Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 469: Đẩy Ngã Bạo Quân Điên Phê, Ta Làm Nữ Hoàng (12)
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:39:27
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đám đại thần đang ríu ríu rít như vỡ chợ, thấy chiến hỏa sắp bùng nổ giữa Thành Nhị Hồng và Hộ Quốc Công, liền thức thời lui khỏi triều đường.
Hai bên bọn họ đều dây , chuồn là thượng sách.
.........
Hoàng thượng và Thành Nhị Hồng long liễn về Nghi Phúc Điện.
An Phát Hải thì dẫn Hộ Quốc Công từ ngự hoa viên hướng về phía Nghi Phúc Điện.
"An công công!"
Bước chân Hộ Quốc Công khựng , nghiêng đầu An Phát Hải đang phía :
"Còn chúc mừng An công công vinh thăng chức đại tổng quản, chút lòng thành nhỏ mọn, mong An công công vui vẻ nhận cho."
Nói , Hộ Quốc Công móc một xấp ngân phiếu cuộn tròn, nhét tay An Phát Hải.
An Phát Hải sửng sốt một chút, vội vàng đẩy trở :
"Ấy c.h.ế.t, Quốc công đại nhân thế là g.i.ế.c nô tài , tổng quản to đến thì mặt Quốc công đại nhân cũng chỉ là một tên nô tài, nào dám..."
"Sao hả? Chê ít? Hay là chướng mắt?"
Trong mắt Hộ Quốc Công lóe lên một tia kiên nhẫn, mũi nhăn .
Mấy tên hoạn quan c.h.ế.t tiệt , lúc nào cũng thoang thoảng mùi nước tiểu khai ngòi, ghê tởm c.h.ế.t .
Nếu nể mặt An Phát Hải hiện giờ là thái giám cận của Hoàng thượng, ông còn lâu mới thèm lấy lòng một tên thái giám.
"Cái ... Nô tài tạ ơn Quốc công đại nhân ban thưởng."
An Phát Hải sự mất kiên nhẫn và ý đe dọa trong giọng điệu của Hộ Quốc Công, thức thời nhét ngân phiếu tay áo.
Hộ Quốc Công thể ngang trong cung, tặng bạc cho là nể mặt , điểm dừng mà nhận lấy.
Hộ Quốc Công khinh bỉ liếc An Phát Hải đang khúm núm, xoay chắp tay lưng, bước kiểu chữ bát chậm rãi về phía :
"An công công, Yêu phi là do ngươi đưa cung, đường từng rời mắt ?"
Người của ông tra Yêu phi vốn là thôn dân của thôn Sơn Tuyền.
Ông tin một con thôn cô gan sáng suốt như , chắc chắn đường đ.á.n.h tráo.
An Phát Hải nuốt nước bọt, khom lưng đuổi theo bước chân của Hộ Quốc Công, vội vàng :
"Nào dám rời mắt, nô tài đều là tấc bước rời theo đấy ạ."
Lúc đón Đức phi, Đức phi là cái dạng , vinh nhục sợ hãi, gan hơn .
Còn chuyện từ động Sơn Thần vận chuyển đến chỗ , Đức phi đ.á.n.h tráo thì chịu c.h.ế.t.
Dù cũng cảm thấy tuyệt đối thể thừa nhận vấn đề ở phía .
Cái trách nhiệm gánh nổi.
"Thế !?"
Hộ Quốc Công liếc xéo An Phát Hải một cái, nhếch môi lạnh.
Tấc bước rời?
Cẩu nô tài cũng dám c.h.é.m gió.
"Vâng ~~~"
An Phát Hải gật đầu lia lịa, lưng càng uốn cong thấp hơn.
Hộ Quốc Công chính là một kẻ tàn nhẫn, biến mất quả thực dễ như trở bàn tay.
Trong đám văn võ bá quan, kẻ tàn độc nhất, xa nhất chính là Hộ Quốc Công.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-469-day-nga-bao-quan-dien-phe-ta-lam-nu-hoang-12.html.]
Năm xưa hai nước giao chiến, biên quan bùng phát dịch hạch, Hộ Quốc Công trực tiếp hạ lệnh trói những c.h.ế.t vì dịch lên máy b.ắ.n đá, ném sang doanh trại địch.
Sau khi thắng trận, để ngăn chặn dịch bệnh lây lan, Hộ Quốc Công trực tiếp tàn sát một tòa thành, phóng hỏa đốt ba ngày ba đêm.
Trước khi phóng hỏa đốt thành, bộ tiền tài trong tòa thành đó đều Hộ Quốc Công vơ vét sạch sẽ.
Theo , Hộ Quốc Công còn lén lút nuôi dưỡng một đội quân riêng.
Chuyện triều đình đều , những trung thần nào dám đàn hặc Hộ Quốc Công, cuối cùng c.h.ế.t một cách khó hiểu thì cũng là cả nhà c.h.é.m đầu.
Lâu dần, lời của Hộ Quốc Công ở kinh thành còn trọng lượng hơn cả Hoàng thượng.
Trên triều đường hơn một nửa đại thần đều là ch.ó săn của Hộ Quốc Công.
Còn một gia tộc lớn thì giữ thái độ trung lập.
Kẻ cứng đầu nhất kể đến Nhiếp Chính Vương Nguyệt Nhân Bân.
Nhiếp Chính Vương chiếm cái danh phận trưởng bối, Hoàng thượng đối với vị tiểu hoàng thúc vẫn tôn kính.
Dù con trai của Tiên hoàng cũng chỉ một Hoàng thượng, Nhiếp Chính Vương năm xưa trúng Nguyệt Lê Đông tính tình kiên nhẫn nhân hậu, mới kiên quyết đẩy lên ngôi.
Sau Nhiếp Chính Vương phát hiện lầm , cũng hối hận thôi.
Lúc thượng triều cũng là thể đến thì đến, đỡ thấy Hoàng thượng hoang đường mà sinh khí trong lòng.
"Haizzz~~~"
Hồi lâu , Hộ Quốc Công thở dài thườn thượt, ánh mắt quét về phía tẩm cung của Hoàng hậu.
Ông đầu liếc An Phát Hải đang theo :
"An công công, bản quan lớn tuổi , thể lực , phiền ngươi sắp xếp một cái kiệu ."
"Vâng , là nô tài suy nghĩ chu , nô tài cho sắp xếp ngay."
An Phát Hải vội vàng đầu vẫy tay với tiểu thái giám phía .
Hộ Quốc Công liếc An Phát Hải, u ám : "Nô tài khác chọn bản quan quen, phiền An công công đích một chuyến ."
Thân thể An Phát Hải khựng , liếc lương đình bên cạnh, gượng khom lưng:
"Nô tài chọn kiệu cho Quốc công đại nhân ngay đây, mời Quốc công đại nhân ở lương đình chờ một lát."
"Ừm~~~"
Hộ Quốc Công chắp tay lưng, từ trong mũi hừ nhẹ một tiếng.
Một trận sột soạt vang lên, Hộ Quốc Công tiếng bước chân An Phát Hải xa, liền phất tay áo thẳng về phía tẩm cung của Hoàng hậu nương nương.
..........
"Ngươi... Sao ngươi tới đây?"
Hoàng hậu thấy Hộ Quốc Công xông tẩm thất, vội vàng dậy bên ngoài, sợ đến mức mặt mày trắng bệch.
"Sợ cái gì, đến đây thì tự nhiên đều sắp xếp thỏa cả ."
Hộ Quốc Công vén quan bào, phịch xuống ghế chủ vị một cách nghênh ngang.
Trong ngoài cung điện đều là của ông , sẽ để ai tùy tiện .
Hoàng thượng theo Yêu phi đến Nghi Phúc Điện, càng sẽ tới nơi .
"Haizzz~~~"
Hoàng hậu hờn dỗi trừng mắt Hộ Quốc Công, khẽ thở dài, xuống đối diện ông :
"Hoàng thượng con tiện nhân mê hoặc , hơn mười ngày tới đây."