Cũng không biết cậu có tin hay không, nhưng dáng vẻ cậu nhìn Lâm Quân Trạch chính là 'cha cướp mẹ của chúng, chúng uất ức muốn chết".
Vì vậy cậu bé lại càng không nể mặt người cha ruột Lâm Quân Trạch này.
Cố Tri Ý rửa xong nồi đất, cô nhìn thấy
Nhị Bảo đã nhễ nhại mồ hôi, nên đã chuẩn bị cầm khăn mặt lên lau cho cậu.
Lau sạch sẽ mặt mũi cho Nhị Bảo xong thì lại nhìn thấy Đại Bảo đang ngồi chống tay vào hai má ở trước cửa, cả khuôn mặt vô cùng buồn bực. Cố Tri Ý đi đến bên cạnh, cô sờ tay lên đầu Đại Bảo thì thấy trước trán cậu bé đã ướt nhẹp mồ hôi.
“Đại Bảo, thế này là làm sao vậy?” Vốn dĩ Cố Tri Ý cũng chỉ tùy tiện quan tâm mà hỏi thôi.
Ai ngờ Đại Bảo lại làm ra dáng vẻ ông cụ non thở dài một tiếng: “Mẹ, vì sao con còn chưa trưởng thành vậy ạ?”
Cố Tri Ý thắc mắc vì sao đứa nhỏ này lại đột ngột hỏi về vấn đề này: "Đại Bảo muốn trưởng thành để làm gì thế?"
"Chú Cương Tử nói phải trưởng thành mới có thể chạy xe đạp." Đại Bảo nhìn Cố Tri Ý.
Hóa ra là vì muốn chạy xe đạp. Với một đứa bé ba tuổi mà nói, muốn chạy được xe đạp đúng là phải chờ đợi nhiều năm sau, nhưng lúc này Cố Tri Ý cũng không muốn đá kích niềm tin của Đại Bảo.
"Vậy sau này Đại Bảo nhớ phải ăn thêm nhiều rau xanh thì có thể lớn nhanh hơn."
Đại Bảo vô cùng bất ngờ nhìn Cố Tri Ý: “Thật sao ạ?”
Lấy được câu trả lời chắc chắn từ Cố Tri Ý, Đại Bảo kích động hô lên: “Vậy sau này Đại Bảo sẽ ăn nhiều rau xanh hơn, phải nhanh lớn lên thì mới có thể chạy xe đạp.”
DTV
Nhị Bảo ở bên kia nghe được chuyện này, cậu bé cũng biểu thị chính mình sẽ ăn nhiều rau hơn, cậu vội vàng nói với Cố Tri Ý: “Mẹ, vậy tối nay mẹ phải làm nhiều rau xanh hơn, Nhị Bảo cũng muốn ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-101.html.]
Giống như chúng lo rằng Cố Tri Ý làm ít rau xanh sẽ không đủ phần cho hai anh em.
Thế là chọc cho ba người lớn kia một trận cười nghiêng ngả. Cố Tri Ý cảm thấy như vậy cũng rất tốt, làm đồ ăn có nhiều rau xanh cho hai anh em, cũng xem như đã giải quyết được vấn đề kén ăn rau của hai đứa.
Ngâm đậu một hồi thì cho vào nồi, thêm nước lạnh.
Cố Tri Ý đặt một bếp lò nhỏ vào trong sân, cho thêm vào một bó rơm, nhóm lửa, thả thêm ít củi, bắt đầu nấu lên với lửa nhỏ.
Sau khoảng hai mươi phút, mùi thơm của đậu xanh đã tỏa ra, Cố Tri Ý lấy một cái vá đến khuấy đều lên. Đại Bảo và Nhị Bảo thấy không nóng lắm, nên hai anh em lập tức chạy đến vây quanh bếp lò nhìn vào.
Vừa ngửi thấy mùi thơm từ đậu xanh, hai anh em đã vô cùng thích thú.
Cố Tri Ý cảm thấy niềm vui của những đứa trẻ đôi khi chỉ bắt đầu từ những thứ rất đơn giản, dù chỉ là một việc cực kỳ nhỏ bé, nhưng trong mắt những đứa bé lại được phóng lớn lên vô cùng.
Và niềm vui cũng nhân lên gấp bội. Rất tốt!
Cương Tử dìu Lâm Quân Trạch đi ra ngoài. Cố Tri Ý bảo Đại Bảo chạy vào nhà bếp lấy túi đường trắng được đặt trên bàn ra.
Nghe nói có đường, ban đầu Nhị Bảo vốn dĩ đang lười biếng thì lập tức hăng hái lên, vội vàng chạy theo Đại Bảo vào nhà bếp.
Cố Tri Ý đợi một hồi mới thấy hai anh em mang đường trắng ra, bên miệng của mỗi đứa đều vương vãi một ít hạt đường nhỏ.
Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết hai anh em đã cấu kết cùng nhau lén lút ở trong bếp ăn vụng đường trắng rồi.
“Sao lại lâu như vậy? Không phải hai đứa ăn vụng đường đó chứ?” Cố Tri Ý giả vờ không nhìn thấy chứng cứ đã được giữ lại bên miệng của hai đứa, cô ra vẻ nghi ngờ hỏi.
Đại Bảo đưa đường trắng cho Cố Tri Ý xong lại không dám nhìn mặt mẹ, cậu bé chột dạ rồi. Vẫn là Nhị Bảo phản ứng cực kỳ nhanh, cậu bé vội vàng khoát tay nói: “Mẹ, Nhị Bảo không ăn, không có ăn.”
Ừm, nếu bỏ qua mấy hạt đường còn dính lại trên khóe miệng của hai đứa thì có thể mẹ sẽ tin.