Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 281: Lời Khen Chết Người Và Cơn Đau Bất Thường

Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:09:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỷ Hàn Giang cũng thấy nguy hiểm, đồng thời cũng thấy gương mặt lo lắng và tư thế lao tới của Thẩm Hi.

 

Thẩm Hi vẫn chậm một bước.

 

“Viện trưởng Kỷ!”

 

Kỳ Phong thấy một tảng đá to bằng nắm đ.ấ.m đập đầu, kinh hãi kêu lên.

 

“Không , rút lui .” Kỷ Hàn Giang đập trúng bình tĩnh hơn nhiều, che chở cho đứa bé sơ sinh xông ngoài, quên nhắc nhở Thẩm Hi theo.

 

Cuối cùng tất cả thuận lợi thoát khỏi con đường đá lở nguy hiểm đó, đến khu vực an .

 

“Bác sĩ Kỷ, ? Không chứ?” Những đồng hành vây quan tâm.

 

Mọi tận mắt thấy tảng đá đó đập đầu bác sĩ Kỷ, khiến bác sĩ Kỷ còn sững tại chỗ một lúc.

 

Người thợ săn càng cảm thấy áy náy, nếu vì bảo vệ đứa bé, lẽ thương.

 

“Kỳ Phong, bế đứa bé một lát.” Thẩm Hi vội vàng qua xem vết thương của .

 

Lần Kỷ Hàn Giang cố tỏ mạnh mẽ, giao đứa bé cho Kỳ Phong.

 

Còn thì ôm đầu, ôm, tay cảm nhận chất lỏng ấm nóng.

 

Nhìn , trong tay là m.á.u.

 

“Ngồi qua đây, xử lý đơn giản cho .” Thẩm Hi cũng thấy m.á.u đỏ tươi trong lòng bàn tay , mày nhíu .

 

Bác sĩ đồng hành thương, bây giờ họ đang ở một vị trí tương đối an , nên quyết định nghỉ ngơi ở đây , đợi bác sĩ xử lý xong vết thương tiếp.

 

Thẩm Hi mở hộp t.h.u.ố.c lấy gạc đưa cho , “Giữ lấy .”

 

Anh là bác sĩ, rõ nhất xử lý vết thương như thế nào.

 

Kỷ Hàn Giang một lời, nhận lấy gạc trong tay cô, đặt lên vị trí thương nhẹ nhàng ấn xuống.

 

Thẩm Hi lấy nước khử trùng, hy vọng vết thương quá lớn.

 

Kỷ Hàn Giang dáng vẻ bận rộn nghiêm túc của cô, lúc còn vẻ đề phòng như , mà … sự lo lắng.

 

Cô nhóc vô lương tâm , sẽ lo lắng cho ?

 

Kỷ Hàn Giang cảm thấy ý nghĩ của thật nực .

 

thể thừa nhận, dùng khổ nhục kế với bản hiệu quả hơn nhiều so với việc dùng đứa bé để che chắn.

 

Ít nhất, cũng khiến cô giảm bớt một chút đề phòng trong lòng đối với , ?

 

“Hiss…”

 

Cơn đau nhói đầu cắt ngang suy nghĩ của Kỷ Hàn Giang.

 

Hoàn hồn , Thẩm Hi đang giúp xử lý vết thương.

 

“Bỏ tay , xem nào.”

 

Thẩm Hi vạch tóc , thấy vết thương.

 

Khoảng một hai centimet, khi ấn một lúc thì lượng m.á.u chảy giảm rõ rệt.

 

May mà vết thương lớn.

 

Sau khi Thẩm Hi giúp xử lý xong vết thương , cẩn thận kiểm tra đầu một hồi.

 

Trong đó thiếu việc kiểm tra đồng t.ử hai bên của .

 

Cô vạch mí mắt , đèn chiếu , đôi mắt màu hổ phách của càng trở nên trong suốt.

 

Nhìn gương mặt gần trong gang tấc của cô, Kỷ Hàn Giang chút ngẩn ngơ.

 

Mà Thẩm Hi nghĩ gì cả, chỉ xem mắt là một bệnh nhân thương.

 

Sau một hồi kiểm tra, Thẩm Hi mới yên tâm.

 

“Bác sĩ Thẩm, vẫn chứ?” Kỷ Hàn Giang nở nụ , hỏi bằng giọng trêu chọc.

 

Giọng điệu khiến Thẩm Hi nhịn mà đảo mắt xem thường, “ thấy khỏe lắm.”

 

Kỷ Hàn Giang thở dài, “Dù bây giờ cũng là bệnh nhân, thấy cô đối với các bệnh nhân khác đều dịu dàng nhỏ nhẹ, đối với khác ?”

 

Thẩm Hi nheo mắt, xác định chắc chắn, .

 

Nể tình bảo vệ đứa bé, Thẩm Hi đáp trả , “ đối xử với bệnh nhân đều như , ch.óng mặt ? Có buồn nôn ói ?”

 

Kỷ Hàn Giang đương nhiên ý hỏi thăm theo thông lệ của cô, “Bây giờ thì , lát nữa thì .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-281-loi-khen-chet-nguoi-va-con-dau-bat-thuong.html.]

Để mất thời gian của , Thẩm Hi quyết định để xuất phát, cố gắng về đến nơi đóng quân tập hợp với đại đội khi trời tối.

 

Vì Kỷ Hàn Giang thương nên đứa bé giao cho Kỳ Phong bế.

 

Người thợ săn đang cõng vợ yên tâm, vị bác sĩ màng nguy hiểm của bản để bảo vệ con .

 

Hai vị bác sĩ thật sự là ân nhân cứu mạng của vợ chồng con cái !

 

Hơn nữa nhầm , cứ cảm thấy hai vị bác sĩ giống như một cặp .

 

Đoàn lên đường lớn, tập hợp với đoàn xe, cuối cùng về đến nơi đóng quân khi trời tối.

 

“Bác sĩ, thật sự cảm ơn cô nhiều lắm! Cô tên gì? Đợi vợ khỏe hơn chúng nhất định cảm ơn cô thật hậu hĩnh.” Lúc chia tay, thợ săn cảm kích hỏi Thẩm Hi.

 

tên Thẩm Hi.” Thẩm Hi mỉm , “Chăm sóc vợ cho .”

 

“Được, cảm ơn bác sĩ Thẩm, vị bác sĩ bảo vệ con tên gì ?” Người thợ săn hỏi.

 

Thẩm Hi về phía Kỷ Hàn Giang cách đó xa, mà… đang trêu đùa đứa bé ở đó.

 

cũng cứu mạng đứa bé sơ sinh, cô , “Kỷ Hàn Giang, bác sĩ Kỷ.”

 

“Bác sĩ Kỷ…” Người thợ săn gật đầu, tủm tỉm, “Bác sĩ Thẩm, cô và bác sĩ Kỷ trông thật xứng đôi!”

 

“?”

 

Chưa đợi Thẩm Hi giải thích, thợ săn về phía đứa bé.

 

Thẩm Hi ôm trán, thôi bỏ , chỉ là bèo nước gặp , lẽ cũng gặp .

 

Lúc , một lính chạy tới tìm cô, “Bác sĩ Thẩm, Viên đội trưởng tìm cô!”

 

“Được, đến ngay.”

 

Thẩm Hi tìm đến lều của Viên Vệ Quốc, lều kéo , cô gõ cửa một cách tượng trưng.

 

Viên Vệ Quốc đang điện thoại, thấy Thẩm Hi liền vội hiệu cho cô .

 

“Cố thủ trưởng, bác sĩ Thẩm về .” Viên Vệ Quốc chỉ chiếc điện thoại chuyên dụng của quân đội trong tay.

 

Sắc mặt Thẩm Hi vui mừng.

 

Viên Vệ Quốc đưa điện thoại cho cô, còn chu đáo dành gian riêng cho hai .

 

“Alô?” Thẩm Hi vui vẻ cầm điện thoại, mong chờ giọng của Cố Cảnh Nam phát từ bên trong.

 

“Hi Hi.”

 

Là giọng của !

 

“Em về, bên thế nào ? Nhiệm vụ tiến hành thuận lợi ?” Thẩm Hi nhịn hỏi mấy câu.

 

Thế nhưng đầu dây bên im lặng một lúc.

 

Thẩm Hi hiểu, “Cảnh Nam?”

 

Đầu dây bên lúc mới lên tiếng, “Nghe em tham gia đội cơ động nhiệm vụ, ? Có thương ?”

 

Thẩm Hi ngẩn , lập tức hiểu .

 

Cô cầm ống , “Chủ nhiệm Hồ của đội cơ động thương nặng, lúc đó khác.”

 

“Hi Hi, ý trách em.” Giọng Cố Cảnh Nam ở đầu dây bên dịu , “Anh chỉ lo cho em thôi.”

 

“Em mà…”

 

“Nếu còn nhiệm vụ của đội cơ động, em thể tham gia, nhưng nhất định chú ý an , sẽ cố gắng để em lo lắng cho , cũng để lo lắng cho em, ?”

 

Khóe miệng Thẩm Hi nở nụ , “Được, khi nào bên thể thành nhiệm vụ trở về?”

 

“Nhanh nhất là hai ngày.” Anh .

 

“Vậy em đợi .”

 

Hai trò chuyện thêm vài câu cúp máy.

 

Điện thoại cúp, tại , Thẩm Hi cảm thấy một sợi gân gáy bắt đầu đau nhói.

 

Chẳng lẽ đá đập trúng vẫn khỏi, để di chứng?

 

“Bác sĩ Thẩm, gọi xong ?” Viên Vệ Quốc trong lều còn tiếng động liền hỏi.

 

Thẩm Hi buông tay gật đầu, “Trước đây gọi tới ?”

 

“Tối qua gọi, nhưng tối qua cô nhiệm vụ .” Viên Vệ Quốc , “Nhiệm vụ thuận lợi chứ? Có thương ?”

 

 

Loading...