“Đúng rồi, lần này anh trở về có lưu số điện thoại của ông chủ người ta hay không đó, đến lúc cần hàng hóa thì trực tiếp bảo họ gửi qua bưu điện đến đây cho anh là được, anh cũng đỡ mất công chạy.”
“Hắc hắc, đương nhiên là có rồi.” Cố Tử Lâm ra vẻ em đừng xem thường anh. Lúc trước khi giúp đỡ Cố Tri Ý bán sỉ quần áo Cố Tử Lâm cũng đã dùng qua cách này rồi.
“Đúng rồi, em gái, anh chuẩn bị về Dương Thành trước, việc làm ăn trong cửa hàng cũng đã bị chậm mấy ngày rồi, anh chuẩn bị tới Dương Thành sẽ gọi điện thoại cho chi dâu em để cô ấy tới Dương Thành giúp anh.” Cố Tử Lâm kích động nói.
Cố Tri Ý cũng không có ý kiến, dù sao thì cửa hàng này cũng phải trang hoàng gì đó, cũng đúng là không thể kéo dài thời gian được nữa.
Cố Tử Lâm ở bên này thấy không có chuyện gì nữa, cũng liền lên xe lửa đi Dương Thành.
Đến Dương Thành cũng mất mấy giờ đồng hồ, sau khi xuống xe lửa liền phát điện báo về nhà, để Lâm Tú Mai tới hỗ trợ.
Thật ra mấy đứa con trai của anh ấy cũng muốn đi theo tới đây, nhưng bây giờ cũng đã khai giảng cho nên cũng không đi được, cũng chỉ có một mình Lâm Tú Mai lên xe lửa.
Bởi vì khoảng cách cũng gần, chỉ cần đi khoảng chưa đến nửa ngày là có thể đến nơi cho nên Lâm Tú Mai chỉ mua ghế ngồi cứng để ngồi.
Lâm Quân Trạch vào ngày mùng 8 tết đã dẫn theo mấy đứa bé về Bắc Kinh, anh cũng đã phát điện báo cho Cố Tri Ý. Xem tình hình này của cô thì hẳn cũng không trở về nhanh như vậy được.
Bên này việc đưa mấy đứa bé đi báo danh, chuẩn bị đồ vật để khai giảng, đều là cái người ba ruột Lâm Quân Trạch này tự tay làm lấy.
Năm ngoái Đoàn Đoàn và Viên Viên cũng đã đi học tiểu học. Đoàn Đoàn, Viên Viên đã là học sinh tiểu học, sáng sớm liền mang cặp sách mới của mình ra.
Tiện đó cũng bỏ hết đồ dùng học tập của mình và cả mấy con thú bông nhỏ của mình vào trong.
Lâm Quân Trạch nhìn cặp sách phình to ra, cũng thở dài bất đắc dĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1005.html.]
Thôi vậy, ngày đầu tiên đi học, chiều theo ý bọn nhóc vậy.
Bây giờ Đại Bảo đã lên cấp hai, nhưng mà ngày đầu tiên khai giảng cậu nhóc vẫn đi cùng Lâm Quân Trạch dẫn Đoàn Đoàn, Viên Viên đi đến trường học của hai bé trước. Hôm nay đi để báo danh sau đó nhận sách vở.
Sau đó chính là Tam Bảo, rồi sau đó cả nhà lại đi cùng với mấy nhóc Đại Bảo đi sang trường cấp hai ở chỗ khác để báo danh.
Mấy cha con đi báo danh xong liền về nhà.
Ngày mai mới bắt đầu đi học chính thức, Lâm Quân Trạch dẫn mấy đứa nhóc đi báo danh xong, chính anh cũng đã đến thời gian phải về bộ đội.
Cho nên bây giờ tạm thời cũng chỉ có thể giao mấy đứa bé cho Hà Thúy chăm sóc.
Cũng may hai nhà bây giờ cũng đã thân quen. Khi hai vợ chồng Cố Tri Ý không ở nhà thì bọn nhóc đều giao cho Hà Thúy chăm sóc, hơn nữa mấy đứa nhóc và con của Hà Thúy - Tiểu Chí cũng chơi với nhau rất thân.
Cho nên nấu cơm thời điểm dứt khoát liền ở nhà ăn.
Đến khi buổi tối, vì không yên tâm để mấy đứa bé ở nhà, cho nên Hà Thúy cũng dẫn theo con trai ở lại trong nhà Cố Tri Ý.
Lúc trước Cố Tri Ý đã sắp xếp xong xuôi hết mọi việc, nhưng mà cô ở bên này vẫn cảm thấy lo lắng cho mấy đứa bé ở nhà, sau khi chuẩn bị nắm chắc công trình bên này, thì cô cũng liền rút lui.
Cũng may lúc ấy cô đăng ký thời gian giấy phép biên phòng là nửa năm, cho nên cũng không phải lo về vấn đề giấy chứng nhận quá thời hạn.
Cố Tri Ý thu dọn đồ vật chuẩn bị đi về trước, nhưng mà lúc đi còn bảo Hà Đại Thạch hỏi thăm hộ. Nếu ở bên Thâm Thị mà có nhà đang bán thì Cố Tri Ý cũng chuẩn bị mua một cái, thuận tiện làm giấy chứng nhận cư trú xong trước, mỗi lần cô đến đây cũng không đến mức mỗi lần đều phải đi thuê khách sạn ở.
Giá nhà ở Thâm Thị vào đời sau cũng cao số một số hai, cho nên lúc này cô mà đầu tư thì cũng coi như vừa vặn.
DTV
Hà Đại Thạch cũng biết ý tưởng của Cố Tri Ý, đồng ý rất sảng khoái.