XUÂN NHẬT THIÊU TÂM - 9

Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:03:13
Lượt xem: 166

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sau thẩm mẫu ngươi sẽ thể lấy chuyện mẫu ngươi từng ăn Tứ Hỷ Phương Tô mà mỉa mai nữa.”

 

Sống mũi Lục Chiêu cay cay, lòng cũng mềm nhũn theo.

 

Chuyện nhỏ như … Tống Hồi cũng nhớ ?

 

Thẩm mẫu là biểu tỷ của Thánh Nhân, từng ban cho một miếng Tứ Hỷ Phương Tô.

 

Vì thúc phụ đường quan lộ thuận lợi, luôn phụ giúp đỡ.

 

Phụ tính tình cương trực, tự thấy thúc phụ tài năng hạn hẹp, nên từng đáp ứng.

 

Thẩm mẫu bất mãn trong lòng, thường xuyên kiếm cớ cãi vã với mẫu .

 

Mỗi cãi đến cuối cùng, bà đều dùng những lời như: “Phu quân ngươi là Thái Sư thì ? Ngay cả một miếng Tứ Hỷ Phương Tô cũng xin nổi…” để chọc tức mẫu .

 

Lục Chiêu từng nhắc qua chuyện khi tán gẫu với Tống Hồi.

 

Ai ngờ nàng đến giờ vẫn còn nhớ?

 

Tống Hồi vốn quá ít, quá ít.

 

Người khác cho nàng một chút chân tâm, nàng liền hận thể m.ó.c t.i.m móc phổi đáp trả.

 

Lục Chiêu hít hít mũi, cất gói bánh túi sách, đưa tay ôm lấy vai Tống Hồi, vỗ nhẹ lên tấm lưng mảnh mai của nàng.

 

Tống Hồi cũng vỗ .

 

“Cảm ơn ngươi, Tống Hồi.”

 

“Không gì.”

 

“Sáng sớm tinh mơ, hai các ngươi thể chú ý một chút ?”

 

Giọng lười nhác truyền tới từ phía .

 

Tống Hồi buông tay , đầu Văn Anh phía .

 

Văn Anh chống một tay lên bàn, đỡ cằm, dáng vẻ lười biếng như tỉnh ngủ.

 

“Ngươi là sẽ thành với T.ử Tĩnh đấy, giữ ý chút ?”

 

T.ử Tĩnh là tự của Hứa Lam Thanh.

 

“Ta thành với , thì A Chiêu vẫn là bạn mà!”

 

Tống Hồi vô tội .

 

Văn Anh nhướng mày, định gì đó, đầu Hứa Lam Thanh.

 

Mặt biểu cảm, quai hàm căng c.h.ặ.t.

 

Chậc, cứ giả vờ !

 

“Dù đừng ôm ôm ấp ấp nữa. Ta ghen đấy, mà thấy chướng mắt.”

 

Tống Hồi và Lục Chiêu đồng loạt kinh ngạc.

 

Ý là ?

 

Chân ghế của Văn Anh đá mạnh một cái.

 

14

 

Văn Anh cũng chính lời cho sững sờ. Không cần cũng sắc mặt Hứa Lam Thanh đen đến mức nào.

 

Đối với Hứa Lam Thanh mà , thích thích bàn tới — chỉ cần là thứ thuộc về , tuyệt đối cho phép kẻ khác dính nửa phần.

 

Xem cái gì kìa?

 

Thế là Văn Anh đưa tay nâng mặt Lục Chiêu, cúi xuống hôn một cái lên vầng trán trơn bóng của .

 

Cả lớp im phăng phắc.

 

Văn Anh thì hồn bay phách lạc.

 

Rất lâu , Tống Hồi là đầu tiên tỉnh . Nàng đẩy mạnh Văn Anh một cái. Văn Anh loạng choạng, ngã nhào xuống lối giữa các dãy bàn.

 

Ai mà Văn Anh phong lưu?

 

Nghe đầy mười ba tuổi trêu chọc đủ loại cô nương. Ngay cả phụ — Uy Vũ Tướng quân Văn đại nhân — còn từng đích : “Con dung mạo xuất chúng, phong lưu chút cũng chẳng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuan-nhat-thieu-tam/9.html.]

 

“Văn Anh?!”

 

Tống Hồi Lục Chiêu từ vẻ mặt mờ mịt chuyển sang cúi đầu thẹn thùng.

 

Bạn nàng, A Chiêu… thuần tình đến thế?

 

Tống Hồi ngây .

 

Văn Anh cũng ngây !

 

Hắn đưa tay che miệng, gương mặt tuấn tú lúc đỏ lúc đen, đen đỏ.

 

Tống Hồi bỗng nhiên đ.á.n.h .

 

Dù nàng từng động tay với ai.

 

Nàng xắn tay áo lên, lao tới, vung một quyền thẳng mặt Văn Anh.

 

Văn Anh cứng rắn chịu trọn một đ.ấ.m, má nhanh ch.óng sưng lên một cục.

 

Hứa Lam Thanh đám bạn học đang vây quanh xem náo nhiệt, đưa tay kéo Tống Hồi .

 

Tống Hồi ngẩng đầu, trừng dữ, giống như con mèo nhỏ nổi giận cào .

 

“Ai bảo dùng cái miệng từng hôn khác chạm cái trán trong sạch của A Chiêu?”

 

Không hiểu vì , Hứa Lam Thanh bật .

 

Hắn dễ dàng kéo Tống Hồi dậy, đưa tay hạ ống tay áo nàng xuống.

 

“Ồ? Ngươi xem trán trong sạch đến mức nào?”

 

Hắn chỉ về phía Lục Chiêu đang cúi đầu kéo kéo tay áo .

 

Tống Hồi ấp úng hồi lâu, c.ắ.n răng :

 

“Tóm … còn trong sạch hơn cái miệng của .”

 

Hứa Lam Thanh liếc môi Văn Anh.

 

Quả thật… trong sạch cho lắm.

 

“Chỉ là đùa chút thôi, gì mà để ý? Đều là nam nhân cả mà…”

 

khuyên một câu.

 

“Lục Chiêu là nam nhân bình thường ? Hắn đoạn tụ đấy! Hôn chẳng khác nào hôn cô nương. Biết lóc đòi Văn Anh chịu trách nhiệm, chẳng vận may từ trời rơi xuống ? Xem như Lục Chiêu vớ đại vận .”

 

Người lên tiếng là Huyện chủ Trường Bình.

 

Ngày thường ỷ phận mà bắt nạt bạn học là chuyện thường như cơm bữa. Mọi đều cố tránh thì tránh, tránh thì đành nhịn.

 

Lục Chiêu ngẩng đầu, ngốc nghếch khuôn mặt trắng bệch như bôi bột của Trường Bình, dường như hiểu nàng đang gì.

 

“Lục Chiêu thích nam nhân thì ? Ngoài việc thích là nam nhân, sự thích của gì khác với của ngươi? Thích một tội gì? Vì đáng để các ngươi đem ?”

 

Tống Hồi , trong mắt ngập nước.

 

“Nếu thích một tội… những kẻ yêu sâu đậm chẳng đều tội thể tha ?”

 

15

 

Tống Hồi lau mạnh một cái lên mắt, kéo tay Lục Chiêu ngoài.

 

Mưa lất phất rơi xuống đuôi mắt, ngọn tóc họ — nhẹ nhàng, chậm rãi…

 

Mãi đến khi tới hành lang phía viện, Tống Hồi mới dừng .

 

Nàng đầu Lục Chiêu đang ướt cả mày mắt, ngây ngốc đó, liền rút khăn tay , úp lên mặt mà lau bừa một hồi.

 

“A Hồi, ngươi… ngươi đừng . Ta . Bọn họ… bọn họ vẫn luôn , quen , quen mà…”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Lục Chiêu lắp bắp giải thích.

 

Tống Hồi nhét khăn trở tay áo, lặng lẽ một lúc.

 

“A Chiêu, sai bao giờ là ngươi. Cho nên ngươi thể phản bác, thể mắng , cũng thể đ.á.n.h trả. Đừng lúc nào cũng nhẫn nhịn, đừng sợ hãi. Ngươi nghĩ tới phụ mẫu ngươi, nghĩ tới trưởng ngươi — ai trong bọn họ để ngươi chịu ấm ức vô ích?”

 

ngốc, còn thích nam nhân… mất mặt gia đình…”

 

 

Loading...