Bạn bè quan trọng
Tôn Diệp ngủ gục xe, Tô Uyển Thanh bế nổi: “Anh thể giúp em bế thằng bé lên lầu ?”
Đến phòng, Lục Vân Tiêu đặt Tôn Diệp xuống, : “Sau đừng đến cổng đại viện tìm nữa, còn , sẽ để ý đến hai .”
Anh ngoài, đột nhiên Tô Uyển Thanh từ phía ôm chầm lấy eo : “Đừng , đừng bỏ em một , em chỉ thôi, Vân Tiêu.”
Cảm giác mềm mại ấm áp từ phía truyền đến, cơ thể Lục Vân Tiêu cứng đờ.
Không hiểu , còn một luồng khô nóng trào dâng.
Anh hít sâu một , gỡ tay cô : “Cô gì ?”
Tô Uyển Thanh chạy lên mặt , đóng cửa , hoa lê đái vũ chặn : “Vân Tiêu, em tin cảm giác với em.”
Nga
Mặt khác, tại chợ đêm Vân Thành.
Khương Y và cả “tình cờ gặp” Tần bí thư, còn thấy Lão Ngô và đồn là cháu gái của Tần bí thư, Tần Bảo Châu.
Cô hiểu tại cả nghi ngờ và Nhiếp Xán .
Người Tần Bảo Châu là cô gái thành phố, còn xinh , ăn mặc thời thượng.
Áo len lông cừu màu trắng, khoác ngoài áo màu vàng nhạt, quần bò nhét trong đôi bốt da nhỏ, cứ như nữ lang hiện đại trong tranh quảng cáo .
Điều kiện như thế , Nhiếp Xán còn quen .
Huống hồ cô là một gái quê ly hôn, còn mang theo con.
Tần Bảo Châu cũng liếc mắt một cái chú ý đến Khương Y, là đầu tiên sải bước tới, : “Cô chính là Khương Y , bác nhắc đến cô , một nữ bắt năm tên lưu manh, lợi hại thật. Người còn xinh thế .”
Khương Y cô đến mức ngại ngùng: “Cảm ơn.”
Ánh mắt Tần Bảo Châu còn mang theo chút dò xét, vì vụ án phỉ báng liên quan đến Nhiếp Xán, cô chú ý cũng : “ trai cô và Nhiếp Xán là chiến hữu.”
“ .” Lời là Khương Dương đáp: “Nhiếp Xán trượng nghĩa, giúp nhiều việc.”
Nhìn Tần bí thư tới, Khương Dương và Khương Y cùng tiến lên chào hỏi ông: “Tần bí thư năm mới vui vẻ.”
“Năm mới vui vẻ.” Tối nay Tần bí thư ăn mặc giản dị, tinh thần sảng khoái. Đây là chợ đêm năm mới đầu tiên tổ chức theo đề nghị của ông, ông đến xem từ lâu .
Bên cạnh Tần bí thư còn một phụ nữ trung niên và một nam sinh. Người phụ nữ mặc áo khoác vest, đeo kính gọng bạc, thần thái ung dung mang theo chút nghiêm cẩn. Khoảng bốn mươi tuổi.
Và khoảnh khắc thấy nam sinh đó, trong đầu Khương Y chợt lóe lên bóng dáng lướt qua đêm đó, trong lòng bất giác “thịch” một cái.
Rất giống với miêu tả của Phan Cường...
“Vị là...”
Lão Ngô tiến lên : “ xin giới thiệu một chút, vị là bà Dương của cục giáo d.ụ.c, chồng bà chính là hiệu trưởng trường Nhất Trung, là con trai bà , Tiểu Ôn.”
Nhìn thái độ của Lão Ngô là , bà Dương tầm thường. Khương Y thêm hai cái, cũng chào hỏi bà.
Bà Dương liếc Khương Y một cái, cảm giác nhạt nhẽo.
Lão Ngô trái : “Nhiếp Xán thật sự đến , nể mặt thế.”
Ánh mắt Tần Bảo Châu cũng dò xét một vòng, trong mắt lóe lên chút thất vọng, nhanh ch.óng tự giễu : “Anh đến nên đến chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-80-me-don-than-lam-giau-thu-truong-mau-tranh/chuong-168.html.]
Khương Dương : “Cậu Bằng Thành đón một bạn quan trọng .” là như .
Khương Y sững một chút, lúc đến cả nhắc tới.
Đi Bằng Thành ? Vậy tối nay cần ăn đêm nữa.
Ý nghĩ tiếp theo là: Bạn bè gì mà quan trọng thế, đích Bằng Thành đón.
Lại còn gấp như .
“Không là bạn gái chứ.” Tần Bảo Châu nhướng mày liễu, nửa đùa nửa thật hỏi.
Lão Ngô trêu cô : “Mùi giấm chua nồng quá.”
Tần Bảo Châu cởi mở: “Không cho phép , cháu bao giờ che giấu sự ngưỡng mộ của đối với .”
Khương Y chợt chút ngưỡng mộ Tần Bảo Châu, dường như thấy chính của đây, cũng như , tươi sáng, nhiệt liệt, dám yêu.
Cô tham gia cùng họ, vì nhiệm vụ mang theo, thấy Tần bí thư về phía , cùng cả tiến lên chuyện với ông về vấn đề điện lực...
Lúc , Nhiếp Xán đến Bằng Thành.
Nhiếp lão thái thái đến nơi ở canh gác nghiêm ngặt, vội vàng gặp cháu trai.
Trước khi lên máy bay, họ gọi điện cho văn phòng Bằng Thành, báo địa chỉ cho Nhiếp Xán.
Thẩm Giác là em họ của Thẩm thủ trưởng, cũng gặp trai và cháu gái cháu trai. Thẩm tư lệnh và cháu trai việc nơi khác, cháu gái và chị dâu nhà, liền gọi qua ngay.
Khi Thẩm Tư Ni và đến, Nhiếp Xán vẫn tới. Cô tiến lên ôm chầm lấy lão thái thái: “Bà nội, cháu nhớ bà lắm. Bà đến ở chỗ chúng cháu.”
Nhiếp lão thái thái : “Lần cơ hội sẽ ở.”
Kéo Thẩm Tư Ni : “Hai năm gặp, cô nương lớn xinh . Anh trai cháu .”
“Đi bận việc gì với bố cháu ạ.”
Thẩm phu nhân khi chào hỏi lão thái thái, Thẩm Giác, Nhiếp tham mưu xong, : “Mọi vẫn ăn cơm , cháu đặt nhà hàng .”
“Ăn ở đây , khí gia đình.” Thẩm Giác lão thái thái thích ngoài, nhất là dịp Tết.
Thẩm phu nhân : “Vậy cháu mời đầu bếp qua .”
Mọi hàn huyên bao lâu, xe của Nhiếp Xán đến cổng lớn.
Anh mặc một bộ vest màu xanh đậm, bên trong là áo sơ mi màu xám.
Phan Cường lái xe sân, lén liếc lão đại một cái.
Bộ vest của lão đại định cởi ?
Từ tối hôm qua mặc đến bây giờ, tròn hai mươi tư tiếng .
Ở trong quân đội thì hết cách, ngoài , bao giờ mặc một bộ quần áo liên tục lâu như mà mang giặt giũ chỉnh trang.
Nhìn kỹ đó còn một vết gót giày trẻ con.