thiệu, nhưng trước tiên vẫn phải mở một cuộc họp cho họ.

“Hi vọng mọi người có thể hiểu được cơ hội lần này rất khó có được, bao nhiêu người tranh giành cũng không có được suất nào. Mà mọi người cũng được xem là đã bộc lộ hết tài năng trong số những nhà thiết kế của công ty, công ty đặt hi vọng lớn vào mọi người thế nào, hy vọng mọi người cũng đừng làm công ty thất vọng.”

Đầu tiên, Cố Tri Ý vẽ một cái bánh nướng cho những người này.

Cô hy vong họ biết nâng niu cơ hội lần này, dù sao nếu để họ cảm thấy cơ hội quá dễ dàng có được thì sẽ không biết trận trong.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1017.html.]

Mặt khác phải thể hiện rằng công ty cũng tương đối xem trọng họ, hy vọng họ hiểu rằng họ là đối tượng được bồi dưỡng quan trọng trong công ty.

Nói rõ ràng chuyến đi đến bên kia sẽ không có tiền lương, chẳng qua họ không cần lo lắng chuyện ăn ở, bên kia sẽ bao.

Chương trình học tập còn phải xem ở năng lực lĩnh hội của mỗi người, có thể kết thúc sớm hay không còn phải xem vào số của họ.

Mặt khác còn giao nhiệm vụ cho họ, hy vọng khi họ trở lại có thể dẫn dắt nhóm thiết kế của Huy Đằng, nâng công ty lên một tầng cao mới.

Ba người họ bị những lời này của Cố Tri Ý mà nhiệt huyết sôi trào, chỉ muốn đi ngay lập tức để nhanh chóng có thể kết thúc khóa bồi dưỡng.

Nhưng Cố Tri Ý cũng đã nói, thừa dịp này muốn họ lắng đọng lại một chút.

Lần này, Cố Tri Ý sẽ dẫn họ đến làm quen tình hình trước, vì vậy họ đã xuất phát trước thời gian hai ngày.

Mọi người ngồi trên xe lửa đến thành phố Hải. Đến nơi, cô dẫn họ vào khách sạn nghỉ ngơi trước.

Mấy năm nay, thành phố Hải phát triển cực kỳ nhanh.

Nhà cao tầng ở khắp nơi.

Cố Tri Ý sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho họ xong, sang ngày hôm sau thì dẫn họ đến chỗ Julie bên kia.

Trước kia Julie đến Bắc Kinh đã quen biết với Cố Tri Ý.

Bởi vì xem như đều là nhà thiết kế nên hai người họ hàn huyên một hồi thì lập tức là dáng vẻ hận vì gặp nhau muộn.

Không phải sao? Hoạt động lần này cũng là Julie bên này sắp xếp.

Trước mắt cô ấy là nhà thiết kế cho một xí nghiệp liên kết với nước ngoài.

Trước kia, cô ấy đã từng du học ở nước ngoài mấy năm, xem như học được một số khái niệm về kiến trúc của họ và trở về nước.

Lần này, sở dĩ muốn tổ chức một khóa bồi dưỡng, chủ yếu là muốn những người làm công việc này có thể tiếp thu ý kiến quần chúng.

Đương nhiên, Julie không biết trong đội ngũ nhỏ mười người này sau này sẽ thiết kế ra được bao nhiêu kiến trúc có đột phá lớn.

Buổi tối, mọi người ăn cơm tối xong thì trở về phòng nghỉ ngơi.

Lúc này, Julie đến tìm Cố Tri Ý

“Tiểu Ý, cô thật sự không có ý định muốn giảng một bài với học sinh của chúng tôi sao? Kinh nghiệm của cô có thể nói là rất phong phú.”

Thật ra không phải Julie chưa từng tò mò, rõ ràng Cố Tri Ý học hệ báo chí, hệ báo chí nhưng không chỉ có thể thiết kế thời trang, mà trong vòng thiết kế, cô cũng đã học qua về kiến trúc.

Hơn nữa một số kiến thức lý luận gì đó, hoặc là phối hợp thời thượng, nếu muốn cô nói, cô cũng có thể nói đến hai ba bốn.

Sau cùng Julie cũng chỉ tổng kết một câu: Có lẽ đây chính là con cưng của trời.

“Tôi chỉ là nửa đường xuất gia mà thôi, không dám múa rìu qua mắt thợ.” Cố Tri Ý khiêm tốn nói.

“Nếu cô là múa rìu qua mắt thợ, vậy tôi thì tính là cái gì?” Julie tức giận nói.

Nhưng cô ấy vẫn không ngừng thuyết phục Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý hết cách, cuối cùng đành phải nhận giảng một tiết.

Ưu thế lớn nhất của cô chính là đã tận mắt chứng kiến rất nhiều kiến trúc của đời sau mà tổng kết được một số kỹ xảo nhỏ.

Nếu nói kinh nghiệm,cô chắc chắn kém hơn Julie có học hành bài bản.

Nơi huấn luyện đã được sắp xếp chính là trong nhà của Juie. Đó là một dãy biệt thự, mặt trước là Tô Giới, mặt sau mấy căn phòng đều đã được trả lại.

Có không ít người vừa trao tay là bán mất, đương nhiên có rất nhiều nơi đã bị phá hủy.

Nhà của Julie cũng là một dãy đó.

Ở đây có một phòng khách lớn, có thể tạm dùng để làm nơi huấn luyện.

Loading...