Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 1006

Cập nhật lúc: 2024-12-27 08:41:43
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý ôm tâm tình kích động về Bắc Kinh.

Mấy đứa bé cũng đã một tháng không nhìn thấy Cố Tri Ý, lúc này mấy đứa nhóc nhìn thấy đều kích động xông tới.

“Mẹ ơi. Mẹ ơi. Con rất nhớ mẹ đó!”

“Mẹ ơi. Cuối cùng thì mẹ cũng đã về rồi.”

Mấy người phía sau cũng nhao nhao nói ra nỗi nhớ nhung của mình.

Nhưng mà lúc này Đại Bảo và Nhị Bảo cũng đã là thanh niên, thật ra không thân thiết ôm Cố Tri Ý như mấy đứa em được.

“Mẹ không ở nhà, các con có ngoan ngoãn không nào?”

Cố Tri Ý nhìn rõ vẻ chột dạ trên mặt mấy đứa nhóc liền biết, trong khoảng thời gian mình không ở nhà này, có lẽ mấy con khỉ nhỏ này đều được thả bay.

“Chị dâu Hà, trong khoảng thời gian này thật vất vả cho chị.”

DTV

“Không vất vả không vất vả, Đại Bảo và Nhị Bảo cũng đã giúp đỡ được, chị cũng được nhẹ nhàng hơn không ít đâu.”

Hà Thúy còn không quên khen mấy đứa nhóc Đại Bảo một tràng.

“Đúng vậy, Đại Bảo Nhị Bảo của chúng ta vừa nhìn đã biết là anh trai tốt.” Cố Tri Ý cười xoa đầu hai người.

Hai cậu nhóc bây giờ đã là nửa thanh niên đều hơi ngại ngùng cười cười.

Sau khi Cố Tri Ý vào nhà, đưa cho mỗi người đặc sản của Thâm Thị mà cô mang mang về, còn cả mấy món đồ chơi cho mấy đứa bé nữa.

Đối với mấy đứa lớn, thứ mà Cố Tri Ý mang về cho là một ít sách tiếng Anh. Rất kỳ quái, đứa bé không thích học tập Nhị Bảo này, thật ra lại cảm thấy rất hứng thú đối với tiếng Anh.

Có thể nói, quà Cố Tri Ý mua về đều gãi đúng chỗ ngứa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1006.html.]

Cô cũng mang theo một bộ quần áo về cho Hà Thúy, tuy rằng Hà Thúy vẫn luôn nói là chị ấy thì thôi đi, không muốn để Cố Tri Ý tiêu pha, nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy.

Quà cho Tiểu Chí cũng là món đồ chơi giống với mấy đứa bé.

Sau khi Cố Tri Ý trở về, mấy đứa bé đi học, còn Cố Tri Ý thì lại đi đến nhà xưởng bên kia.

Năm ngoái, Cố Tri Ý để nhà xưởng sản xuất một lô đồ thể dục, bởi vì đại hội thể thao lúc trước, làm dấy lên làn sóng yêu vận động.

Lúc này, Cố Tri Ý cũng rèn sắt khi còn nóng, đồ thể dục lần này, cũng đem đến cho xưởng quần áo của Cố Trị Ý rất nhiều lợi nhuận.

Hồ Tư Tuệ gả cho Trương Lực không bao lâu liền mang thai, lúc này đứa bé cũng đã một tuổi.

Lúc này Hồ Tư Tuệ vừa vặn ở trong xưởng giúp đỡ Trương Lực, nhìn thấy Cố Tri Ý tới, còn trêu chọc: “Bà chủ Cố của chúng ta đã về rồi”.

“Đúng vậy, có phải nhớ tớ rồi không hả?” Cố Tri Ý cũng cười trêu lại.

“Hắc, cậu đừng nói, đúng là hơi nhớ đấy.” sau khi Hồ Tư Tuệ làm mẹ, tính cách cũng không có gì thay đổi so với trước kia, hơn nữa vì thường xuyên tiếp xúc với Cố Tri Ý cho nên hai người không có việc gì luôn thích tiều chọc nhau một chút.

“Gần đây thế nào?”

“Vẫn tốt, tớ kể cho cậu biết nha, cái đồ thể dục này á, rất nhiều người nhìn thấy chúng ta làm cũng làm theo, nhưng mà chúng ta đã là người ăn cua đầu tiên từ lâu rồi.” lúc này Hồ Tư Tuệ đến giúp đỡ ở chỗ Cố Tri Ý, cũng hiểu biết tình hình của nhà xưởng.

Nhưng mà công việc của cô ấy thuộc về loại văn chức. Một vài chuyện cần đăng báo, Cố Tri Ý đều sẽ giao cho Hồ Tư Tuê đi làm.

Thời gian tương đối tự do, rảnh rỗi không có việc gì liền chạy tới giúp Trương Lực.

Lúc này nghe thấy Hồ Tư Tuệ nói tình huống sắp tới, trong lòng Cố Tri Ý cũng đã nắm chắc.

Bản thân quần áo đã rất dễ dàng xuất hiện loại cùng mẫu mã, mình chỉ cần chiếm lĩnh thị trường đầu tiên thì những người theo sau cũng chỉ có thể uống một ít nước canh.

Quần áo hè năm nay cũng bắt đầu chuẩn bị đưa ra, phong cách ăn mặc bây giờ của mọi người cũng dần dần thoáng hơn, Cố Trị Ý bắt đầu làm trang phục cao bồi, một ít áo n.g.ự.c linh tinh.

Bên ngoài lại khoác thêm một lớp áo sơ mi hơi mỏng là vừa đẹp.

Loading...