“Chát~~~~”
Thành Nhị Hồng vung tay quất cho bạo quân một roi.
Bạo quân quất bay ngoài, ngã mạnh xuống đất.
“A~~~ Xì~~~”
“Người , bắt lấy yêu nữ cho trẫm.”
Bạo quân liếc cánh tay da tróc thịt bong, đau đến nhíu mày, vội vàng gào lên.
“Ám vệ , ám vệ của trẫm còn mau cút đây.”
“A Đại, A Nhị, A Tam...”
Bạo quân hoảng hốt gọi tên các ám vệ.
Các ám vệ rải rác khắp nơi trong Nghi Phúc Điện, liếc , mí mắt cụp xuống, tất cả đều giả vờ thấy.
Người khác thực lực đáng sợ của Nữ hoàng, nhưng họ thì rõ mồn một.
Nữ hoàng xử lý đám t.ử sĩ của Hộ Quốc Công như g.i.ế.c gà con.
Họ cũng chẳng lợi hại hơn đám t.ử sĩ là bao, xông cũng chỉ con đường c.h.ế.t.
Hơn nữa, họ là ám vệ của hoàng gia, chỉ bảo vệ Hoàng thượng.
Bây giờ Hoàng thượng đương triều là Đức phi, chiếu thư tuyên triều đình.
Bây giờ họ là ám vệ của Nữ hoàng, chỉ lời Nữ hoàng.
Bạo quân gào khản cổ cả buổi, một ám vệ nào xuất hiện, lập tức hoảng loạn.
“Các ngươi đều tạo phản , trẫm sẽ tru di cửu tộc các ngươi!!”
Bạo quân tức giận đến cực điểm, hai con mắt suýt nữa trợn trừng đến rơi ngoài.
Thành Nhị Hồng nhếch môi, từng bước tiến về phía bạo quân.
Bạo quân sợ đến mức lăn bò, bật dậy bỏ chạy.
Ai cứu với, đ.á.n.h nữa, vui chút nào.
Hắn Hoàng thượng, dẫm đạp tất cả chân.
Hắn Đức phi quỳ xuống cầu xin .
“Bốp bốp chát chát~~~~ Chát chát chát~~~”
Thành Nhị Hồng vung tay, cây roi nhỏ quất vun v.út.
Trong Nghi Phúc Điện vang vọng tiếng la hét t.h.ả.m thiết của bạo quân, thật sự là tiếng nào tiếng nấy kinh hồn bạt vía.
Quý Tòng dẫn theo một tiểu công công, cả đám sững ở cửa Nghi Phúc Điện, đợi đến khi tiếng la hét t.h.ả.m thiết của bạo quân bên trong ngừng , mới để tiểu công công bẩm báo.
Quý Tòng là thị vệ cận của Nhiếp Chính Vương, lệnh bài trong tay, cung cũng khá thuận tiện.
Chỉ là hôm nay Nguyệt Lê Đông tiện.
........
Quý Tòng dẫn bước Nghi Phúc Điện, khóe mắt liếc Nguyệt Lê Đông đầy m.á.u đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-493-sau-khi-lat-do-bao-quan-dien-cuong-ta-tro-thanh-nu-hoang-36.html.]
Hắn mím môi, quả nhiên là vỏ quýt dày móng tay nhọn, chỉ Nữ hoàng mới trị Nguyệt Lê Đông.
“Tham kiến Hoàng thượng.”
Quý Tòng cung kính quỳ xuống hành lễ với Thành Nhị Hồng.
“Miễn lễ.”
Thành Nhị Hồng liếc Quý Tòng.
“Tạ chủ long ân!”
Quý Tòng dậy, khom .
“Chuyện gì!?”
“Bẩm Hoàng thượng, Vương gia sai thần đến đón Nguyệt...”
Quý Tòng c.ắ.n môi, ngước mắt nhanh ch.óng liếc Nữ hoàng.
Hắn gọi thẳng tên Nguyệt Lê Đông, chọc giận Nữ hoàng .
Thấy Nữ hoàng vẻ gì là tức giận, thầm thở phào nhẹ nhõm,
“Đón Nguyệt Lê Đông xuất cung, Vương gia lo Nguyệt Lê Đông ở trong cung phiền Hoàng thượng, đón về phủ trông coi.”
“Vương gia còn , Nguyệt Lê Đông xuất cung đều theo sự sắp xếp của Hoàng thượng, nếu Hoàng thượng cần giữ , thì đón ngoài...”
Quý Tòng xong chỉ tự tát cho một cái.
Dưới cái của Nữ hoàng, suýt nữa gì, năng lộn xộn, thật là mất mặt Nhiếp Chính Vương Phủ.
Thành Nhị Hồng khẽ nhướng mày, ngước mắt liếc bạo quân đang hấp hối.
Trên vẫn còn chân long hộ thể, chứng tỏ khí đế vương của vẫn tận.
Nếu thả ngoài, lỡ như gây chuyện gì, nàng dọn dẹp mớ hỗn độn.
Chân long chi khí bạo quân nhạt khá nhiều so với lúc nàng mới đến, chẳng bao lâu nữa chắc sẽ mài mòn hết.
Nàng sớm tìm kế vị, bồi dưỡng cho , như chân long chi khí sẽ chuyển sang kế vị.
Đến lúc đó, tuổi thọ của bạo quân cũng đến hồi kết.
“Cứ giữ trong cung , ngoài cũng là một tai họa.”
Thành Nhị Hồng lạnh nhạt .
Quý Tòng sững sờ, ngẩng đầu Thành Nhị Hồng: “Tuân mệnh!”
...........
Rất nhanh đến ngày mùng chín tháng chín, đại điển đăng cơ của Nữ hoàng diễn thuận lợi.
Văn võ bá quan và bộ dân kinh thành cùng khấu bái Nữ hoàng.
“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế...”
“Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế...”
.........
Tiếng hô vang của quần chúng cho thấy mong chờ Nữ hoàng đăng cơ đến nhường nào.