Vị vua thuộc tính hỏa, đường luôn vô tình mang theo ngọn lửa, nhưng những ngọn lửa thực cũng gây hỏa hoạn lớn, cháy vài phút sẽ tự động tắt. khác , ví dụ như cô bé , nhiều thấy đều sợ đến mức dập lửa, sợ cẩn thận đốt cháy ruộng lúa nhà .
lửa của vị vua, thể tự tắt, thể con dập tắt. Dù chỉ là lửa bình thường nhất, qua tay vị vua phóng lên, cũng là sức mạnh mà con thể đổi.
Vị vua cô bé gầy gò , vẻ mặt chút kỳ quái, trong lòng cũng chút kỳ quái.
“Này… màu mắt của ngươi… quá.” Đột nhiên phát hiện đó là một đôi mắt màu vàng kim, cô bé ngẩng đầu ngây .
“…Hừ. Cách xa .” Vị vua thu ánh mắt, thèm để ý đến con nhỏ bé, tiếp tục .
Cô bé vốn dĩ cũng theo , nhưng kỳ quái , đốt lửa, cô sợ cháy, đành theo dập lửa.
“Ngươi đừng đốt lửa nữa! Đốt cháy ruộng lúa mì nhà là ngươi xong đời đấy!”
“Mắt của ngươi như , giống như kẹo mạch nha mua.”
“Sao ngươi giày, đ.â.m chân ?”
“Chân ngươi hình như cũng chút …”
“…”
Phiên ngoại mười - Nhật ký hành trình (năm)
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Chiếc xe buýt du lịch lãnh thổ của ba quốc gia khác, mới linh kiện, cuối cùng vì qua biển, chỉ thể thuê một bãi đỗ xe ở địa phương, để nó ở đó, mang theo lãnh thổ lên tàu thủy.
Kết quả là ngờ, tượng đất say tàu.
Chúng từng con mềm oặt mặt đất, hoa đầu cũng héo rũ, từng con thở ngắn than dài, trông vô cùng đáng thương.
“Sao say tàu chứ?” Tống Sư Yểu ôm một con tượng đất nhỏ trở nên mềm nhũn, cố gắng dựng thẳng bông hoa đầu nó lên, nhưng hoa nhanh ch.óng rũ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xin-nhan-mot-quy-cua-chung-toi/chuong-634.html.]
“Chắc là ở cạn lâu quá.” Giang Bạch Kỳ nhấc đầu một con tượng đất lên, con tượng đất đến sức mắng cũng , mềm oặt lủng lẳng tay . Chẳng mấy chốc đầu hai nơi, thể “bẹp” một tiếng ngã thành một đống mặt đất.
Ặc…
“Đi vài là quen thôi.” Giang Bạch Kỳ xổm xuống, ấn cái đầu nhỏ tay về đống bùn đất, .
Con tượng đất nhỏ lập tức thở ngắn than dài càng thêm lợi hại. Giọng nhỏ nhắn, non nớt, thật sự đáng yêu vô cùng.
Đám tượng đất nhỏ ủ rũ bốn ngày , họ cuối cùng cũng đến trạm tiếp theo, đến Vương quốc Rừng rậm Abest.
Quốc gia thật sự thể tưởng tượng nổi. Mọi sống mặt đất, mà sống những cây cổ thụ khổng lồ. Rễ cây đan , phủ kín cả mặt đất, xa, gần như khó tìm thấy bóng dáng của đất. Tán cây của những cây cổ thụ đó sum suê, những cây cầu vượt đan xen, những cầu thang xoắn ốc cây khổng lồ uốn lượn bay lên…
Trên một cây treo những quả cực lớn, tỏa một mùi hương độc đáo, khiến thấy là tự nhiên dâng lên một cảm giác vui vẻ. Loại quả là Tống Sư Yểu bao giờ thấy qua, cẩn thận, thành kính hái nó xuống, đặt trong vòng tròn… Dù là nam nữ, phần lớn đều làn da màu lúa mì khỏe mạnh hoặc sẫm hơn, xương cốt phủ một lớp cơ bắp, tỏa sức sống mãnh liệt.
Mọi chuyện lớn tiếng, ngôn ngữ là thứ Tống Sư Yểu học, cô hiểu, nhưng tất cả thứ trông thật hài hòa và vui vẻ.
Quốc gia khó thấy bóng dáng của công nghệ, trông vẻ… bảo vệ môi trường, giống như một thiên đường biệt lập.
“Vua của Abest thích công nghệ, thích tự nhiên, lãnh thổ đáp ông . Ông là một trong những vị vua mạnh nhất thế giới .” Giang Bạch Kỳ : “Không thích chiến tranh, thanh tâm quả d.ụ.c, Phật hệ.”
“Đó là quả cảm xúc của ông .” Giang Bạch Kỳ thấy Tống Sư Yểu tò mò về loại quả đó, liền : “Những cây cổ thụ gọi là cây vạn tuế Abest, là hiện của tinh thần thể của vua rừng rậm. Tâm trạng của ông thế nào, sẽ mọc quả như thế . Hơn nữa sẽ mọc ở các bộ lạc riêng biệt. Ví dụ như bộ lạc nào phạm sai lầm, cây trong bộ lạc đó sẽ mọc quả cảm xúc để khiển trách.”
“Họ ăn ?”
“Sẽ , quả cảm xúc là phần thưởng, dân sẽ dâng lên cúng tế, khi phân hủy tự nhiên, chất dinh dưỡng chôn rễ cây, cây sẽ càng thêm khỏe mạnh.”
Thế giới thật sự thể tưởng tượng nổi. Tống Sư Yểu đối với quốc gia vô cùng cảm tình, chỉ vì nơi đây giống như một thiên đường biệt lập phiền não thế tục, mà còn vì vương hậu của quốc gia , cũng là một trong những vị vương hậu gửi đất cho cô lúc . Đất của quốc gia phần lớn đều ở rễ cây, tốn bao nhiêu công sức mới đào nhiều như .