Hai đứa nhỏ ngồi trên xe đạp, thỉnh thoảng còn truyền đến tiếng tiếng trẻ con hưng phấn reo lên "A a a ~ Chú Cương Tử, nhanh lên một chút nữa!"
Lúc Cố Tri Ý nnhìn đến Đại Bảo đang ngồi ở yên sau thì cô lại nhớ đến bản thân mình khi còn nhỏ, cô đã từng sống ở nông thôn, khi đó mỗi khi ngồi xe đạp đều có một cái ghế trúc được cột vào chỗ ngồi phía sau.
Vừa khéo hai bên cũng có lót theo miếng đệm để đứa bé có thả chân hai bên cũng không cần lo lắng bị kẹt chân vào bánh xe, mà đứa bé cũng không dễ bị ngã.
Thế là, Cố Tri Ý lập tức đi vào phòng, lấy bút và giấy ra, cô phác thảo kết cấu đơn giản của cái ghế, sau đó lại nhìn Lâm Quân Trạch:
“Em muốn cột một cái ghế dựa ở yên sau xe đạp, anh biết làm không?”
Lâm Quân Trạch nhận bản vẽ đơn giản trong tay Cố Tri Ý, anh nhìn thoáng qua.
Cũng may Cố Tri Ý xuất thân là dân thiết kế, nên vừa nhìn bức vẽ này đã có thể dễ dàng hiểu được. Lâm Quân Trạch nhìn đi nhìn lại vài lần thì cũng đã hiểu được cấu tạo của nó, anh nói:
“Có lẽ không thành vấn đề, anh sẽ nhờ anh cả mang một ít vật liệu đến.”
Nghe anh nói biết làm, Cố Tri Ý cũng nhẹ nhàng gật đầu.
Hiện tại loại ghế này cũng không phải được làm từ những vật liệu sắt thép như sau này, tất cả hầu như đều được làm từ tre trúc.
Bởi vì ở những vùng nông thôn rất dồi dào tre trúc, nhà ai muốn làm gì cần đến thì đều có thể ra phía sau núi hoặc là bờ sông chặt mang về sử dụng, mà loại trúc này lại có tốc độ sinh trưởng rất nhanh.
Có thể dùng trúc để tạo ra rất nhiều đồ dùng trong nhà, dùng tre trúc đan lại tạo ra sọt chứa đồ, mẹt, ki hốt rác, làm xửng hấp bánh bao, bánh cao lương.
Cố Tri Ý nghĩ nếu đã muốn làm ghế ngồi xe đạp cho trẻ con thì cũng làm luôn xe lăn cho Lâm Quân Trạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-100.html.]
Như thế thì lúc Cương Tử đi rồi, Lâm Quân Trạch muốn đi đâu cũng sẽ dễ dàng hơn.
“Nếu không thì anh nhờ mấy người anh cả chặt nhiều trúc hơn một chút, đến lúc đó làm xe lăn cho anh luôn.
Ban đầu Lâm Quân Trạch vốn dĩ muốn từ chối, nhưng lại nghĩ đến lúc Cương Tử đi rồi, bản thân anh muốn đi đầu đều phải chống gậy cũng rất tốn sức, mà Cố Tri Ý lại là phụ nữ còn đang có thai, sẽ không dễ dàng nếu để cô dìu anh, nếu có một chiếc xe lăn thì vẫn tiện lợi hơn. Nghĩ vậy nên anh cũng gật đầu.
DTV
“Được rồi, một hồi nữa anh sẽ nói với cha.”
Cố Tri Ý thấy lúc này cũng chưa đến giờ ăn trưa, nên cô định sẽ nấu một ít chè đậu xanh giải nhiệt, nên lấy đậu xanh ra nhờ Lâm Quân Trạch rửa giúp, còn mình lại đi vào phòng bếp lấy một cái nồi đất.
Nồi đất trong nhà tương đối nhỏ, nên Cố Tri Ý vào không gian lấy ra một cái nồi đất lớn hơn, đường cát thì hôm qua Cương Tử đã mua một ít rồi.
Nước chè mà không có đường thì sẽ không ngon, chỉ là hiện tại nhà nào cũng rất quý đường, dầu, không ai dám dùng đường trắng để nấu chè như Cố Tri Ý thế này, họ không đành thả xuống.
Sau khi rửa sạch sẽ đậu xanh, Cố Tri Ý ngâm trong nước một hồi. Cương Tử đã chở Đại Bảo và Nhị Bảo quay về, hai đứa tuy đã xuống xe, nhưng có vẻ vẫn rất muốn đi tiếp, lại nhìn thấy Cố Tri Ý đang rửa nồi đất, Nhị Bảo lập tức chạy đến đứng cạnh Cố Tri Ý:
“Mẹ, làm món ăn ngon gì sao?”
Nhị Bảo nhìn thì còn nhỏ, nhưng đối với đồ ăn, dường như trời sinh cậu bé đã có một khứu giác khác với những người bình thường.
Lúc này cậu bé nhìn thấy Cố Tri Ý đang rửa nồi đất, bên cạnh còn có đậu xanh, thế là cậu lập tức cho rằng mẹ đang làm món ngon nào đó.
Cố Tri Ý cố tình không nói với cậu bé, Lâm Quân Trạch ngồi bên cạnh còn nói đùa: “Mẹ làm cho cha ăn, các con không có phần.”
Ai ngờ anh vừa dứt lời, Nhị Bảo đã trừng mắt nhìn Lâm Quân Trạch: “Cha hư!”