Xuyên Đến Thập Niên 80 Cô Vợ Nhỏ Trọng Sinh Của Thủ Trưởng - Chương 206: Lòng Tốt Bị Coi Như Lòng Lang Dạ Sói
Cập nhật lúc: 2026-02-11 17:26:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Hi khó kìm nén niềm vui, nhưng cô thể biểu hiện ngoài.
Hơn nữa cô đoán, hôm nay thiếu niên đó ở trại, phần lớn là vì lý do mà ngoài.
Cho nên dù ngọn lửa đó bùng lên , Cố Cảnh Nam thể tìm bác gái, chứng tỏ xác định vị trí của trại .
Thẩm Hi định tâm trạng, dùng khóe mắt liếc ngoài.
Bên ngoài vẫn đang náo loạn.
Ngược , căn phòng của cô và bác gái một mảnh yên bình.
Thẩm Hi ở đây chăm sóc bác gái, bỗng nhiên nghĩ đến lời đó của thiếu niên.
Con gái của bác gái.
Bác gái đối xử với cô như , lẽ cũng vì điều .
Cô khá tò mò về tình hình con gái của bác gái, nếu con gái bà trại hại c.h.ế.t, với tâm trạng của một , thể ở đây nữa.
Thế là Thẩm Hi hỏi, “Bác gái, bác một con gái ?”
Nghe câu hỏi , bác gái sững sờ, vẻ mặt đau buồn.
Rõ ràng đây là một chuyện buồn.
“Cô , qua đời ạ?” Thẩm Hi cẩn thận hỏi.
Bác gái nhẹ nhàng gật đầu.
“Là do của trại hại c.h.ế.t ?” Cô hỏi.
Bác gái giật , như thể đột nhiên nghĩ đến điều gì, lập tức nắm lấy tay cô lắc đầu hiệu.
Thẩm Hi nhíu mày.
Ý của bác gái theo cô thấy là đang vội vàng phủ nhận, sợ cô vì giúp con gái bà báo thù mà chuyện dại dột.
“Bác yên tâm, cháu sẽ bậy .” Thẩm Hi nắm lấy tay bà an ủi.
Bác gái vẫn lắc đầu hiệu, sợ cô sẽ bậy.
“Vậy, cái c.h.ế.t của con gái bác liên quan đến của trại ?” Thẩm Hi đổi cách hỏi.
Bác gái sững sờ, đó gật đầu một cái.
“Vậy bác tên Phan ca đó là ai ?”
Bác gái dường như nỗi niềm khó , chỉ cổ họng .
Thẩm Hi hiểu , dù bác gái đối xử với cô, nhưng những lời quen vài ngày là thể .
Thấy bác gái chuyện gì, Thẩm Hi chuẩn ngoài xem tình hình khác.
Diễn kịch thì diễn cho trót chứ?
“Cô ?”
Gã đàn ông to lớn ở cửa thấy cô ngoài, nhíu mày hỏi.
“ xem những bệnh khác.” Thẩm Hi .
Cô nhận gã đàn ông to lớn một thoáng do dự, theo.
Gã đàn ông to lớn quả thực , thậm chí còn cảm thấy cô gái nhỏ mắt là một ngôi tai họa.
Nếu cô đến, xảy bệnh truyền nhiễm?
Nếu cẩn thận lây, là sẽ c.h.ế.t đó!
Hắn c.h.ế.t.
“ ép theo .” Nói xong, Thẩm Hi về phía .
Gã đàn ông to lớn nghiến răng, vẫn theo, nếu để cô chạy thoát, còn khó chịu hơn cả bệnh truyền nhiễm!
Hơn nữa… cô gái nhỏ đó cũng khỏe, bây giờ chuyện gì mà lung tung.
Cô là bác sĩ, cô chắc chắn cách!
Thẩm Hi gã đàn ông to lớn phía đang do dự theo, một tiếng.
Cô xung quanh, chuyên chạy đến những nơi đông hỗn loạn.
Những gã đàn ông to lớn ở đây gần như cô hạ gục hơn một nửa, ba bác sĩ cũng đang phân công hợp tác.
Cô tìm đến bác sĩ trẻ nhất, chạy qua hỏi, “Có gì cần giúp ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-den-thap-nien-80-co-vo-nho-trong-sinh-cua-thu-truong/chuong-206-long-tot-bi-coi-nhu-long-lang-da-soi.html.]
Bác sĩ liếc cô một cái, cô gây thêm phiền phức là lắm , còn giúp gì nữa?
“Cô đem những t.h.u.ố.c , phát cho những triệu chứng .” Bác sĩ chỉ bên cạnh.
Hắn cũng chút tư tâm, tuy cô gái nhỏ bây giờ trông chuyện gì, nhưng dựa triệu chứng đó của cô, cũng nhiễm bệnh.
Dù cũng nhiễm , tiếp xúc với những nhiễm cũng giúp họ giảm bớt tổn thất.
Thẩm Hi thấu suy nghĩ của , vạch trần, “Được.”
Cô ôm t.h.u.ố.c phát.
Những gã đàn ông to lớn hạ gục bao giờ khó chịu như , lén lút bàn tán đều là vì cô gái nhỏ mà Phan ca mang về.
Nếu cô gái nhỏ đó chạy đến nơi vứt xác, họ nhiễm bệnh ?
Hoàn !
, họ thấy cô gái nhỏ đích đến đưa t.h.u.ố.c, hơn nữa sợ bẩn sợ mệt, cũng sợ ánh mắt lạnh lùng của họ.
Còn hỏi han ân cần với họ.
Người nặng hơn còn cô chăm sóc tỉ mỉ hơn.
So sánh như , ba vị bác sĩ hận thể bước tới một bước, lập tức khiến càng thêm căm ghét.
Phan Triết xử lý xong một việc trở về, thấy Thẩm Hi đang bận rộn ngược xuôi ở đó.
Bóng dáng mảnh mai len lỏi giữa những gã đàn ông to lớn vạm vỡ, sự chênh lệch vóc dáng khiến nảy sinh lòng thương yêu đối với cô.
Gã đàn ông to lớn vẫn luôn theo Thẩm Hi thấy Phan ca đang , liền báo cáo: “Là cô chủ động tìm bác sĩ nhận nhiệm vụ, bác sĩ bảo cô phát t.h.u.ố.c, đó cứ bận rộn như .”
Phan Triết lặng lẽ , thốt hai chữ, “Giả tạo.”
Gã đàn ông to lớn toát mồ hôi, cũng tiện gì, nhưng cảm thấy cô gái nhỏ sợ khổ sợ mệt, hơn nữa bọn họ thể coi là những bắt cóc canh giữ cô.
Thẩm Hi phát xong tất cả t.h.u.ố.c, lau mồ hôi trán, thấy Phan Triết ở đó, liền qua chào hỏi.
“Anh chứ?” Thẩm Hi đến mặt , từ xuống một lượt, hỏi.
Phan Triết nheo mắt, “ thể chuyện gì?”
Thẩm Hi đầu gối của , “Anh là thương, sức đề kháng vốn thấp hơn bình thường, nếu nhiễm…”
“ dù nhiễm, cô cũng chạy thoát .” Phan Triết lạnh lùng ngắt lời cô.
“…” Thẩm Hi, “Lòng coi như lòng lang sói.”
“Cái chân thương vì ai? Bớt ở đây giả tạo .”
Thẩm Hi thấy chuyện như ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g, đảo mắt một vòng, hỏi, “Ai chọc ? Tức giận như , tức cũng đừng trút lên , chọc .”
Phan Triết lườm cô một cái.
Từ cô tìm thấy một chút dấu vết nào cho thấy trận bệnh truyền nhiễm vô cớ là do cô gây .
Chỉ thể trận bệnh truyền nhiễm đến quá đúng lúc.
Xem nơi , thật sự là ý trời cũng giữ .
Phan Triết, “Tối nay cô nhất đừng nhắm mắt ngủ.”
“Vâng , mở một mắt nhắm một mắt, hai mắt phiên canh gác ?”
“…”
Sau đó Thẩm Hi áp giải về căn nhà gỗ nhỏ.
Nhìn Phan Triết cô đáp trả đến nên lời, trong lòng Thẩm Hi thoải mái hơn một chút.
Tiếp theo việc cô cần , chính là chờ đợi, chờ Cố Cảnh Nam hành động.
Anh chắc sẽ đến một , nhưng đông thì mục tiêu lớn.
Cô đó còn tưởng tượng Cố Cảnh Nam là lính quân, núi với tốc độ nhanh nhất, lái máy bay là lựa chọn nhất.
Cô thậm chí thể tưởng tượng Cố Cảnh Nam mặc một bộ đồ rằn ri, lái máy bay một cách đầy soái khí, gương mặt lạnh lùng xuống khu rừng bí ẩn.
Nhớ quá, thật sự nhớ .
Thẩm Hi ôm đầu gối, cuộn .
Buổi tối ai mang cơm cho cô, vì bác gái ngã bệnh, vẫn đang nghỉ ngơi.
Thẩm Hi chuẩn tự tìm chút đồ ăn trong gian để lót .
bánh quy còn lấy , cửa “rầm” một tiếng đá văng.