XUÂN NHẬT THIÊU TÂM - 10
Cập nhật lúc: 2026-03-01 12:03:43
Lượt xem: 162
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6AfwxhDoDu
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Chiêu giơ tay lau khóe mắt.
“Người trong nhà ngươi ai từng ngươi họ mất mặt? Chuyện ngươi thích nam nhân, lẽ nào nhà ngươi ? Bọn họ từng gì ?
A Chiêu, ngươi sai. Ngươi chẳng gì sai cả.”
Lục Chiêu sững .
Chuyện thích nam nhân, e rằng hơn nửa kinh thành đều ?
Khi phụ mẫu và trưởng giao thiệp với khác, sẽ lấy chuyện trò ?
Phụ mẫu và trưởng mang tâm trạng gì để hết?
mặt , bọn họ từng lộ dù chỉ một chút.
À!
Phụ từng với , chuyện trong nhà cần lo, cứ sống cuộc đời thích là .
“A Hồi, là nghĩ lệch !”
Vậy những ấm ức từng chịu… thì tính là gì?
Ý định tìm c.h.ế.t của … là vì điều gì?
Hắn sai gì ?
Chỉ là thích nhầm thôi.
Chỉ là thích thôi.
…
Hai lan can hành lang, đôi mắt sưng đỏ của , ngốc nghếch .
“Xong , học chắc kịp nữa, thầy mắng.”
Lục Chiêu , giọng nghèn nghẹn.
“Mắng thì mắng thôi!”
Tống Hồi đung đưa đôi chân lơ lửng, thản nhiên đáp.
Chỉ là vượt khuôn phép một thôi, nàng để ý.
Dù nàng cũng từng chuyện gì quá phận.
Thỉnh thoảng một …
Cũng thấy sảng khoái.
“Sau Trường Bình vẫn sẽ tìm ngươi gây phiền phức.”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Ta Hứa Lam Thanh mà! Ngươi quên ?”
Tống Hồi cong cong mày mắt .
Lục Chiêu cũng theo.
“Ngươi chắc sẽ vì ngươi?”
“Ừ!”
Tống Hồi gật đầu.
“Hắn miệng , nhưng lòng .”
“Là kiểu chỉ ngươi thôi ?”
Lục Chiêu nhớ đến dáng vẻ Hứa Lam Thanh mắng “đồ ngu” mỗi ngày, thật sự thể trái lương tâm mà phụ họa theo Tống Hồi.
“Rất nhiều đều mà.”
Giọng nàng khẽ.
Nếu … nhiều cô nương đến trêu chọc như ?
Hai ngây lâu.
Nếu Văn Anh tìm đến, e rằng họ còn định mãi như thế.
Thấy Văn Anh tới, Lục Chiêu bất an đỏ mặt, nhích m.ô.n.g sang một chút.
Văn Anh ngẩng đầu hai đang lan can.
“Ta đến xin . Ban nãy đùa quá.”
Giọng thấp, giữa mày mắt sự nghiêm túc hiếm thấy, khác với vẻ cà lơ phất phơ thường ngày.
Lục Chiêu Tống Hồi một cái, nhảy xuống khỏi lan can, lắc đầu với Văn Anh, .
Cười chút ngốc, nhưng vô cùng chân thành.
Văn Anh khựng trong thoáng chốc.
Có lẽ, thứ thể lay động lòng , vĩnh viễn chỉ là một tấm lòng chân thành khác mà thôi.
“A Hồi, về thôi!”
Lục Chiêu đưa tay .
Tống Hồi đặt tay lên lòng bàn tay , nhẹ nhàng nhảy xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuan-nhat-thieu-tam/10.html.]
Nàng cứ Văn Anh hết đến khác.
Chỉ một đoạn đường ngắn, mà Văn Anh nàng đến mức lưng toát mồ hôi.
“Có gì thì thẳng .”
Không chịu nổi nữa, Văn Anh như nhận thua mà lên tiếng .
Giữa trán Tống Hồi nhíu thành một cục nhỏ.
“Đồ tồi.”
16
Hứa Thừa tướng ở Bộ Lại mưu cho trưởng của Tống Hồi — Tống Trường Khanh — một chức sai sự.
Triệu đại nhân Triệu Lan Anh vui mừng khôn xiết, nhân dịp nghỉ hưu mộc liền dẫn hai Tống Hồi đến Hằng Vương phủ tạ ơn.
Lễ tạ chỉ là một hộp điểm tâm — còn là đồ khác tặng cho Triệu đại nhân, qua tay bao nhiêu lượt.
Xe bò là thuê.
Chỉ là con bò kéo xe quá già, chậm rì rì.
Suốt dọc đường, Triệu Lan Anh chỉ đầu Tống Hồi mà lải nhải ngừng.
Tóm chỉ một câu — bảo nàng đừng như khúc gỗ vô tri, như mới moi thêm nhiều lợi lộc.
Tống Hồi ậm ừ đáp cho , lén lút gà gật ngủ.
Luận về hổ, chẳng ai sánh bằng Triệu đại nhân.
Hiển nhiên từ xuống Hằng Vương phủ đều rõ đức hạnh của bà .
Vì thế, ngay cả cổng Vương phủ họ cũng .
Triệu Lan Anh từ bỏ ý định, nhét hộp điểm tâm tay Tống Hồi, bảo nàng tìm môn phòng.
Tống Hồi xách chiếc hộp điểm tâm bong sơn, đối diện môn phòng đại gia, gì.
Đại gia vẻ bất đắc dĩ của nàng, rốt cuộc cũng chạy bẩm báo.
Một lát ông trở , Vương gia chỉ cho Tống Hồi , tấm lòng của Triệu đại nhân ông và Hứa Thừa tướng nhận .
Triệu Lan Anh tuy trong lòng bất mãn, nhưng ngoài mặt lộ, vui mừng hớn hở Tống Hồi bước qua cổng lớn Vương phủ, trong đầu nghĩ lẽ nên xách hộp điểm tâm mới .
Tống Hồi đến Vương phủ bao nhiêu , cần ai dẫn đường cũng thể tự tìm đến viện.
Chỉ là nha cận của Hứa Thừa tướng — Y Noãn — vẫn tận tâm phía dẫn lối.
Trong nội viện truyền tiếng đàn.
Âm điệu du dương, triền miên vấn vít.
Lại tiếng của nữ t.ử, trong trẻo uyển chuyển, dễ .
“Y Noãn tỷ tỷ, trong phủ khách ạ?”
Tống Hồi khẽ hỏi.
“Là cháu trai của đại nhân, còn mấy vị cô nương bên họ hàng xa.”
Y Noãn dịu giọng đáp.
Lại bộ váy vặn Tống Hồi, khẽ nhíu mày nhẹ, gần như thấy.
Tống Hồi gật đầu.
Hẳn là những biểu “một biểu ba ngàn dặm” của Hứa Lam Thanh đang đàn hát .
Quan hệ biểu biểu từ xưa đến nay vốn mập mờ khó .
“Y Noãn tỷ tỷ bận việc . Ta cửa phụ là . Tỷ với Vương gia và đại nhân, hôm nay mẫu vô lễ, từng gửi đến bái phỏng, thật sự phép. Ta quấy rầy nữa.”
Tống Hồi chậm rãi mỉm .
Nàng điều.
Bộ dạng như nàng, đến cũng chỉ chuốc lấy ánh mắt xem thường.
Những gì nàng nhận từ Hứa Lam Thanh đủ nhiều.
Nhận thêm của khác… đáng.
“Sao thể như ?”
Y Noãn .
“Rất thể mà.”
Tống Hồi nhướng mày, thoáng chút tinh nghịch.
Trong lòng Y Noãn chợt chua xót.
Một đứa trẻ như …
Lại sinh ở Tống gia.
Nếu Tiểu Quận Vương thật lòng, cưới về cũng mà!
Tống Hồi xách hộp điểm tâm, qua nội hoa viên.