Xin Chào, Chu Tiên Sinh - Chương 28: Bình Minh Trên Đỉnh Cửu Vân Sơn
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:24:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Tu Lâm nắm tay cô, giải thích: “Hôm nay là sinh nhật của Lương lão sư.”
Khương Hiểu nghiêng đầu, sực nhớ : “Em .”
“Em ?”
“Em từng xem qua tiểu sử của bà mạng.” Khương Hiểu giải thích, “Trước đây em từng ở chung đoàn phim với bà một thời gian.”
“Khi nào ?”
Khương Hiểu nghiêm túc nhớ : “Lần em kể với đó, em bệnh , lúc đó Hân Nhiên vẫn còn là diễn viên phụ n-hào.”
“Làm trợ lý ghi nhớ nhiều ngày kỷ niệm, đặc biệt là sinh nhật của các minh tinh. Nghệ sĩ nhà khác đón sinh nhật, chúng nhắc nhở nghệ sĩ nhà gửi lời chúc, như mới kéo gần quan hệ.”
“Cho nên sinh nhật của Tấn Trọng Bắc năm nay, là em nhắc nhở Triệu Hân Nhiên ?”
Khương Hiểu mỉm : “Là em đăng đấy. Weibo của Hân Nhiên đây đều do em quản lý, tính cách cô khá thẳng thắn, mỗi đăng bài đều khô khan. Sau đó chúng em thương lượng, chi bằng cứ để em xử lý. Giờ thì là ai đang quản lý nữa.”
Hai trò chuyện vô thức đến con đường nhỏ núi. Hai bên đèn đường tỏa ánh sáng màu cam nhạt, ánh đèn mờ ảo, gian thật bình yên.
Khương Hiểu hỏi: “Anh cũng chú ý đến Weibo của các nghệ sĩ trướng công ty ?”
Chu Tu Lâm khẽ : “Nếu thì ?”
Khương Hiểu cũng nở một nụ : “Lúc đầu em cứ tưởng...”
“Tưởng cái gì?”
Khương Hiểu c.ắ.n răng: “Em đừng giận nhé!”
Khóe mắt Chu Tu Lâm khẽ giật giật.
“Em tưởng dùng quy tắc ngầm với Hân Nhiên. Tài nguyên của Hân Nhiên vốn lắm, đột nhiên từ vai phụ n-hào nhảy lên vai chính, thật sự khiến nghi ngờ.”
Gió nhẹ thổi qua mang theo chút se lạnh. Chu Tu Lâm chỉ cảm thấy n.g.ự.c nghẹn : “Cho nên em luôn theo sát Triệu Hân Nhiên là để bảo vệ cô ?”
Khương Hiểu thẹn thùng: “Cũng hẳn ạ...” Thật , cô cũng nhân cơ hội để thấy .
Chu Tu Lâm bực buồn , liếc cô một cái, giọng trầm thấp: “Anh cần dùng quy tắc ngầm với khác ?”
Khương Hiểu lắc lắc tay : “Chu , mà, trong cái vòng thì lòng phòng thể .”
Chu Tu Lâm nở nụ : “Khương trợ lý, em Triệu Hân Nhiên đề phòng ?”
Khương Hiểu liền trừng mắt : “... Anh!”
Chu Tu Lâm ôm lấy eo cô, mặt từ từ áp sát: “Khương Hiểu, thấy là em đang ý đồ với thì đúng hơn.”
Tim Khương Hiểu đập liên hồi như đ.á.n.h trống, nhất thời gì. Khổ nỗi những lời đều là sự thật. “Nếu em thật sự ý đồ với , sẽ thế nào?”
Đôi mắt Chu Tu Lâm trong trẻo, bỗng nhiên bật : “Rất sẵn lòng.”
Khương Hiểu im lặng một lát, Chu Tu Lâm nhận liền hỏi: “Đang nghĩ gì ?”
“Anh cảm thấy phụ nữ như thế nào mới coi là thành công?”
“Điều xem cô gì. Có cuộc sống bình yên, nên với họ, gia đình mỹ mãn là thành công. Có theo đuổi sự nghiệp, nên với họ những thứ khác đều thể xem nhẹ. Mỗi một sự theo đuổi khác , ngoài tư cách phán xét.”
Khương Hiểu cong môi: “Trong mắt thế gian, như Lương lão sư chắc chắn là điển hình của phụ nữ thành công. Sự nghiệp, tình yêu, gia đình, cái gì cũng . Không ít nữ nghệ sĩ trong giới đều ngưỡng mộ bà .”
Chu Tu Lâm hiếm khi thấy cô cảm thán như . Chuyện của Lương Nguyệt, bình luận. Dù cha của Tấn Trọng Bắc là kết hôn hai, một đứa con trai, việc Lương Nguyệt chọn gả cho ông lúc đó vì lý do gì cũng còn quan trọng để truy cứu nữa. Dù trong giới giải trí, những ví dụ như hề hiếm. Đó là cuộc sống của khác, huống hồ Lương Nguyệt thực sự tất cả.
Hai dạo hơn bốn mươi phút mới trở về phòng. Khách sạn đủ loại tiện nghi giải trí, từ hồ bơi, rạp chiếu phim đến phòng bóng bàn. Vì đang m.a.n.g t.h.a.i nên Khương Hiểu chơi nhiều trò. Cô lộ vẻ tiếc nuối, Chu Tu Lâm sẽ đưa cô đến nữa.
Lần là khi nào? chơi thế cô thấy mãn nguyện .
Chu Tu Lâm tắm xong, mặc áo choàng tắm bước , tóc còn vương nước. Khương Hiểu đang ghế quý phi nhạc piano. Đây là bài học bắt buộc mỗi ngày của cô để bồi dưỡng nhạc cảm cho con từ trong bụng . Chu Tu Lâm đả kích cô, thầm nghĩ đợi đứa trẻ chào đời, đến độ tuổi nhất định báo danh lớp âm nhạc mới là mấu chốt.
Khương Hiểu nheo mắt , chỉ thắt hờ dây lưng, để lộ l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc thấp thoáng. Cô dời tầm mắt, tiếp tục nhạc. Trong đầu khỏi hiện lên dáng của , vai rộng hông hẹp, vóc dáng thực sự .
Chu Tu Lâm lau khô tóc, lên giường ở đầu giường, gọi một tiếng: “Khương Hiểu.”
“Dạ?”
“10 giờ .”
“Đợi em nốt đoạn .”
Chu Tu Lâm khẽ mỉm , đến đây là gác công việc. “Sáng mai chúng xem mặt trời mọc nhé.”
Khương Hiểu vui mừng: “Em bao giờ xem mặt trời mọc cả. Vậy mấy giờ dậy ạ?”
Chu Tu Lâm vỗ vỗ chỗ bên cạnh, Khương Hiểu nghĩ ngợi gì liền leo lên giường. Anh lấy gối kê lưng cho cô.
“5 giờ chúng dậy, nửa tiếng là đến nơi.”
Khương Hiểu híp mắt: “Em xem kinh nghiệm mạng mặt trời mọc ở Cửu Vân Sơn kém gì Hoàng Sơn .”
Chu Tu Lâm gật đầu. Khương Hiểu mỉm , hồi tháng Tám, Hoàng Á rủ cô Hoàng Sơn chơi, lúc đó cô thấy tiếc. Mấy năm nay thời gian của cô luôn kín mít, học thêm, cô bao giờ dừng , cũng từng một chuyến du lịch đúng nghĩa.
“Nếu em đây là đầu tiên em du lịch, em ?”
Chu Tu Lâm sững một lát: “Vậy thì vinh dự khi đồng hành cùng em trong đầu tiên .”
Mặt Khương Hiểu nóng bừng: “Cảm ơn .” Cô cố ý dành thời gian đưa cô .
Sáng hôm , Khương Hiểu đ.á.n.h thức bởi những nụ hôn của . Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i thường buồn ngủ, cô cũng ngoại lệ. Chu Tu Lâm gọi mấy , cô đều nhắm mắt lầm bầm: “Cho em ngủ thêm năm phút nữa thôi, năm phút thôi.”
Chu Tu Lâm đợi năm phút gọi, cô vẫn thế: “Năm phút nữa mà...”
Anh thực sự hết cách, liền hôn sâu xuống. Khương Hiểu hốt hoảng, thở thông. Tay luồn trong áo ngủ của cô, mơn trớn khắp nơi. Cô còn chỗ trốn, nhịp thở dần rối loạn. “Ơ, em dậy , em dậy thật mà. Mau dừng tay !” Mỗi xin tha, giọng cô mềm mại nũng nịu, Chu Tu Lâm nhận chỉ những lúc thế cô mới rũ bỏ vẻ nghiêm túc thường ngày.
Chu Tu Lâm cố ý trêu cô, tay dần trượt xuống . Khương Hiểu nháy mắt căng thẳng: “Này, thế hả!”
Tiếng “” đó càng kích thích . Anh tính toán từng bước đến tận bây giờ, ngờ con sói nhỏ vẫn là con sói nhỏ. Tay chút do dự tiến sâu hơn.
Hơi thở Khương Hiểu run rẩy: “Chu Tu Lâm...”
Chu Tu Lâm cúi , đôi mắt khóa c.h.ặ.t lấy cô: “Anh là ai?”
“Chu Tu Lâm...”
“Không đúng.”
“Chu ...”
“Vẫn đúng.”
“... Tu Lâm, đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xin-chao-chu-tien-sinh/chuong-28-binh-minh-tren-dinh-cuu-van-son.html.]
“ !” Chu Tu Lâm hôn lên khóe môi cô, “Là ông xã.”
Khương Hiểu chịu nổi nữa, cô đấu , cách 6 tuổi để trưng cho . “Ông xã...” Cô đành mềm giọng xin tha.
Tiếng gọi khiến Chu Tu Lâm hôn sâu hơn, tình ý nồng nàn.
Kết quả là hai vẫn muộn. May mắn là xem mặt trời mọc ở Cửu Vân Sơn nhiều. Mặt trời từ từ nhô lên, ánh sáng từng chút một phủ khắp đỉnh núi. Khương Hiểu mở to mắt, chăm chú về phương Đông, cảnh tượng mắt cho chấn động.
Tầm xa cực kỳ khoáng đạt, đúng là “thu hết núi non tầm mắt”. Núi xanh mướt mắt, gió nhẹ mơn man. Tâm trạng cũng theo đó mà thả lỏng.
“Du lịch thực sự khiến thấy nhẹ nhõm thật đấy.” Cô cảm thán, “Khổng T.ử leo núi Đông Sơn thấy nước Lỗ nhỏ , leo núi Thái Sơn thấy thiên hạ nhỏ . Em leo Cửu Vân Sơn thấy nhân sinh nhỏ .”
Chu Tu Lâm ngờ cô cảm khái như : “Nhân sinh nhỏ thế nào?”
“Nhân sinh ngắn ngủi, hãy tận hưởng niềm vui mắt, chuyện cũ như mây khói, cần quá trăn trở.” Khương Hiểu nghiêm túc. Gông xiềng vô hình vai cô dường như biến mất từ lúc nào .
Chu Tu Lâm nhướng mày: “Xem đưa em chơi nhiều hơn mới .”
Khương Hiểu nhịn : “Anh thời gian ?” Hai ngày bớt chút thời gian cũng chẳng dễ dàng gì.
Anh cô đầy ẩn ý: “Một hai ngày thì ông xã em luôn .”
Khương Hiểu: “...” Nhớ chuyện sáng sớm nay, cô ngượng ngùng mặt chỗ khác.
Chu Tu Lâm gương mặt ửng hồng của cô: “Những việc thì ít, nhưng những việc cùng em thì nhiều.” Hai mươi mấy năm cuộc đời, luôn thuận buồm xuôi gió. Làm gì cũng dễ dàng nên tưởng chẳng mấy bận tâm đến điều gì.
Khương Hiểu xúc động, ánh mắt long lanh. Hiện tại, đối với cô, cùng thích ngắm bình minh và hoàng hôn là hạnh phúc lớn nhất đời .
Hai tận hưởng cuộc sống nhàn nhã núi thêm hai ngày, đến sáng mùng một mới về nhà. Chu Tu Lâm dồn nén công việc suốt ba ngày, về đến nơi là bận rộn ngơi tay. Khương Hiểu thì thong thả hơn, nhân lúc nghỉ ngơi cô liên lạc với bạn bè, đồng thời an ủi Lý Lị cũng đang mang thai.
Lý Lị chắc cũng đang buồn chán nên than vãn với cô nhiều.
Tiểu Hoa Nhài: “Có t.h.a.i mới vất vả thế nào, phụ nữ thật dễ dàng. Tại đàn ông thể m.a.n.g t.h.a.i nhỉ?”
Khương Hiểu: “Sao ?”
Tiểu Hoa Nhài: “Hai ngày tớ đến công ty , thấy trò chuyện vui vẻ với đồng nghiệp nữ, trong lòng thấy khó chịu quá.”
Khương Hiểu: “Cậu đừng nghĩ nhiều, chỉ là quan hệ công việc thôi mà.”
Tiểu Hoa Nhài: “Cậu hiểu . Tớ đang mang thai, thể cùng ... Anh đôi khi cũng , nhưng tớ đồng ý.”
Khương Hiểu im lặng.
Tiểu Hoa Nhài: “Giai đoạn vợ m.a.n.g t.h.a.i đàn ông dễ ngoại tình.”
Khương Hiểu nghĩ đến Chu Tu Lâm, cô cũng nên an ủi Lý Lị thế nào. Chu Tu Lâm đối mặt với nhiều cám dỗ hơn nhiều. Trong cái vòng , bất kể nam nữ đều dễ đ.á.n.h mất chính .
Buổi chiều, cô sưởi nắng ngoài ban công, bác sĩ để bổ sung canxi. Tiếng chuông điện thoại vang lên khi cô đang thiu thiu ngủ, một lúc cô mới cầm máy lên. Nhìn thấy tên gọi màn hình, Khương Hiểu kích động suýt chút nữa nhảy dựng lên.
“Ba!” Cô vội vàng bắt máy.
Khương Ngật sững sờ giây lát: “Hiểu Hiểu...”
“Ba ơi!”
Hai cha con im lặng một lúc, nhưng sự im lặng đó nhanh ch.óng tan biến.
“Hiểu Hiểu, ba đang ở Tấn Thành.”
“Cô kể với con ạ.”
“Ba xin , lâu như mới liên lạc với con.”
“Ba ơi, ba về là . Ba đang ở ạ? Con đến thăm ba, con nhiều chuyện với ba lắm.”
Khương Ngật hít một thật sâu: “Được.” Ông địa chỉ dặn dò: “Đi đường chú ý an nhé.”
“Ba yên tâm, con còn là trẻ con nữa.”
Trong mắt ông, cô mãi mãi là một đứa trẻ. Cúp điện thoại, Khương Hiểu phấn khởi chạy thư phòng.
“Chu Tu Lâm, ba em gọi điện !” Cô bước , giấu nổi niềm vui sướng. “Ba em đang ở đường Thanh Đảo, chúng em hẹn tối nay gặp mặt.”
Chu Tu Lâm gác công việc, thu vẻ mặt nghiêm nghị: “Tối nay ?”
“Vâng ạ.” Đôi mắt Khương Hiểu ngập tràn hạnh phúc.
Chu Tu Lâm thấy cô chân trần, khẽ nhíu mày: “Lại đây nào.”
Khương Hiểu tới, bế cô lên để cô ghế. “Dưới đất lạnh lắm.”
Khương Hiểu lè lưỡi: “Em kích động quá.”
Chu Tu Lâm trầm ngâm: “Có cần cùng ?”
Khương Hiểu do dự một chút: “Vừa nãy em quên nhắc đến với ba. mà... chúng cùng .”
Chu Tu Lâm khẽ nhếch môi.
“Em quần áo đây.” Cô trượt xuống khỏi ghế, chạy biến về phòng.
Chu Tu Lâm khẽ thở phào. Nhạc phụ đại nhân hành động nhanh thật đấy.
Khương Hiểu đắn đo lâu, cô cha thấy đang sống , và trang phục là cách trực tiếp nhất. Cuối cùng cô chọn một chiếc áo len chui đầu màu vàng nhạt, cổ b.úp bê, dáng chữ A rộng rãi ở eo.
Cô đồ xong thì Chu Tu Lâm cũng bước , mở tủ quần áo : “Anh mặc gì thì hợp nhỉ?”
Khương Hiểu ngẩn . Chu Tu Lâm lướt ngón tay qua những bộ quần áo bên trong: “Ba thích phong cách thế nào?”
Ba... Khương Hiểu thoáng ngạc nhiên.
“Hửm?”
Khương Hiểu: “...”
Chu Tu Lâm chọn một chiếc áo sơ mi đen, khi cài cúc, còn đeo thêm khuy măng sét. “Lấy giúp cái cà vạt với.”
Khương Hiểu mở ngăn kéo, tiện tay lấy một chiếc cà vạt màu đỏ. Chu Tu Lâm khựng : “Màu đỏ ?”
Khương Hiểu cầm cà vạt ướm thử: “Chẳng mua nó ?” Tuy trông giống quàng khăn quàng đỏ thật.
Anh nở một nụ . Khương Hiểu đổi sang một chiếc cà vạt màu xanh biển, nghĩ ngợi cô giơ tay ngăn : “Không cần trang trọng quá , ba em tính tình khá tùy ý. Ông là một đơn giản.”
Chu Tu Lâm : “Được, theo phu nhân.”
Khương Hiểu: “...”