Vứt Bỏ Tôi Để Nuôi Tai Tinh, Cả Nhà Cực Phẩm Hối Hận Không Kịp - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 11:24:19
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4frYGPq113

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh rơi nước mắt, nghẹn ngào:

“Anh ... Anh tìm thấy cuốn nhật ký của em trong nhà kho . Em đều hết đó... Anh xin , Nhân Nhân.”

Nói xong, lưng chạy , dám ngoảnh đầu .

Họ hàng đầy ái ngại, còn sắc mặt ba thì biến hóa khôn lường.

Dượng bước tới xoa đầu bế lên cao.

“Nhân Nhân đúng là phúc tinh đấy, ? Ngày đầu tiên đón con bé về, trúng năm mươi triệu. Sau đó khi cần tiền để lấy trạm chuyển phát nhanh, Nhân Nhân giúp trúng thêm một trăm triệu nữa.”

Dượng hào hứng khoe với tất cả :

“Con bé ngày nào cũng cầu chúc cho kiếm nhiều tiền, nên việc kinh doanh mới phất lên như diều gặp gió. À đúng , nhờ phúc khí của con bé mà vợ cũng tin vui .”

Mọi nhao nhao chúc mừng cô:

“Văn Thúy bầu ? Sao thấy gì cả?”

“Dạ, em định đợi t.h.a.i định hơn mới báo ạ.”

Cô cởi áo khoác ngoài, lộ vòng bụng lùm lùm.

Cô xúc động lau nước mắt mỉm :

“Chúng ơn Nhân Nhân. Nếu con bé, giờ chúng vẫn còn lang thang thuê mướn ở phòng trọ. Vì , để báo đáp con bé, căn hộ sẽ tên Nhân Nhân. Đây là ngôi nhà chúng mua tặng con.”

Lời tuyên bố của cô khiến tất cả ồ lên kinh ngạc.

Ngay cả cũng hề chuyện .

Mẹ vẫn chịu tin tai :

“Các mua nhà cho nó? Cho cái đồ ôn thần ?”

“Không cho con bé chẳng lẽ cho bà? Nhân Nhân giờ là con gái ruột của . chỉ cho con bé căn nhà , mà gia sản cũng chia cho con một nửa. là dân lao động chỉ đến tiền, kiếm bao nhiêu tiền tỷ, Nhân Nhân đều phần!”

Dượng dõng dạc tuyên bố mặt bao nhiêu như để chứng cho lời hứa của .

Đám đông bắt đầu xôn xao, ai nấy đều khen dượng là đấng nam nhi đại trượng phu.

Ba mặt mũi trắng bệch, suy sụp nên lời.

Ba chịu nổi những ánh soi mói thêm nữa, vội vàng kéo rời .

Trong vòng tay , Kiều Kiều vẫn ngơ ngác theo .

Sau hôm đó, bỗng chốc trở thành “phúc tinh” trong mắt tất cả .

Các cô dì chú bác thi bù đắp cho bằng những phong bao lì xì đỏ ch.ót.

Dượng bảo họ đúng là những kẻ thấy sang bắt quàng họ.

chút buồn bã vì từ nay cô và trai chính thức tuyệt giao, đời qua nữa.

cũng nhờ thế mà gia đình còn gặp chuyện xui xẻo nào.

Cuộc sống mỗi ngày một lên.

Mùa hè năm , em gái chào đời, dượng đặt tên là Tưởng Nhạc Nhạc.

Con bé sinh cũng đen và gầy y hệt ngày nhỏ.

thương em vô cùng, dù mới chín tuổi nhưng tự nhủ là một chị thật trách nhiệm.

“Nhạc Nhạc còn nhỏ xíu, con yên tâm để chăm sóc .”

Nghe , dượng và cô chỉ ôm c.h.ặ.t lấy lòng.

Khi Nhạc Nhạc ba tuổi, con bé bắt đầu trổ mã, xinh xắn và trắng trẻo hơn.

Còn là nữ sinh trung học mười hai tuổi.

Năm , thực sự phổng phao với chiều cao một mét sáu mươi lăm, làn da trắng nõn và mái tóc đen dài như thác đổ.

Sống trong sự giàu sang và yêu thương, chẳng khác nào một nàng công chúa nhỏ.

Thúy Cô thường trêu bằng mấy câu thơ văn hoa mà cô học . Cô còn tặng một thẻ ngân hàng, mỗi tháng đều đặn gửi đó ba mươi triệu để tùy ý chi tiêu.

Cũng trong năm đó, loáng thoáng tin tức về ba từ một họ hàng xa.

“Anh chị mới sinh thêm một đứa con trai. Vì Truyền Phong bỏ nhà biệt tích mấy năm nay liên lạc nên họ sốt ruột, đành sinh thêm để nối dõi. Giờ Kiều Kiều thành chị cả .”

“Nghèo thế còn đẻ? Chắc con trai để kế thừa cái nhà nát đấy mà.”

Dượng bĩu môi khinh bỉ.

im lặng lắng , lòng trĩu nặng khi họ giờ thuê nhà ở khu phố cũ nát năm xưa.

Năm lớp chín, trường tổ chức cho chúng thiện nguyện tại viện dưỡng lão ngay cạnh khu phố cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vut-bo-toi-de-nuoi-tai-tinh-ca-nha-cuc-pham-hoi-han-khong-kip/chuong-6.html.]

Giữa đám bạn bè ăn mặc xinh , bắt gặp một đám trẻ nhếch nhác đang quan sát từ xa.

Trong đó, một bé gái tầm bảy tám tuổi, mặc bộ quần áo rộng thùng thình cũ nát, đang cõng một đứa nhỏ chừng hai tuổi.

khựng khi thấy đôi mắt to và làn môi nhỏ nhắn quen thuộc .

Gương mặt con bé đáng lẽ trắng trẻo hồng hào, nhưng vì thiếu chăm sóc nên da dẻ khô khốc, nứt nẻ.

Trái , đứa bé trai lưng nó vô cùng mập mạp, quần áo sạch sẽ, rõ ràng là cưng chiều hết mực.

bước gần, con bé sợ hãi lùi .

“Em tên là gì?”

“Em tên... Chu Kiều Kiều ạ...”

Tim thắt .

Kiều Kiều, đứa em gái xinh nhất của đây ?

Con bé tám tuổi, còn đứa trẻ là em trai nó.

hai đứa chẳng giống chị em một nhà chút nào.

Kiều Kiều giờ trở thành một “tai tinh” gầy giống năm xưa, nhường vị trí “phúc tinh” cho đứa em trai.

lấy hai trăm tệ tiền túi đưa cho em, giọng nghẹn ngào:

“Môi em khô quá, cầm lấy mà mua nước uống nhé.”

Con bé run rẩy nhận tiền cúi đầu cảm ơn, đó nhanh chân chạy biến con ngõ nhỏ.

Trở về nhà, cứ thẩn thờ mãi thôi.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Cuối cùng, quyết định kể chuyện của Kiều Kiều cho dượng và cô .

Cô vốn nhân hậu, liền nảy ý định:

“Hay là nhận nuôi cả Kiều Kiều , dù nhà cũng thiếu thốn gì.”

Nhạc Nhạc cũng vỗ tay ủng hộ việc thêm một chị nữa.

Ngày hôm , dượng và cô tìm đến nhà ba .

Khi trở về, phía họ là một đứa nhỏ rụt rè, sợ hãi.

Đó chính là Kiều Kiều.

Nhìn con bé cúi gầm mặt, tay chân luống cuống y hệt ngày , lao đến ôm chầm lấy em, nước mắt tuôn rơi.

“Ba con bé đòi tám trăm tám mươi triệu, thiếu một xu cũng chịu giao .”

Dượng tặc lưỡi kể .

Thúy Cô thì xót xa thì thầm với rằng họ còn nhận nuôi cả em trai tên Tiểu Tuấn, nhưng ba con bé nhất quyết đồng ý vì còn giữ để dưỡng già.

Tội nghiệp đứa trẻ đó, giờ đây nó trở thành “phúc tinh” duy nhất gánh vác hy vọng của gia đình .

Kiều Kiều về nhà , mất một thời gian dài mới quen với cuộc sống mới.

Em hiểu chuyện đến mức khiến đau lòng.

Em luôn lo sợ là tai tinh sẽ khiến dượng và cô phá sản.

“Tai tinh gì chứ? Con và Nhân Nhân đều là phúc tinh của nhà !”

Dượng lớn trấn an em.

Và như để minh chứng, khoản đầu tư mới nhất của dượng mang về lợi nhuận khổng lồ lên tới tám tỷ đồng.

Dượng cố tình thật to cho Kiều Kiều :

là phúc tinh mà! Ngày Nhân Nhân đến giúp dượng khởi nghiệp, giờ Kiều Kiều đến giúp dượng lên một tầm cao mới!”

thấy Kiều Kiều cuối cùng cũng nở nụ .

Hai chị em ngày càng thiết, tối nào cũng rúc kể đủ thứ chuyện đời.

Kiều Kiều còn nữa.

Mãi cho đến năm lớp mười hai, ba ruột vì say rượu đ.á.n.h tù.

Nghe từ khi cầm tiền tám trăm tám mươi triệu của dượng, họ bắt đầu lao ăn chơi trác táng, chẳng mấy chốc mà lâm cảnh khốn cùng nữa.

“Nhân Nhân, chị định sẽ thi trường nào?”

Kiều Kiều bên cạnh, nhẹ nhàng hỏi .

trần nhà, mỉm :

“Chị học luật, để thể bảo vệ những đứa trẻ như chúng ngày xưa.”

Loading...