Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 471: Đẩy Ngã Bạo Quân Điên Phê, Ta Làm Nữ Hoàng (14)

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:39:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ừm~~~"

 

Thành Nhị Hồng nhắm mắt, tùy ý đáp một tiếng.

 

"Hừ~~~"

 

Hộ Quốc Công thấy thế chắp tay lưng hừ lạnh một tiếng, trong mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ.

 

Trông cái mặt còn dứt sữa, giả bộ thâm trầm cái gì.

 

Thành Nhị Hồng ngáp một cái, vươn vai, từ từ mở mắt về phía Hộ Quốc Công.

 

Hộ Quốc Công đúng là "hộ quốc" thật ha, ngay cả Quốc mẫu cũng "hộ" qua một lượt mới tới đây.

 

"Quốc công gia tới , thì để Quốc công gia rút thăm ."

 

Thành Nhị Hồng phất tay, tiểu thái giám bưng ống thẻ mới xong đến mặt Quốc công gia.

 

"Choang~~~"

 

Hộ Quốc Công giơ tay hất bay ống thẻ, quát lớn:

 

"Yêu phi, dựa ngươi cũng xứng chuyện với bản quan ."

 

Hoàng thượng nhíu mày, mặt đen ngay lập tức.

 

Đức phi do đích sắc phong, xứng chuyện với một tên thần t.ử chứ.

 

Thành Nhị Hồng nhướng mày, chẳng hề để tâm đến lời của Hộ Quốc Công.

 

Cô liếc thẻ tre lăn lóc chân, mũi chân điểm nhẹ:

 

"Vậy thì cái ."

 

Tiểu thái giám vội vàng tiến lên mở thẻ tre xem, to:

 

"Trốn tìm, kẻ bắt sẽ c.h.ế.t!"

 

"Hừ~~ Hồ nháo!"

 

Hộ Quốc Công lạnh một tiếng, căn bản coi gì.

 

Hoàng thượng ở bên cạnh cứ như vô hình, đầy hứng thú Thành Nhị Hồng đối đầu với Hộ Quốc Công.

 

Thành Nhị Hồng cũng chẳng giải thích, rũ mắt móng tay, môi đỏ khẽ mở:

 

"Quốc công gia, ngươi chỉ 50 tiếng đếm để trốn thôi đó."

 

"Bắt đầu ."

 

Thành Nhị Hồng liếc tiểu thái giám.

 

Tiểu thái giám vội vàng cúi đầu, dám Hộ Quốc Công, gân cổ lên đếm:

 

"1... 2... 3... 4........... 32... 33......"

 

"Hừ~~~"

 

Hộ Quốc Công chắp tay lưng, ngẩng cổ đó, căn bản chẳng thèm quan tâm đến con tiểu thái giám đang đếm.

 

Muốn ông c.h.ế.t, cũng xem ả bản lĩnh đó .

 

Bên cạnh ông hai mươi t.ử sĩ theo, chỉ cần Yêu phi dám động thủ với ông , ông thể trực tiếp trừ khử Yêu phi.

 

"46... 47...."

 

Tiểu thái giám càng đếm về càng căng thẳng, mồ hôi hột theo cằm nhỏ tong tong xuống đất.

 

"50."

 

Đếm xong con cuối cùng, tiểu thái giám rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

"Ha ha~~~"

 

Hộ Quốc Công tiểu thái giám đếm xong cuối, ngửa đầu nhạo báng.

 

"Á~~~"

 

Tiếng của Hộ Quốc Công còn dứt, eo roi cuốn lấy, cả trực tiếp bay lên trung.

 

Hoàng thượng thấy cảnh , bật dậy, kích động đến mức tròng mắt đảo loạn xạ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-471-day-nga-bao-quan-dien-phe-ta-lam-nu-hoang-14.html.]

Trước chỉ Ái phi quất lực, ngờ còn thể dùng roi cuốn vung vẩy bay khắp nơi như thế.

 

Hắn cũng .

 

"Ái phi~~ Ái phi~~ Trẫm cũng bay~~"

 

Hoàng thượng vén bào, ba chân bốn cẳng lao về phía Thành Nhị Hồng.

 

"Chát~~~~"

 

Thành Nhị Hồng liếc Hoàng thượng đang tưng t.ửng chạy tới, vung tay tặng một roi.

 

"A~~~ G.i.ế.cG.i.ế.c c.h.ế.t con tiện nhân cho !!!"

 

Hộ Quốc Công yếu ớt sấp mặt đất, mặt mày trắng bệch, chỉ tay Thành Nhị Hồng gào thét.

 

Dứt lời, đột nhiên từ các hướng xông mười mấy tên t.ử sĩ.

 

Đám t.ử sĩ ùa lên, kiếm trong tay sáng loáng phản quang.

 

Thành Nhị Hồng khẽ một tiếng, roi múa vù vù sinh gió.

 

"Vút v.út v.út~~~~"

 

Tiếng roi xé gió vang vọng trong điện.

 

Đám t.ử sĩ lao tới Thành Nhị Hồng quất cho bay đầy trời.

 

Dù cho đám t.ử sĩ một bản lĩnh, nhưng sờ dù chỉ một góc áo của Thành Nhị Hồng.

 

Ám khí đ.á.n.h thế nào thì bật ngược bọn chúng thế , dọa cho đám t.ử sĩ dám phóng ám khí nữa.

 

Hộ Quốc Công kinh hoàng trừng lớn mắt, môi run rẩy, dám tin Thành Nhị Hồng gầy yếu thể chống đỡ sự tấn công của nhiều t.ử sĩ như .

 

Hộ Quốc Công hít sâu một , nén cơn đau thấu xương , từng chút từng chút bò về phía cửa điện.

 

Mắt thấy sắp bò tới cửa điện , đột nhiên chân ông siết c.h.ặ.t, cả trong nháy mắt bay lên trung.

 

Mười mấy tên t.ử sĩ và Hộ Quốc Công bay qua bay trời, m.á.u tươi văng khắp nơi.

 

Hoàng thượng toác cái miệng rộng, điên cuồng trong màn mưa m.á.u.

 

Thành Nhị Hồng thỉnh thoảng quất cho một roi, càng vui vẻ hơn.

 

An Phát Hải ở cửa điện, tiếng điên dại của Hoàng thượng và đủ loại tiếng kêu t.h.ả.m thiết bên trong, nâng tay áo lau mồ hôi trán.

 

Haizzz~~~

 

Lại sống thêm một ngày, thật .

 

Nửa canh giờ , An Phát Hải cuối cùng cũng thấy tiếng gọi của Thành Nhị Hồng.

 

............

 

"Phu nhân, phu nhân~~~ Quốc công gia thương ."

 

Thúy Quả hốt hoảng chạy trong phòng.

 

Tay đang chữ của Quốc công phu nhân khựng , đầu cũng ngẩng lên :

 

"Bị thương thôi mà, ngạc nhiên hốt hoảng như thế còn thể thống gì."

 

Thúy Quả nuốt nước bọt, lo lắng :

 

"Phu nhân, Quốc công gia đầy thương tích, mau xem ạ, m.á.u chảy ròng ròng suốt dọc đường."

 

Quốc công phu nhân từ từ đặt b.út xuống, mày khẽ nhíu, nhạo một tiếng:

 

"Cả cái kinh thành ai thể thương, chẳng qua là hư trương thanh thế thôi."

 

Mấy cái trò vặt vãnh dùng còn ít , khổ nhục kế cả thôi.

 

Nếu thật sự thương nặng như , bà ngược tạ ơn trời đất một phen.

 

Thúy Quả hít sâu một , tiếp tục :

 

"Phu nhân, Quốc công gia hình như thương thật đấy ạ, t.ử sĩ ngài mang theo đều c.h.ế.t hết , làlà do YêuĐức phi đ.á.n.h."

 

"Ồ!?"

 

Quốc công phu nhân khẽ nhướng mày: "Phong hiệu Đức phi ngược danh xứng với thực."

 

 

Loading...