Triệu Dao vẫn kiên trì khuyên nhủ: “Mày thể cứ dựa diện mạo mà nhằm tao mãi như , Đại Béo. Rõ ràng cái bà Từ A Ni là cương thi hung hãn, còn tao chỉ là một phàm yếu ớt. Mày cứ khăng khăng bảo tao là chuyển thế của ả, chẳng là đang nhảm ?”
Độ Sóc vươn bàn tay to lớn, từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của Trần Dương xách cổ Đại Béo lên thản nhiên vứt ngoài.
Chú mèo béo ú đáp xuống đất một cách vững chãi, động tác vẫn giữ nét ưu nhã của một kẻ mang linh tính lâu năm dù hình phần quá khổ.
Độ Sóc về phía , trầm giọng giải thích: “Con vốn dĩ ba hồn bảy phách.
Khi c.h.ế.t , nếu chủ hồn rời khỏi xác để chuyển thế đầu thai, thì nhị hồn bảy phách còn sẽ quy tán về với trời đất. Thế nhưng cương thi khác, yết hầu chúng khóa c.h.ặ.t một ngụm oán khí u uất, khiến xác rơi trạng thái bất sinh bất t.ử, đồng thời giam cầm cả nhị hồn bảy phách bên trong.
Một khi tu luyện thành Mao cương, nhị hồn bảy phách vốn nắm giữ tình cảm và thần trí sẽ dần khôi phục từ trong hỗn loạn, trở thành một thực thể độc lập với chủ hồn năm xưa.”
Về phần Từ A Ni, ả vốn c.h.ế.t từ ngàn năm , nhưng dùng bí thuật tà môn cùng m.á.u cương thi để tự luyện hóa bản , trở thành loài quỷ vật du đãng chốn dương gian.
Vào thời kỳ tùy đường, chính ả là kẻ gây tai ương Miêu cổ họa, gieo rắc bao cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc và tạo nên sát nghiệp ngút trời.
Đáng lẽ , âm sai bắt giữ Từ A Ni áp giải về Phong Đô chịu thẩm vấn, đó đ.á.n.h rớt xuống mười tám tầng địa ngục để đền tội.
Thế nhưng ả cực kỳ tinh quái, am hiểu thuật ẩn tàng hành tung, thể bất sinh bất t.ử chẳng sợ ánh mặt trời, hành xử khác gì sống, khiến việc truy bắt trở nên vô cùng gian nan.
Triệu Dao đến đây liền kinh ngạc thốt lên: “Ta là Từ A Ni chuyển thế ? Từ A Ni? Miêu cổ họa? Chẳng lẽ là hầu của nhà Độc Cô Đà – em trai Độc Cô hoàng hậu thời Tùy ?
Trong sử sách ghi , vì là kẻ chủ đạo gây vụ án miêu cổ kinh hoàng nên dù mang phận nữ tì hèn mọn, tên tuổi của ả vẫn lưu danh đầy đủ.”
Cô lộ vẻ mặt đầy hứng thú chứ hề tỏ chán ghét sợ hãi: “Dựa theo cách của Đạo gia các , chủ hồn đầu thai, còn nhị hồn bảy phách nắm giữ thất tình lục d.ụ.c và trí tuệ thì vẫn ở trong xác cương thi .
Vậy thì nhị hồn bảy phách của Từ A Ni vẫn là Từ A Ni, còn nhị hồn bảy phách của là Triệu Dao. Hai bên là hai thực thể độc lập, dù là chuyển thế của ả chăng nữa, thì chúng vẫn là hai con khác biệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xong-vao-cua-ngo-am-duong-tuyen-tap-truyen-huyen-nghi-linh-di/chuong-268.html.]
Lão giáo sư bên cạnh gật đầu tán thành: “ , hai nhân cách độc lập thì chính là hai con khác . Kẻ sát nhân hại là con cương thi Từ A Ni , chứ tuyệt đối t.ử Triệu Dao của .”
Triệu Dao vui vẻ giơ tay vỗ tay với lão giáo sư: “Thật là ăn ý!”
Trần Dương cũng đồng tình rằng Triệu Dao và Từ A Ni là hai cá thể liên quan đến , duy chỉ Đại Béo là vẫn hằm hằm cô, trong lòng nó luôn tin rằng Từ A Ni là kẻ lòng khó lường.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Thấy con mèo béo định dùng móng vuốt quào lên tấm bài gỗ để chữ, Trần Dương liền nhắc nhở: “Đã thể tiếng thì cứ việc mà , cứ ở đó chữ che che đậy đậy tấm bài gì cho mệt xác?”
Đại Béo sững sờ hồi lâu, đó nó mới lững thững tiến về phía cửa sổ, bệt xuống đối diện với ánh trăng thanh lạnh mà than vãn: “Các Từ A Ni giảo hoạt đến nhường nào , ả là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o thiên bẩm! Miệng lưỡi ả bao giờ thốt nửa lời thật lòng, lúc nào cũng dùng những lời dối trá tình ý chân thành để khác như chong ch.óng.”
Vì quá đỗi phẫn nộ, lớp mỡ Đại Béo cứ rung lên bần bật theo từng nhịp thở.
Bóng lưng tròn trùng điệp như một ngọn núi thịt của nó trông cực kỳ hài hước.
Nếu vì bệ cửa sổ cao hơn mặt đất tận hai mét, lẽ nhiều ở đây nhịn mà đưa tay lên xoa nắn lớp mỡ .
Trong khi những khác còn đang mải mê ngắm "ngọn núi thịt" di động, thì Đại Béo vẫn đang chìm đắm trong nỗi hận lừa dối từ quá khứ: “Ả nuôi nhiều mèo già, những con mèo đó từ khi sinh ả giam cầm bên cạnh. Đến khi chúng sắp lìa đời, ả tay sát hại dã man để luyện chế thành miêu quỷ, bắt chúng cướp đoạt tài vật và g.i.ế.c cho ả.
Từ A Ni lừa gạt tất cả , ngay cả những con mèo già tội nghiệp cũng tha. Đám mèo g.i.ế.c vốn mang oán hận ngút trời, nhưng chỉ cần ả buông vài câu dỗ dành là chúng ngu mà bán mạng cho ả.”
Nghĩ đến đây, "ngọn núi thịt" rung rinh thêm vài cái vì tức giận: “Khi luyện chế miêu quỷ, mèo càng già thì càng linh tính. C.h.ế.t càng t.h.ả.m khốc, oán khí càng nặng nề thì chúng càng tà tính và mang sức mạnh đáng sợ hơn.
Năm đó, ả hại c.h.ế.t bao nhiêu sinh mạng, mà cuối cùng đóng vai một kẻ vô tội lợi dụng. Cũng may là Đại Âm Pháp Tào của âm phủ luôn công chính liêm minh, ghi chép đầy đủ tội nghiệt lúc sinh thời, dù lời dối mỹ đến cũng thể lọt qua đôi mắt của Thiên Đạo.
Tội ác của Từ A Ni chất cao như núi, ả nhất định xuống địa ngục để đền tội.”
Trần Dương tò mò hỏi: “Vậy tại Từ A Ni thể biến thành cương thi và nhởn nhơ du đãng ở dương gian suốt ngàn năm nay?”