XUÂN NHẬT THIÊU TÂM - 11
Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:04:01
Lượt xem: 150
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đang giữa hè, hoa trong vườn nở rộ nhất, đỏ vàng rực rỡ, náo nhiệt vô cùng.
May mà trời nóng, trong vườn ai.
Tống Hồi men theo chỗ râm mát mà .
Đi đến giàn tường vi, nàng thấy một xích đu.
Hắn mặc một bạch y bằng giao sa, dây buộc tóc đỏ thắm buộc cao mái tóc đen dày.
Mày mắt lạnh nhạt bạc bẽo.
Đôi mắt phượng nàng đầy ý trêu đùa.
“Đồ xí, đây.”
Hắn lạnh giọng .
Ừ thì.
Lạnh nhạt thế , giữa ngày hè oi ả, khiến Tống Hồi cảm thấy mát mẻ cả .
Nàng bước tới, xuống chút chỗ trống nhường xích đu.
Chân nàng khẽ đạp đất.
Chiếc xích đu liền đung đưa.
17
Hứa Lam Thanh chiếc váy rộng thùng thình, vải thô ráp nàng, mày nhíu hết đến khác.
“Nhếch nhác.”
Hắn .
Tống Hồi để ý, chỉ tự đung đưa xích đu.
“Trong hộp đựng gì?”
“Điểm tâm.”
Tống Hồi đáp.
Hứa Lam Thanh xách qua, mở nắp một cái.
“Ta khuyên ngươi đừng ăn. Không qua bao nhiêu tay, cái bụng quý giá của ngươi e là chịu nổi .”
Hứa Lam Thanh lời khuyên, giơ tay định ném luôn cái hộp .
Tống Hồi vội ngăn , nhận lấy, tùy tiện cầm một miếng định ăn.
“Ngươi sợ đau bụng ?”
“Ta quý giá như ngươi.”
…
Hứa Lam Thanh còn lời nào để .
Với đức hạnh của Triệu Lan Anh, ngày thường thể cho “đồ xí” ăn thứ gì ngon lành ?
Hắn giật lấy miếng điểm tâm trong tay Tống Hồi, nhẹ nhàng hất một cái, ném .
Rồi kéo luôn cả hộp điểm tâm khỏi tay nàng, dậy đặt lên bàn. Từ đĩa bàn, lấy một miếng bánh đậu xanh đưa cho nàng.
Tống Hồi ăn một miếng, chỉ chỉ ấm .
Hứa Lam Thanh cực kỳ tình nguyện, nhưng vẫn dậy rót một chén đưa cho nàng.
Để chứng minh là uống nên mới rót, cũng tự uống một chén.
“Nếu dùng điểm tâm nhà ngươi mà phối với của , đúng là phí hoài ngon.”
“Uống bụng thì tính là phí.”
Tống Hồi đung đưa một lúc, chân mềm nhũn, đạp nổi nữa.
“Chân ngươi dài như thế, chắc chắn thể đẩy cao còn vững nữa, đúng ?”
Nàng , giọng mềm mềm, như đang dỗ trẻ con.
Hứa Lam Thanh bĩu môi.
“Là tự đẩy nên mới đẩy.”
Tống Hồi gật đầu, tỏ vẻ nàng hiểu hết.
Hứa Lam Thanh đạp chân xuống đất, xích đu quả nhiên cao vững.
Tống Hồi vui hẳn lên, hớn hở.
“Nhà ngươi nhiều biểu như , đàn , giọng ngọt. Sao ngươi chơi với họ?”
“Líu ríu ồn c.h.ế.t .”
Hứa Lam Thanh mặt đầy ghét bỏ.
“Họ ?”
Tống Hồi hỏi.
Hứa Lam Thanh đầu, Tống Hồi từ xuống mấy lượt.
“Dù cũng hơn ngươi.”
“Ồ.”
Tống Hồi mặt , nữa.
Hứa Lam Thanh cái gáy đen nhánh của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuan-nhat-thieu-tam/11.html.]
Nhìn mãi mãi, hiểu chút khác lạ.
“Buồn ?”
Tống Hồi rụt vai, lên tiếng.
Nàng câu sẽ là gì.
Chắc chắn sẽ chỉ sự thật, mà sự thật thì thường khó , đại loại .
Ai ngờ Hứa Lam Thanh gì, chỉ đưa một ngón tay chọc chọc gáy nàng.
“Ngươi ăn mặc chỉnh đốn một chút, lẽ… lẽ…”
Hắn mím môi, cảm thấy tiếp nổi.
Chỉ trời sinh xinh mới ý nghĩa để “chỉnh đốn”.
Mà Tống Hồi mười bảy vẫn nhỏ bé gầy guộc thế , chỉnh thế nào mới thể eo thon chân dài, lồi cong như khác?
Hắn dối, cũng chẳng dỗ .
Thôi bỏ .
Hứa Lam Thanh cũng phắt đầu , đẩy xích đu nữa, cũng chuyện nữa.
Tống Hồi đợi mãi thấy hết câu “ lẽ”, lén đầu một cái.
Sao ngay cả cái gáy cũng kiêu ngạo quý khí như thế chứ.
Nàng đưa một ngón tay, chọc chọc xương bả vai .
Hứa Lam Thanh nhịn rụt vai .
Không đau, chỉ tê, ngứa.
“Làm gì?”
Hắn đầu, đôi mắt phượng đuôi mắt xếch lên lạnh lùng.
“Ngươi xông hương gì ? Thơm thật đấy.”
Tống Hồi lắp bắp, tự cho thông minh đổi sang đề tài khác.
“Nhà ai cô nương đắn hỏi nam nhân dùng loại hương gì?”
“Không hỏi ? Vì ?”
Khi ngạc nhiên, mắt Tống Hồi sẽ mở tròn hơn bình thường, giống hệt mèo con.
18
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hứa Lam Thanh há miệng, nên thế nào với nàng rằng đó là chuyện riêng tư — cũng giống như hỏi một nam nhân mặc áo trong màu gì .
“Dù ngươi cứ nhớ, đừng hỏi khác là . Lục Chiêu cái đồ ngu cũng .”
Tống Hồi còn hỏi vì , nhưng sắc mặt Hứa Lam Thanh một cái, liền thôi.
“Được.”
Nàng gật đầu, bộ dạng ngoan ngoãn.
Hứa Lam Thanh hài lòng, sắc mặt dịu đôi chút.
“Ngươi thể đừng gọi A Chiêu như ?”
Tống Hồi thấy hôm nay trời , Hứa Lam Thanh vẻ dễ chuyện hơn thường ngày, nghĩ rằng đưa một yêu cầu nhỏ bé vô hại như thế, chắc sẽ đồng ý nhỉ?
Sẽ chứ?
Có lẽ ánh mắt mong chờ của Tống Hồi quá mức mãnh liệt, mãnh liệt đến nỗi Hứa Lam Thanh cảm thấy nếu đáp ứng, nàng hẳn sẽ , buồn.
Thế là khẽ gật đầu một cái.
Thật sự chỉ là nhẹ.
“Ngươi quá để tâm đến .”
Hứa Lam Thanh hừ một tiếng từ mũi.
Câu với Tống Hồi nhiều .
Câu trả lời nàng sẽ , cũng thể thuộc lòng.
Thế nhưng mỗi thấy nàng vì chuyện của Lục Chiêu mà lo lắng, vẫn nhịn .
“A Chiêu là bạn duy nhất của mà!”
…
Lại là cái gáy dành cho nàng.
“Ngày mười một tháng mười một sẽ tròn mười tám.”
Tống Hồi đột nhiên khẽ.
Là sinh thần của Tống Hồi.
Không của A Hành.
Hứa Lam Thanh dĩ nhiên .
Lần đầu , còn nghĩ sinh cái ngày cô quạnh thế .
“Ngươi sẽ cưới chứ?”
Tống Hồi hỏi.
Lưng Hứa Lam Thanh cứng , chậm rãi đầu.