“Đừng nữa, mau .”
Tiểu Đức T.ử kéo đàn ông mặt chữ điền khỏi điện, chỉ định một tiểu thái giám đưa ngoài, trở điện.
Đàn ông con trai, đồng ý thì nhanh lên, như diễn viên tuồng, một bước ngoảnh ba , lề mà lề mề.
Vẻ mặt ghét bỏ của Tiểu Đức T.ử gần như thể che giấu .
Có tấm gương của đàn ông mặt chữ điền, năm vị thanh niên tài tuấn còn đều dám cứng rắn nữa.
Có thăm dò đề xuất chuyện mở năm phủ, mỗi tự dựa bản lĩnh tranh đoạt vị trí đích hệ của nhà họ Trương.
Trương Uyển Hồng và Thành Nhị Hồng bàn bạc một chút, chấp nhận đề nghị .
Có cạnh tranh mới động lực, như năm đều sẽ dốc lòng bồi dưỡng con cái, con cái kém cũng đến nỗi nào.
Hơn nữa, trong lòng Trương Uyển Hồng quyết định, nếu sinh con gái, bà sẽ giữ tất cả bên .
Sau phủ Hộ Quốc phu nhân bà sẽ để cho con gái.
Trương Uyển Hồng một lúc chiêu mộ năm phu quân, chấn động các thế gia kinh thành.
Bất kể các thế gia đó lưng khó thế nào, ngày Trương Uyển Hồng tổ chức hôn lễ, vẫn đều ngoan ngoãn đến chúc mừng, Nữ hoàng còn đến dự hôn lễ của Trương Uyển Hồng, họ tư cách gì mà .
Năm vị phu quân của Trương Uyển Hồng phân thành năm phủ theo tuổi tác, con cái sinh tính toán theo hồ sơ ghi chép, là của ai thì giao cho phủ đó nuôi dưỡng.
Người đàn ông mặt chữ điền Trương Uyển Hồng thật sự thành với năm đàn ông, hối hận đến mức đêm nào cũng ngủ .
Mấy cố tình cửa phủ Hộ Quốc phu nhân, vẻ mặt thâm tình trong phủ, hy vọng Trương Uyển Hồng thể hồi tâm chuyển ý, cũng chiêu mộ phủ.
Đáng tiếc mỗi Trương Uyển Hồng khỏi phủ đều kiệu, để ý đến đàn ông mặt chữ điền.
Năm đàn ông đủ khiến bà bận rộn , bà thời gian rảnh mà tìm thêm.
..................
Một đêm trăng mờ gió lớn.
Nhiếp Chính Vương mặc y phục hành màu đen, từng vòng từng vòng tháo miếng vải bông tay, hoạt động đôi tay băng bó mấy tháng, ngẩng đầu vầng trăng lưỡi liềm trời,
“Thu dọn xong hết !?”
Quý Tòng bộ dạng vẻ thâm trầm của Nhiếp Chính Vương, bất lực bĩu môi,
“Bẩm Vương gia, thu dọn xong ạ.”
Nói , Quý Tòng lắc lắc cái bọc trong tay, bên trong là bạc và ngân phiếu.
Nhiếp Chính Vương nghiêng đầu lườm Quý Tòng một cái: “Nhớ kỹ, từ giờ phút trở , bản vương... là một thương nhân bình thường, gọi bản vương là lão gia.”
Quý Tòng suýt nữa thì trợn trắng mắt lên trời.
Cứ một câu “bản vương”, lộ tẩy mới lạ,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-497-sau-khi-lat-do-bao-quan-dien-cuong-ta-tro-thanh-nu-hoang-40.html.]
“Vâng, lão gia.”
Nhiếp Chính Vương hài lòng gật đầu, sờ sờ lệnh bài bên hông, trầm giọng : “Xuất phát.”
Vù vù vù~~~~
Nhiếp Chính Vương dẫn theo Quý Tòng nhảy tót qua tường của Nhiếp Chính Vương Phủ.
Thị vệ thủ lĩnh hai tay khoanh n.g.ự.c, ghét bỏ hai bóng nhảy ngoài, giơ tay lên, thấp giọng ,
“Tất cả theo , đừng theo quá gần, bảo vệ từ xa là .”
Vù một tiếng~~~
Gần bức tường mà Nhiếp Chính Vương trèo qua, vụt một cái hiện hơn mười bóng đen, nhao nhao đuổi theo Nhiếp Chính Vương chạy ngoài.
Nhiếp Chính Vương dẫn Quý Tòng chuyên chọn những con đường nhỏ tối tăm để , mấy suýt nữa vấp ngã sấp mặt, những lúc quan trọng đều là Quý Tòng từ phía túm lấy .
“Haizz~~~”
Nhiếp Chính Vương thở dài một , cố gắng giữ thể diện: “Võ công thường xuyên luyện tập, bản vương dưỡng thương mấy tháng nay, lụt nghề nhiều.”
Quý Tòng khóe miệng giật giật hai cái: “Đợi khỏi kinh thành, tiểu nhân sẽ luyện tập cùng lão gia.”
“Ha ha~~~”
Nhiếp Chính Vương gượng hai tiếng: “Để , để , mau thôi.”
Luyện cái gì mà luyện, thời gian mà luyện.
Sức của vẫn lớn như , một quyền đ.á.n.h c.h.ế.t một con bò thành vấn đề.
Về khinh công, luyện đến c.h.ế.t cũng nhẹ nhàng bằng Quý Tòng.
Không còn cách nào, hình gầy gò của Quý Tòng chỉ hợp luyện khinh công, giống khôi ngô cường tráng, càng thích hợp tung những cú đ.ấ.m mạnh mẽ.
Từ khi Nữ hoàng đăng cơ, kinh thành bãi bỏ lệnh giới nghiêm.
Đã gần đến giờ Tý , đường vẫn còn ít .
Nhiếp Chính Vương một mạch ngừng đến cổng thành.
Nhìn cổng thành ngay mắt, khóe miệng Nhiếp Chính Vương nhếch lên một nụ vui sướng.
Hắn kích động về phía cổng thành, đưa lệnh bài cho lính gác cổng,
“Mở cửa, phụng mệnh xuất thành!”
“Nhiếp Chính Vương đây là phụng mệnh ai mà xuất thành .”
Trong bóng tối ở cổng thành đột nhiên vang lên một giọng nữ sang sảng.