Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 277: Bi Kịch Dưới Lớp Đất Đá: Lời Hứa Của Người Anh Trai
Cập nhật lúc: 2026-02-12 17:09:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Hàn Giang bên bận xong một lúc, đầu , thấy bóng dáng Thẩm Hi .
“Cô ?”
Kỷ Hàn Giang nhíu mày hỏi Kỳ Phong.
Kỳ Phong nãy cũng đang giúp đỡ, vội vàng hỏi tình hình.
Hỏi xong tình hình báo cáo, sắc mặt Kỷ Hàn Giang lập tức trầm xuống.
Hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m về phía đống đổ nát đông cách đó xa.
“Bác sĩ, chỗ thương, phiền qua xem một chút.”
Vừa đến gọi .
Kỷ Hàn Giang trừng mắt: “Cút.”
Kỳ Phong ôm trán, vội vàng kéo , thể theo xem.
Toàn Kỷ Hàn Giang tỏa lạnh, những vây quanh lối thấy tới, đều nhịn rùng một cái.
“Bên trong bây giờ tình hình thế nào?” Kỷ Hàn Giang hỏi.
Một : “Chúng thấy bên tiếng kêu cứu yếu ớt, nhưng công cụ lớn, cái miệng hang chúng tạm thời cũng , cho nên để một nữ bác sĩ xem tình hình.”
Kỷ Hàn Giang chằm chằm miệng hang đó, cái hình đó của Thẩm Hi chui còn tốn sức, huống chi là .
Cái cô Thẩm Hi , thật đúng là coi mạng gì!
Lúc Thẩm Hi chui xuống bên .
Cũng may cô hiểu chút ít về kết cấu, cho dù ở trong đống đổ nát, cũng thể nhanh ch.óng phán đoán chỗ nào tạm thời an .
“Còn sức ? Gõ thêm chút tiếng động .” Thẩm Hi dỏng tai động tĩnh.
Tiếng đá gõ vang lên, động tĩnh yếu hơn nãy nhiều.
Phải nhanh ch.óng tìm mắc kẹt.
Cô giơ đèn pin cẩn thận mò mẫm, cuối cùng cũng phát hiện !
Thẩm Hi qua, một luồng khí lạnh xộc lên trong lòng.
Đập mắt là những t.h.i t.h.ể, là t.h.i t.h.ể trẻ con.
Có bảy tám đứa, ngổn ngang đè bên , đứa và còn một mặt phẳng.
Thẩm Hi nén cảm xúc xuống, bắt đầu kiểm tra đứa trẻ gần nhất, cơ thể đều cứng đờ.
Dò xét một đường, cuối cùng Thẩm Hi cũng thấy dùng đá gõ cầu cứu, là một bé trai mười tuổi.
Cậu bé dựa một bức tường còn coi như chắc chắn, đầu ngửa , bộ dạng trông khó chịu.
Một tay bé cầm hòn đá, gõ từng cái một.
Thẩm Hi vội vàng tới, bé trai thấy cô, hòn đá trong tay lăn xuống đất, lộ nụ như trút gánh nặng.
“Cứu em gái cháu…” Bé trai chỉ bên cạnh, yếu ớt .
Thẩm Hi theo, mặt đất một bé gái đó, lấm lem bùn đất, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, một chân đè bên .
“Bản cháu vẫn chứ?” Thẩm Hi nhíu mày, đến bên cạnh bé gái kiểm tra tình hình.
“Cháu … cứu em gái cháu…” Bé trai nghiêng đầu.
Thẩm Hi bé một cái, bé tuy yếu ớt, nhưng chuyện vẫn còn chút sức lực.
Cô đặt trọng tâm bé gái, khẽ gọi một lúc.
Nghe thấy tiếng gọi, bé gái giãy giụa mở mắt, khẽ nức nở.
“Cháu đau ở ?” Thẩm Hi kiểm tra hỏi.
Bé gái lắc đầu, nức nở: “Cháu đói quá…”
Thẩm Hi cô bé một cái, vội vàng lấy đường glucose từ trong hòm cấp cứu đút cho cô bé.
Bé gái uống chút đường glucose xong nhanh tinh thần hơn.
Thẩm Hi kiểm tra chân cô bé, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Chân của cô bé, e là giữ .
“Em gái cháu… thế nào …” Bé trai hỏi.
“Tình hình em gái cháu cũng , cứu là thể sống.” Thẩm Hi nghĩ cách đưa chân bé gái .
Chân cô bé một tảng gạch dài đè lên, cô cố gắng một chút chắc thể dọn .
vấn đề là dọn tảng gạch gây sập những chỗ khác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-277-bi-kich-duoi-lop-dat-da-loi-hua-cua-nguoi-anh-trai.html.]
“Cầu xin cô… cứu em gái cháu ngoài…” Bé trai giọng điệu cầu khẩn.
“Anh ơi…” Bé gái bổ sung chút thể lực thấy tiếng trai, nức nở, “Cứu , cứu ngoài.”
“Miêu Miêu ngoan, đợi em ngoài …” Bé trai an ủi cô bé.
Thẩm Hi đút cho bé trai một chút đường glucose, mắt bé trai lập tức ươn ướt.
Rất nhanh, Thẩm Hi tìm cách.
Một hồi vất vả, cuối cùng cô cũng đưa chân bé gái .
“Đưa em gái cháu …” Bé trai cầu khẩn.
Thẩm Hi gật đầu, do dự, vì ở đây chỉ bé và em gái bé còn sống.
Cứu một là một .
“Làm ơn, chăm sóc … chăm sóc cho em gái cháu…” Bé trai luyến tiếc cô bế em gái lên.
Trong lòng Thẩm Hi thắt , nén sống mũi cay cay : “Cháu đợi cô một chút nữa, nhanh, nhanh thôi.”
Bé trai nở nụ .
“Anh ơi… ơi…”
Thẩm Hi màng đến tiếng nức nở của bé gái, đưa cô bé ngoài .
Cuối cùng, Thẩm Hi vất vả bế lên, khi thấy ánh mặt trời che mắt cô bé .
“Tốt quá ! Lại cứu một !” Mọi đón lấy bé gái, reo hò.
Kỷ Hàn Giang cô đầu bù tóc rối leo lên, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn đưa tay , định kéo , thấy cô chui trong.
“Thẩm Hi!” Kỷ Hàn Giang nhíu mày.
“Bên còn một đứa trẻ còn sống, đưa nó lên.” Nói , Thẩm Hi chuẩn xuống nữa.
cổ tay siết c.h.ặ.t, cô Kỷ Hàn Giang giữ c.h.ặ.t lấy.
“Anh gì ?” Thẩm Hi trừng một cái, hất tay .
“Bên nguy hiểm thế nào cô ? Mau lên đây!” Kỷ Hàn Giang dùng sức, lôi cô lên.
Thẩm Hi đang chống cự , thậm chí bám một tảng đá kiên quyết để kéo lên.
“Anh buông tay .” Giọng Thẩm Hi lạnh, “Đừng ở đây lỡ thời gian của !”
“ sẽ buông tay, mau lên đây cho .” Thái độ Kỷ Hàn Giang kiên quyết.
Tay Thẩm Hi kéo đau điếng.
Cô tức giận, trực tiếp cúi xuống c.ắ.n mạnh tay một cái.
Kỷ Hàn Giang đau buông tay , đợi đến lúc kéo cô nữa, cô như con chạch nhỏ chui tọt trong .
Kỷ Hàn Giang thầm mắng một tiếng, đúng là coi mạng gì!
Những vây quanh thấy hai như , cũng tiện gì, đừng là nam bác sĩ , bọn họ cũng lo lắng nữ bác sĩ trong thể…
Không, chuyện nghĩ theo hướng .
Thẩm Hi trở , dùng tốc độ nhanh nhất cứu bé trai đó.
Ít nhất, lúc bé còn sống cho bé , em gái bé cứu .
Thẩm Hi “xe nhẹ đường quen” chỗ cứu bé gái.
Bé trai vẫn duy trì tư thế dựa ở đó như nãy.
“Cháu vẫn chứ?” Thẩm Hi vội vàng qua kiểm tra dấu hiệu sinh tồn của bé trai.
Mạch đập yếu ớt, ngày càng yếu…
“Em gái cháu cứu thành công , bây giờ cô dìu cháu ngoài.” Thẩm Hi nhẹ nhàng vỗ vỗ bé.
Mí mắt bé trai động đậy, giãy giụa mở một khe hở, miệng khẽ mở, một ngụm m.á.u từ trong miệng bé trào , nhuộm đỏ vạt áo.
Tim Thẩm Hi thắt , chỉ tình hình hiện tại, thấy bé dấu vết vết thương bên ngoài, đa phần là đập dập nội tạng.
“Em tên là Miêu Miêu, năm nay tám tuổi, sợ bóng tối nhất…”
‘Ầm’!
Là dư chấn!
Thẩm Hi định che chở cho đứa trẻ , chất lỏng ấm nóng tạt thẳng mặt, cô trơ mắt bé trai… đứt thành hai nửa.