Hai năm này cô đã học bù thêm một số kiến thức về thiết kế kiến trúc, chỉ dựa vào kỹ thuật thiết kế thời trang của mình thì chắc chắn sẽ không chèo chống giúp cô có thể vượt qua bản vẽ này được.
Người ta thường nói sống đến già, học đến già, Cố Tri Ý cảm thấy sau này chắc chắn sẽ tận dụng đến, vì vậy trước đó không có chuyện gì làm nên cô đã học lấy.
Cộng thêm việc ở đời trước cô đã thấy nhiều khách sạn như vậy rồi, nếu phải thiết kế một khách sạn thì vấn đề cũng không phải quá lớn, có thể đây còn là một ưu thế cho cô.
Họ tiếp tục nói đến một số dự án gần đây xong thì ấy người họ đến nhà hàng gần đó ăn cơm, sau đó Cố Tử Lâm ra ngoài, còn Cố Tri Ý tự trở về khách sạn trước.
Thời gian đúng là rất gấp, cô vẫn nên làm xong bản vẽ trước thì hơn.
Bên này Cố Tri Ý vội vàng vẽ bản thiết kế, mà mấy cha con ở thành phố Triều bên kia thì chơi đến quên trời đất.
Mùng sáu, trong thôn có mở sân khấu kịch, sân khấu kịch được dựng ngay sân phơi gạo, đến tối sẽ hát hí khúc ở đây.
DTV
Buổi tối có kịch nên từ sớm mấy đứa bé đã ăn cơm xong xuôi rồi đi ra ngoài xem.
Mấy anh em Đại Bảo lần đầu tiên được nhìn thấy những cảnh này.
Trên sân khấu, người mặc cổ trang, chân mang hài đế xuồng thời nhà thanh, khua tay áo của mình đứng trên sân khấu hát a a cái gì đó, thỉnh thoảng còn dùng giọng của thành phố Triều mà nói lời gì đó, chờ đến lúc đọc thoại nội tâm lại bắt đầu hát lên.
Trong hậu trường có người thổi kèn gõ trống, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Nhị Bảo nhìn thấy bên ngoài có người bán hạt dưa, cậu bé trực tiếp ra ngoài mua mấy gói lớn, sau đó rất ân cần đưa cho Đoàn Đoàn và Viên Viên.
“Đoàn Đoàn, Viên Viên, nhìn xem, anh hai mua cái gì cho hai đứa này.”
Đoàn Đoàn và Viên Viên mỗi người giơ tay ra nhận, ngồi phía trước sân khấu mà bắt đầu cắn.
Tam Bảo nhìn thấy có bán kẹo hồ lô, trên người cậu bé cũng có tiền lì xì, thế là cậu bé cầm tiền đi mua mấy xâu.
Đại Bảo nghĩ đang là buổi tối nên không thể ăn ngọt, vì vậy cậu bé chỉ mua lê đường, đã được ướp gia vị có vị chua ngọt rất ngon miệng, cắn một cái đều là nước cả.
Đại Bảo mua một túi. Chờ cho đến khi mọi người đều mua đồ về rồi thì mấy anh em rất ăn ý mà chia đồ ăn cho em trai và em gái trước.
Mấy đứa bé khác hâm mộ c.h.ế.t đi được.
Bình thường tiền lì xì đều bị cha mẹ lấy đủ loại lý do mà lấy đi cả.
Nếu không phải nói cái gì mà để dưới ván giường, đừng để cho chuột biết, kết quả sang sáng ngày hôm sau thì tiền đã không thấy đâu nữa. Lúc đó, người lớn sẽ nói rằng chắc chắn là do chuột đã tha đi.
Khi còn nhỏ, chuột trong nhà này đã cõng không biết bao nhiêu nồi rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-1001.html.]
Những đứa trẻ cứ khư khư tin tưởng vào điều người lớn nói, chúng vẫn tưởng rằng chuột trong nhà đã trộm tiền của chúng đi.
Cố Tri Ý cũng không hạn chế tiền tiêu vặt của mấy đứa bé quá chặt chẽ, từ nhỏ cô đã dạy chúng khái niệm về việc giữ gìn và sử dụng hợp lý tiền bạc.
Vì vậy cô không quá mức lo lắng chúng sẽ tiêu tiền bậy bạ.
Bên này, Đoàn Đoàn vừa ăn quà vặt, thì bên kia vở kịch lại bắt đầu rồi.
Tiếng chiêng tiếng trống vang ầm ầm, còn có tiếng nhạc được tấu lên, bọn trẻ bắt đầu ngồi yên xem tiếp.
Kịch được diễn đến khoảng mười tờ tối thì kết thúc, và sân khấu kịch thế này sẽ diễn ra trong mấy ngày liên tục. Mấy đứa bé có vẻ chưa thỏa mãn cầm ghế trở về nhà.
Lâm Quân Trạch cũng canh thời gian và đến đón mấy đứa bé.
“Cha, con kể lại cho cha nghe, cái này cũng vui lắm ạ.” Đoàn Đoàn vừa nhìn thấy Lâm Quân Trạch là cô bé đã bắt đầu hưng phấn chia sẻ vở kịch mà mình đã xem tối nay.
Viên Viên ở bên cạnh cũng phối hợp góp tiếng vào.
Vở kịch hôm nay chính là câu chuyện trạng nguyên lang sau cao trung đã từ bỏ người vợ nghèo hèn. Lúc này mấy đứa bé đang dùng cảm nghĩ sau khi xem của mình thảo luận với Lâm Quân Trạch về nội dung của câu chuyện.
Bởi vì trước kia, Cố Tri Ý đã từng nói, muốn dạy mấy đứa bé biết biểu đạt lời nói, vì vậy Lâm Quân Trạch cũng rất kiên nhẫn lắng nghe hai chị em nói những lời không khớp với nhau.
Thỉnh thoảng anh cũng sẽ trả lời vài câu.
“Cha, ngày mai con muốn đến nữa.”
“Được.”
“Cha, con muốn ở đây, ở đây rất vui.” Viên Viên nắm lấy tay Lâm Quân Trạch, đập vào chân anh nói.
Lâm Quân Trạch: …
Lại nói Cố Tri Ý, buổi tối, có người gõ cửa phòng. Sau khi đối phương nói rõ nguyên nhân đến đây, cô mới mở cửa.
“Xin chào, đồng chí. Phiền cô trình giúp tôi giấy chứng minh.” Người đến mặc đồng phục, trên cánh tay còn có một băng đỏ, trên đó viết: Nhân viên công tác của khách sạn.
Cố Tri Ý mang giấy chứng minh, các giấy tờ căn cứ xác thực của mình ra. Sau khi thành phố Thâm bên này đã phân chia khu vực xong, vào ban đêm, người đi tuần tra cũng bắt đầu nhiều hơn.
Bởi vì là khách sạn nên họ cũng không quá đáng, chỉ đơn giản hỏi một chút, rồi trả lại giấy tờ cho Cố Tri Ý.
“Được rồi, đồng chí. Nếu cô ở lại đây thời gian dài thì vẫn phải làm một số thủ tục tạm trú cho ổn thỏa.” Người tới rất có thiện chí nhắc nhở.
Cố Tri Ý khẽ gật đầu, cảm ơn họ. Sau về trở về phòng tiếp tục thiết kế.