Vay ngân hàng
“Mẹ ơi, ngày mai còn đến nhà chú Nhiếp ?” Tiểu Quả Thực ngốc nghếch hỏi: “Con thích Công Công lắm. Nhà chúng thể nuôi một con .”
Khương Y vất vả lắm mới buông lỏng tinh thần căng lên một chút: “Vậy , bây giờ kiếm tiền nuôi con, nuôi nổi ch.ó , đợi chúng khá giả nhé.”
“Ồ.” Tiểu Quả Thực hỏi: “Vậy ngày mai chúng đến nhà chú Nhiếp ?”
Khương Y: “... Mẹ bây giờ trả lời con .”
Cũng may Tiểu Quả Thực hỏi mười vạn câu hỏi vì , ngoan ngoãn ngủ.
Khương Y bên cạnh bé. Đắp chăn cẩn thận.
Sờ sờ môi.
Dường như vẫn còn lưu xúc cảm đó.
Cái miệng thích trào phúng khác , là mềm mại, còn một chút ấm áp.
Trong đầu phát tình cảnh lúc đó, đáng tiếc vì tối đen, cái gì cũng rõ.
Chỉ khoảnh khắc đó sự mập mờ lan tỏa trong im lặng.
Có lẽ là bản cô đơn quá lâu ? Vậy mà quá nhiều bài xích.
Phải lấy hết can đảm tiêu sái một vòng ?
Cô nhớ tới việc từng thích Lục Vân Tiêu, là vô úy như , giống như Đổng Tồn Thụy ôm b.o.m phá lô cốt , một cầm loa lớn đến cổng quân khu của cuồng hét: “Lục Vân Tiêu, em thích .”
bây giờ, cô thể nào đưa dũng khí như nữa, để thích một .
Hai ngày , kết quả thăm dò tình hình , thực tế là sấm to mưa nhỏ, chỉ hơn sáu mươi góp vốn, bọn họ đem tiền thể bỏ báo lên hết .
Khương Y tính toán sơ lược, khởi động xưởng, còn thiếu một nửa vốn.
“Vậy , mười mấy vạn đấy.” Khương Dương thầm nghĩ một chắc chắn đám cháu chắt của Hoàng Vũ nhiễu loạn quân tâm, lâm thời đổi ý .
Mười mấy vạn đối với tiền chẳng qua chỉ là tiền một chiếc xe, nhưng đối với một xưởng nhỏ là chuyện sinh t.ử tồn vong, chính phủ chuyển đổi vai trò, sẽ đầu tư nữa.
Bắt buộc tự nghĩ cách.
Nhiều tiền như , cũng tìm ai vay, Khương Dương c.ắ.n răng: “Hay là hỏi Nhiếp——”
Khương Y : “Anh, chúng thể cứ phiền mãi, dạo giúp nhiều . Huống hồ, vốn của cũng cần xoay vòng.”
“Hình như cũng đúng.” Khương Dương cũng ngại ngùng gãi đầu: “Vậy ?”
Có mặt ở đó còn hơn mười cán bộ nòng cốt, đều c.ắ.n răng vay mượn , còn chỗ nào để vay nữa.
Khương Y : “Vậy thì chỉ cách vay ngân hàng thôi.”
Khương Đại Liễu hỏi: “Vay thế nào? Nhà xưởng cùng với đất năm năm thế chấp cho ngân hàng, khoản vay còn thiếu hơn năm vạn trả xong mà.”
Số liệu Khương Y đương nhiên là nắm rõ: “Vậy thì ứng vốn chuộc khế ước vay .”
Thời hạn sử dụng mảnh đất nhà xưởng đó còn dài, cộng thêm bây giờ trong tay họ tiền huy động vốn, ứng vài vạn đồng thành vấn đề, phát huy tối đa tác dụng của đòn bẩy tài chính.
“Hả?!”
Hôm , Khương Y liền cầm bản kế hoạch cùng cả tìm Tiết hành trưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-80-me-don-than-lam-giau-thu-truong-mau-tranh/chuong-122.html.]
Cô nhớ là cùng chị dâu, còn Lưu chủ nhiệm đuổi ngoài.
da mặt con chính là dày lên trong sự rèn luyện ngày qua ngày, Khương Y đến.
Mí mắt Lưu chủ nhiệm giật giật.
nay khác xưa.
Khương Y bây giờ là nữ hùng dũng cảm bắt năm tên lưu manh, còn là nguyên cáo của vụ án phỉ báng đang ầm ĩ dạo gần đây, Lưu chủ nhiệm dám chậm trễ, chỉ sợ cẩn thận kiện tòa, hỏi cô chuyện gì.
Còn rót cho hai cốc nước.
Khương Y rõ mục đích đến.
Tiết hành trưởng đang tiếp khách, bọn họ đợi hơn hai tiếng đồng hồ, sắp đến trưa , đó, thứ giống như ngày hôm qua lặp , từ bên trong hai bước , ngoài Tiết hành trưởng, còn Nhiếp Xán.
Khương Y sững một chút.
Khương Dương vui vẻ, nhiệt tình bước tới: “Trùng hợp quá, cũng ở đây.”
Ánh mắt Nhiếp Xán lướt qua khuôn mặt Khương Y: “ tìm Tiết hành trưởng bàn chút chuyện, hai là——”
“Còn vì xưởng quạt máy thiếu vốn, vay tiền .” Khương Dương thẳng.
“Ồ.”
Khương Dương nảy một ý, đồng hồ treo tường: “Xem kìa, bây giờ sắp trưa , là chúng cùng ăn bữa cơm.”
Bàn chuyện ăn đều như ?
Trên bàn ăn còn dễ chuyện hơn, đấy.
Nhiếp Xán Tiết hành trưởng, hỏi ý kiến ông , vốn dĩ bọn họ cũng định ngoài ăn cơm.
Tiết hành trưởng suy nghĩ một chút: “Cũng , thì cùng .”
Khi Nhiếp Xán ngang qua, ánh mắt Khương Y vô tình rơi môi , nhịp thở đều rối loạn một chút, một giây gật đầu mỉm với , một nụ mang tính nghề nghiệp, cũng nhạt nhẽo đáp bằng một cái gật đầu, ngoài.
Thái độ giống như ngày cô rời khỏi đại viện quân khu, đầu tiên gặp mặt ở nhà trai , đầy xa cách.
Người Khương Y cứng , nhưng nhanh xốc tinh thần, suy cho cùng chuyện liên quan đến sự sống còn của xưởng.
Để tránh hiềm nghi đó, địa điểm ăn cơm chọn ở tiệm cơm quốc doanh.
Thật trùng hợp, chính là phòng bao Nhã Trúc Khương Y dùng chai Ngũ Lương Dịch đập tay thuộc hạ của Hàn Hiên.
Khương Y nhớ tình cảnh lúc đó.
Nhiếp Xán chạy tới kéo cô lưng, đó, hiểu lầm cô thích , khi đối đầu với Hàn Hiên, cả đều toát lệ khí.
Nga
Sau đó Lục Vân Tiêu đ.ấ.m một cái, còn vui.
Lúc đó vui cái gì chứ?
“Khương lão bản ăn gì?”
Giọng trầm thấp kéo cô từ trong dòng suy nghĩ trở về, Khương Y ngẩng đầu đôi mắt sâu thẳm của Nhiếp Xán, trái tim báo mà nảy lên một cái: “Nhiếp tổng quyết định .”
Trước khi thức ăn dọn lên, Khương Y nhắc đến chuyện xưởng quạt máy với Tiết hành trưởng.