Xương Hồ Điệp - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-17 21:51:00
Lượt xem: 0

Năm sáu tuổi, bố ly hôn, dắt đến căn biệt thự cũ của nhà họ Giang.

bảo mẫu ở đây, thế nên cũng nghiễm nhiên .

Lần đầu gặp Giang Sơ Nhất là gốc cây hợp hoan trong vườn.

Dáng thẳng tắp, đang yên lặng sách.

Mẹ kéo tuột qua đó, đon đả bắt chuyện:

"Đây là Giang của con, lớn hơn con ba tuổi, học giỏi lắm, còn đ.á.n.h đàn piano, đ.á.n.h cờ vây, còn cái gì mà..."

Giang Sơ Nhất mỉm đúng mực, lịch sự chào : "Dì Hứa thường nhắc đến em, đúng là đáng yêu."

nhận nơi đáy mắt chỉ là sự hờ hững.

Chưa kịp để hồn, ném trong vườn để việc.

, gương mặt Giang Sơ Nhất lập tức lạnh xuống.

Anh đ.á.n.h giá từ xuống , cuối cùng dừng ở đôi giày của .

Giọng điệu cay nghiệt: "Giày dính bùn thì đừng trong nhà, yêu sạch sẽ."

Năm sáu tuổi, sự lịch thiệp của Giang Sơ Nhất là tùy mà đối đãi.

Còn , thuộc về hai thế giới khác .

Kể từ đó, còn bất kỳ liên quan nào với Giang Sơ Nhất nữa.

Dù sống chung một mái nhà, cũng luôn tránh mặt .

Sau nghiệp đại học nước ngoài tu nghiệp, lúc trở về thì trực tiếp tiếp quản gia nghiệp nhà họ Giang.

Còn mới nghiệp đại học, công việc vẫn .

Đang ru rú trong phòng sơ yếu lý lịch thì bưng đĩa hoa quả .

Nhìn cách bày biện, chắc là định mang cho Giang Sơ Nhất.

"Suốt ngày hí hoáy cái sơ yếu lý lịch thì ích gì? Hồi đó bảo con học cái gì thực tế một chút, con cứ nhất quyết đòi học nhảy, giờ giáo viên dạy nhảy thì kiếm mấy đồng!"

Mấy lời tai đến chai cả sạn , nên mặc kệ bà.

Thấy , bà hùng hổ bước đến mặt :

"Bây giờ Sơ Nhất tiếp quản công ty , tính hai đứa cũng là thanh mai trúc mã lớn lên bên , con qua với nó một chút, bảo nó sắp xếp cho cái công việc. Thằng bé hiền lành dễ chuyện, giỏi hơn bố nó nhiều."

Mẹ chắc chứ? thầm nghi ngờ trong lòng.

Phải quá vô tư ? Ở nhà họ Giang bao nhiêu năm nay mà vẫn Giang Sơ Nhất chẳng hề ưa bà.

"Con , con với chẳng chuyện gì để cả."

"Hứa Lệnh, con thể bớt ngang bướng ? Mẹ vất vả ngược xuôi thế là vì ai hả?"

Đi, con chứ gì, sư phụ ơi xin đừng niệm chú nữa...

Dưới sự uy h.i.ế.p, dụ dỗ và đeo bám của , cuối cùng cũng thỏa hiệp.

Chẳng qua chỉ là đưa một đĩa hoa quả thôi mà, dù cũng đỡ mắng vài câu.

Nghĩ kỹ , đúng là nhiều năm gặp Giang Sơ Nhất, đổi nhiều .

Bưng đĩa hoa quả cửa tầng ba, cúi đầu, kiểm tra kiểm tra để chắc chắn chân dính một hạt bụi nào.

Phòng của Giang Sơ Nhất đóng cửa.

Đây là quy định mà bà chủ nhà họ Giang đặt cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuong-ho-diep/chuong-1.html.]

Thế nên theo bản năng, định giơ tay gõ cửa hai cái để tỏ ý lịch sự.

khi ánh mắt quét bên trong, cả bỗng cứng đờ.

Giang Sơ Nhất bàn việc, rũ mắt, tay cầm chắc lưỡi d.a.o, từng nhát từng nhát chậm rãi rạch lên cánh tay .

Ống tay áo trắng tinh dù xắn lên nhưng vẫn những vệt m.á.u thấm đẫm.

"Thật phiền phức..."

Anh lầm bầm lầu bầu, giọng pha chút mệt mỏi và mất kiên nhẫn. Anh định giơ tay lấy tờ giấy ăn bên cạnh bàn thì chợt thoáng thấy đang ở cửa.

cảm thấy m.á.u trong như đông cứng .

Mùi m.á.u tanh trộn lẫn với hương thơm thanh ngọt của đĩa hoa quả, quái dị như một trò chơi săn đuổi sắp sửa bắt đầu.

Ánh mắt chúng va chạm giữa trung.

Anh lặng lẽ , hề ý che giấu.

Theo lý thường, nên lập tức lùi ngoài, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, bước thêm một bước trong.

"Bao nhiêu năm , em vẫn bất lịch sự như thế."

Giang Sơ Nhất tùy tiện ném lưỡi d.a.o thùng rác, giọng điệu mỉa mai.

mím môi, thản nhiên bước tới.

"Hoa quả đưa tới , em đây."

"Đứng ."

Giọng lạnh lùng vang lên từ phía .

Sau một hồi tiếng sột soạt, một luồng ấm bỗng chốc phả bên tai .

Giống như một con rắn lạnh lẽo đang chậm rãi quấn lấy con mồi.

"Nếu em quản đôi mắt , thì nhất hãy quản cho c.h.ặ.t cái miệng."

, lúc mới bàng hoàng nhận Giang Sơ Nhất cao thế .

Khi cúi đầu , cảm giác áp bức ập đến nghẹt thở.

"Hay là đưa tiền bịt đầu mối cho ? Có tiền thì mới thành nhiệm vụ , tuy tiền cũng thôi, nhưng cái đó còn xem đạo đức và phẩm hạnh của thế nào ..."

suy nghĩ một chút, thẳng thắn .

" vẻ như đạo đức, cũng chẳng phẩm hạnh gì ."

Giang Sơ Nhất xong thì đút hai tay túi quần, đôi mắt đen sâu thẳm như đang toan tính điều gì.

"Khụ."

khẽ ho một tiếng, chột .

" đòi cũng nhiều , chỉ... mười... mười vạn?"

Ánh mắt u ám rơi mặt , bỗng nhiên nhạt.

" thể cho em nhiều hơn, em ?"

Hỏng , con rắn bắt đầu thò lưỡi .

Quả nhiên, giây tiếp theo:

"Kết hôn với , mỗi tháng đưa em mười vạn."

Vừa mở miệng là một câu điên rồ.

 

Loading...