Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 1008

Cập nhật lúc: 2024-12-27 08:41:46
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Toàn bộ khách sạn tuy rằng chỉ cao mười lăm tầng, nhưng vào lúc này cũng là kiến trúc số một số hai ở Thâm Thị.

Bên ngoài chợt vừa thấy liền khiến cho người ta có cảm giác mới mẻ.

Chờ đi vào bên trong mới biết được khách sạn này đúng là có thể được gọi là tráng lệ huy hoàng.

Trong một đám kiến trúc xám xịt ở Hoa Quốc, thiết kế này của Cố Tri Ý đúng là cũng là đủ lớn gan, đủ mới mẻ độc đáo.

Tóm lại, lãnh đạo phía trên vô cùng hài lòng với hạng mục này của công ty Cố Tri Ý.

Lúc này, chờ sau khi nghi thức chấm dứt, liền tiến lên chào hỏi Cố Tri Ý.

Lúc trước Cố Tri Ý không ít lần nghe thấy tên Quách Nghĩa Đảng, là thị trưởng mới nhậm chức của Thâm Thị, tuổi còn trẻ, lại đã ngồi yên ổn ở một vị trí cao.

Hơn nữa vào lúc nghiệm thu công trình đã gặp qua vài lần, cho nên vào lúc Quách Nghĩa Đảng lại đây Cố Tri Ý cũng cười chào hỏi trước.

“Tổng Giám đốc Cố, công trình lần này đúng là không tồi, có thể nhìn ra được Huy Đằng của các cô tiền đồ vô lượng nha!” Quách Nghĩa Đảng mở miệng chính là một miệng lời hay, nhưng mà anh ta cũng nói thật.

Vốn câu nói mà người bình thường nói ra thì mang lại cảm giác giả dối, không chân thành cho người khác, nhưng khi Quách Nghĩa Đảng nói ra không hiểu sao lại khiến cho người ta cảm thấy thoải mái, có thể khiến người ta cảm nhận được anh ta đang thật tình thực lòng khích lệ.

“Thị trưởng Quách quá khen đúng không? Công ty nhỏ của chúng tôi, cũng chỉ kiếm miếng cơm ăn, về sau vẫn là phải đi theo đảng.”

Cố Tri Ý cũng coi như đã lăn lộn ở đây mấy năm, hiểu rõ quan hệ đối với công trình có bao nhiêu quan trọng.

Vào thời điểm mới bắt đầu, rất nhiều công trình đều là chính phủ bên này nói thẳng là sẽ đưa cho ai nhận thầu.

DTV

Lần đấu thầu này cũng là vì đây là khách sạn đầu tiên, cho nên phía trên cũng để bụng, nhất định phải chọn ra công ty tốt nhất để nhận thầu.

Đời trước Cố Tri Ý cũng đã từng nghe thấy ba mẹ mình nói, thật ra ở thập niên 80-90 có rất nhiều điều khoản luật pháp không đủ hoàn thiện, lại là giai đoạn toàn bộ xã hội đều phát triển với mức độ thần tốc, cho nên cũng tồn tại rất nhiều khúc quanh trong đó.

Lấy ví dụ như công trình này, chính phủ nói là nhận thầu cho cá nhân, nhưng vẫn rất có khả năng sẽ trực tiếp giao công trình cho người mình quen biết, người thân hoặc là bạn bè.

Mà rất nhiều người nhờ mối quan hệ thân quen ấy, chỉ vì kiếm tiền không thèm để bụng tới chất lượng công trình, đây cũng là lý do vì sao sau này có nhiều công trình “bã đậu” như vậy.

Đương nhiên là Cố Trai Ý không có biện pháp nào ngăn cản chuyện này xảy ra mà chỉ có thể bảo đảm những công trình trong tay mình không xảy ra chuyện ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu xây dựng. Thuận tiện cũng tạo danh tiếng cho Huy Đằng của mình vang xa.

Sau này nếu như bên chính phủ còn có công trình gì khác thì có thể nghĩ tới Cố Trị Ý cô hoặc có thể nghĩ tới Huy Đằng.

Đương nhiên Quách Nghĩa Đảng nghe ra ý ngoài lời của Cố Tri Ý nhưng mà đối với một người thẳng thắn thành khẩn như vậy thật ra anh không hề chán ghét. Ở trong quan trường lâu rồi, loanh quanh lòng vòng cũng thấy nhiều, cái loại thái độ cực kỳ thẳng thắn thành khẩn này chính là trắng trợn táo bạo nói về sau xin chiếu cố nhiều hơn, Quách Nghĩa Đảng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Cho nên cũng cười ha hả đáp ứng.

Sau đó còn có nghi thức chúc mừng cho nên Cố Tri Ý nói thêm vài câu với Quách Nghĩa Đảng sau đó rời đi chỗ khác.

Hà Đại Thạch đã chờ ở một bên, thấy Cố Tri Ý mặc một bộ quần áo công sở, trang điểm kiểu phụ nữ tinh anh còn dơ ngón tay cái lên với Cố Tri Ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1008.html.]

“Không tồi, Cố tổng càng ngày càng có khí chất.”

“Đúng vậy không? Tôi cũng cảm thấy ngày hôm nay tôi đi lấy sĩ diện cho Huy Đằng.” Cố Tri Ý cũng nói theo lời của Hà Đại Thạch.

Mà Quách Nghĩa Đảng đứng ở một bên khác cũng cần phải cùng người phía dưới đi tham quan. Thuận tiện nghe bọn họ đánh giá linh tinh với khách san này.

“ba ba.” Giọng nói một bé trai vang lên.

Mấy người cũng biết bé trai này cho nên gật gật đầu nói mình đi tham quan rồi rời đi trước.

Quách Nghĩa Đảng nhìn Quách Nhạc Nhạc phía sau mình, bất đắc dĩ nói: “Sao con lại tới đây?”

“Thằng nhóc thối này nói là muốn xem khách sạn bên này như thế nào, về sau nó cũng muốn vào ở.” Ông cụ đi vào sau một bước, Quách Bình Viễn trêu đùa.

“Ba.” Quách Nghĩa Đảng cũng gọi một tiếng.

“Ừ, một đường ba đi tới đây thấy dáng vẻ này thật sự không tồi.” Quách Bình Viễn khó có lần nói câu khích lệ.

“Đúng vậy, đây vẫn là do một nữ đồng chí trẻ tuổi thiết kế, là bà chủ của Huy Đằng đó.” Quách Nghĩa Đảng nói xong chỉ chỉ vào Cố Tri Ý đứng bên kia.

Quách Bình Viễn nghe anh ấy nói như vậy thì cũng tò mò nhìn qua bên kia. Vốn dĩ cũng chỉ định tùy tiện nhìn một cái nhưng đột nhiên dừng lại..

“Nghe nói Cố tổng là học sinh ngành tin tức trường Thanh Hoa mới tốt nghiệp, ba, ba nói...” Quách Nghĩa Đảng còn đứng ở bên cạnh nói thao thao bất tuyệt.

Kết quả sau khi nhìn lại thấy ba mình không hề có phản ứng. Vừa mới xoay đầu thì nhìn thấy dáng vẻ kích động của ba mình, còn tưởng ông cụ vừa bị cái gì kích thích.

“Ba? Ba làm sao vậy?” Quách Nghĩa Đảng đưa tay ra vẫy vẫy trước mặt ba mình.

Bên này Quách Bình Viễn đã nhận ra Cố Tri Ý cho nên không thèm để ý tới đứa con trai Quách Nghĩa Đảng này.

“Đồng chí Cố, là cô sao?”

Cố Tri Ý bị giọng nói thình lình vang lên phía sau dọa sợ, chờ khi cô quay đầu nhìn lại thì thấy một ông cụ dùng vẻ mặt nhìn thấy cha mẹ sinh ra nhìn chính mình. Thẳng tới khi làm Cố Tri Ý sợ hãi, trong ấn tượng của mình không hề quen một người nào như vậy mà?

“Chào ông, có việc gì sao ạ?” Cố Tri Ý lễ phép hỏi.

“Cái đó, cô, cô có còn nhớ rõ tôi không? Ga tàu hỏa ở thành phố Thâm đi Bắc Kinh, cái đứa nhỏ bị nghẹn ở cổ.”

Nói rồi lại kéo đứa cháu nội đang đứng ngây ngốc bên cạnh mình ra.

Lúc này Cố Tri Ý đã nghĩ ra rồi. Này còn không phải là đứa nhóc cô cứu ở trên xe lửa kia sao?

“Là ông ạ?” Cố Tri Ý cũng không nghĩ tới họ lại có duyên như vậy.

“Đúng vậy, không nghĩ tới lại có duyên như vậy, lúc trước hỏi tên cô nhưng không hỏi được và sốt ruột mang cháu tới bệnh viện nên không cảm ơn cô tử tế được.”

Loading...