“Giáo sư địa vị cao trong giới học thuật, tầm ảnh hưởng hẳn là nhỏ. Nếu bài tung sẽ tạo nên một cơn địa chấn, thu hút sự chú ý của nhiều .
Khi sự kiện Vô Nhân thôn đưa ánh sáng, liệu những thứ như quỷ đói, quỷ nhộng oán linh nơi đây cũng sẽ lộ diện bàn dân thiên hạ ?”
Thà rằng tin là còn hơn , đại đa thường cả đời đều chẳng bao giờ thấy vong linh ma quỷ. Bởi vì thấy, nên trong lòng họ luôn tồn tại sự nghi hoặc.
Nếu như kẻ đem ma quỷ phơi bày mắt , để họ tận mắt chứng kiến, thì sự nghi ngờ tự nhiên sẽ biến mất.
Độ Sóc , trầm giọng hỏi: “Ngươi cảm thấy khi Vu Linh Thứu khôi phục một Vương quốc Quỷ, thứ cần nhất và cũng là thứ đang thiếu hụt nhất là gì?”
Sự im lặng bao trùm trong chốc lát, đó Trần Dương mới trầm mặc đáp: “Là con dân.”
Nếu dân chúng, cái gọi là vương quốc chẳng qua cũng chỉ là một trò hơn kém.
“Vu Linh Thứu đang âm thầm thu nhận tín đồ, chiêu mộ dân chúng cho cõi quỷ. Hắn dụ dỗ lão giáo sư Vô Nhân thôn điều tra, mục đích là để ông bài công bố khi rời khỏi đây.
Dựa danh tiếng lẫy lừng của giáo sư, bài chắc chắn sẽ gây sự chấn động lớn trong xã hội, đặc biệt là những đề tài quỷ dị về hủ tục mai táng càng kích thích sự tò mò của con .
Đó chính là bước đầu tiên nhằm thu hút sự chú ý. Bước thứ hai là cho dân chúng tin rằng ma quỷ thực sự tồn tại.
Vì , chắc chắn vẫn còn những quân bài tẩy phía , ví dụ như những đoạn video ghi hình rõ mồn một bằng chứng thể chối cãi.”
Lúc , lão giáo sư cùng hai học trò sâu trong rừng rậm, họ phát hiện thêm một cái quỷ nhộng khác.
Cái kén trông còn mới, tựa hồ như bên trong mới đem chôn cất. Thế nhưng Vô Nhân thôn vốn dĩ bỏ hoang từ nhiều năm , trong cánh rừng âm u mới c.h.ế.t chôn tại đây?
Lão giáo sư liền nghiêm mặt, hối thúc hai học trò mau ch.óng tiến gần để ghi chép những dấu hiệu bất thường .
Trần Dương cùng Độ Sóc lặng lẽ bám theo phía , thu hết bộ quá trình khảo sát của ba thầy trò trong tầm mắt.
Trần Dương khẽ nhíu mày, thấp giọng nhận định: “Lão giáo sư cùng hai học sinh rốt cuộc cũng chỉ là trần mắt thịt, gân cốt yếu ớt.
Nếu tên Vu Linh Thứu tốn công lừa họ tận Vô Nhân thôn để trục lợi, chắc chắn bố trí thủ đoạn để bảo tính mạng cho họ, thể để họ c.h.ế.t quá sớm .”
Ở phía bên , lão giáo sư mới thận trọng lột mở lớp màng của một cái quỷ nhộng, ông run rẩy vươn ngón tay định chạm cái xác khô héo bên trong để kiểm tra.
Nào ngờ, cái thây khô vốn đang bất động đột nhiên vươn tay chộp lấy cổ tay lão giáo sư, một lực kéo ngàn cân lôi tọt ông trong lòng kén.
Triệu Dao phản ứng cực nhanh, cô lao tới túm c.h.ặ.t lấy vai lão giáo sư để giữ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xong-vao-cua-ngo-am-duong-tuyen-tap-truyen-huyen-nghi-linh-di/chuong-264.html.]
Sức mạnh của thây khô lớn đến kinh , Triệu Dao gồng đến mức mặt đỏ gay gắt, hét lớn: “Triệu Cương, ngươi còn ngây đó gì, mau đây giúp một tay!”
Triệu Cương cuống cuồng giật phăng lá linh phù đang dán ở vết thương cổ tay Triệu Dao, dán mạnh lên trán cái thây khô .
Đạo bùa chạm , động tác của quỷ vật hung tợn liền đình trệ trong chớp mắt. Thừa cơ hội đó, hai họ hợp lực lôi mạnh lão giáo sư ngoài.
Ngay đó, thây khô phẫn nộ xé nát lá linh phù trán, rít lên những tiếng kẽo kẹt ch.ói tai bò khỏi kén.
Bốn chi của nó vặn vẹo như một loài bò sát dị dạng, từ cây trườn thẳng xuống đất.
Triệu Cương thấy tình thế nguy cấp, động tác vô cùng thuần thục khiêng bổng lão giáo sư lên vai cắm đầu chạy trối c.h.ế.t.
Triệu Dao từ xa thấy bóng dáng của hai Trần Dương, vội vàng vẫy tay kêu cứu t.h.ả.m thiết: “Thiên sư! Cứu mạng với!”
Trần Dương sải bước lao tới, tung một cú đá uy lực khiến thây khô văng xa mấy mét.
Cậu nhanh tay rút sợi chỉ đỏ mang theo sát khí quấn c.h.ặ.t lấy cổ thây khô, bạo lực kéo lê nó , đó trực tiếp đ.á.n.h gãy tứ chi của nó tống ngược trong quỷ nhộng để tái phong ấn.
Cậu dán thêm hai đạo linh phù trấn yểm bên ngoài lớp màng kén. Bên trong, thây khô điên cuồng giãy giụa, cào cấu thoát nhưng cách nào phá vỡ phong ấn của thiên sư.
Triệu Dao bên cạnh thở hồng hộc, tim vẫn còn đập loạn nhịp: “Mẹ ơi, hung hiểm quá. Trần thiên sư, chẳng ngài từng mạo phạm t.h.i t.h.ể ?”
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Trần Dương phủi tay, thản nhiên đáp: “Cái thây khô tính là t.h.i t.h.ể bình thường.”
Những thứ tu luyện thành tinh, tà khí ngút trời như thế thì thể coi là c.h.ế.t xuống?
Tuy nhiên, việc trong rừng xuất hiện quá nhiều thây khô thành tinh trú ngụ trong quỷ nhộng như thế rõ ràng là điều vô cùng bất thường.
Độ Sóc về phía chân trời đang dần đổi màu, trầm giọng bảo: “Trời sắp tối , chúng về thôn ngay.”
Trần Dương gật đầu đồng ý, hiệu cho ba thầy trò lão giáo sư cùng.
Lão giáo sư vốn vẫn còn luyến tiếc ghi chép thêm tư liệu, nhưng sắc trời đang tối sầm , ông cũng đành ngậm ngùi thu dọn đồ đạc.
Suy cho cùng, giữa ban ngày ban mặt mà quỷ vật lộng hành như thế, một khi đêm đen buông xuống, chẳng sẽ là cảnh tượng quần ma loạn vũ ?
Đoàn năm tất bật bôn ba trong rừng sâu một hồi lâu mà mãi vẫn tìm thấy lối .