Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 462: Lật Đổ Bạo Quân Điên Rồ, Ta Lên Làm Nữ Hoàng 5

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:39:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bốn cô gái thái giám đẩy theo thấy cảnh , lập tức sợ đến mặt mày trắng bệch, tay chân tê dại, đầu óc trống rỗng.

 

Thiếu nữ đất yếu ớt mở mắt, về phía Thành Nhị Hồng, gắng gượng kêu lên một tiếng, “Cầucầu ngươi g.i.ế.cg.i.ế.c ~ Cầuhự~~~ Phụt~~~”

 

Thiếu nữ dứt lời, miệng phun một ngụm m.á.u lớn.

 

Lúc các cô gái bên cạnh mới hồn, bịt miệng hét lên kinh hãi.

 

Nhìn những khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi của các cô gái, tiếng hét kinh hoàng của họ, bạo quân nhắm mắt , thở dài một tiếng đầy thỏa mãn.

 

Bạo quân mở mắt liếc mấy Thành Nhị Hồng, thấy Thành Nhị Hồng hề sợ hãi, lập tức nảy sinh hứng thú.

 

Bạo quân vung vẩy cây roi da trong tay, ngửa đầu điên dại, xong lệnh cho Hạ công công bên cạnh,

 

“Lấy dây thừng tới, dắt con ngựa bất kham qua đây.”

 

Hạ công công hất cằm về phía tiểu thái giám bên cạnh.

 

Tiểu thái giám lập tức lấy dây thừng, tay chân lanh lẹ dùng dây trói hai chân thiếu nữ .

 

Sau đó buộc đầu của sợi dây con ngựa bất kham.

 

Thành Nhị Hồng liếc mặt đất đầy những viên đá sắc nhọn, trong đầu lập tức hiện cảnh tượng mà nguyên chủ trải qua.

 

Lúc đó nguyên chủ trói ngựa, bạo quân quất một roi lên con ngựa, con ngựa kéo lê thiếu nữ, điên cuồng chạy trong sân.

 

Vài vòng , nguyên chủ đầy m.á.u thịt, nhiều chỗ lộ cả xương trắng, cổ họng thể hét tiếng.

 

Đến khi con ngựa dừng , nguyên chủ hấp hối.

 

Thành Nhị Hồng thấy thái giám trói xong chân thiếu nữ, chuẩn buộc ngựa thì tới, một tay nắm lấy cổ tay thái giám.

 

“Rắc~~~”

 

Thái giám kinh hãi trợn to mắt, trơ mắt cổ tay bẻ gãy, lủng lẳng ở đó.

 

Vài giây , thái giám mới phản ứng , ôm cổ tay đau đớn lăn lộn đất, miệng phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết ch.ói tai.

 

Tất cả mặt đều kinh ngạc Thành Nhị Hồng.

 

Hạ công công trong lòng hoảng hốt, vội vàng đầu sắc mặt bạo quân.

 

Bạo quân thấy hành động của Thành Nhị Hồng, những tức giận, mà trong mắt còn đầy vẻ hưng phấn.

 

Hạ công công thấy liền khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

Người là do nghĩa t.ử của ông đưa tới, lỡ như bệ hạ trách tội, thì hy sinh An Phát Hải.

 

Người nghĩa t.ử ông vẫn thích, dùng khá thuận tay, giữ thì .

 

An Phát Hải thấy hành động của Thành Nhị Hồng, sợ đến mồ hôi to như hạt đậu chảy ròng ròng, một lên nổi suýt nữa ngất .

 

Bà cô gan còn lớn hơn tưởng tượng.

 

Hay cho tên , dám bẻ gãy tay ngay mặt bệ hạ, đây chẳng là chống đối bệ hạ một cách trắng trợn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-462-lat-do-bao-quan-dien-ro-ta-len-lam-nu-hoang-5.html.]

An Phát Hải run rẩy mí mắt, hoảng hốt về phía nghĩa phụ Hạ Bồi Trung, chờ đợi chỉ thị tiếp theo của ông .

 

Hạ Bồi Trung thấy An Phát Hải đưa ánh mắt cầu cứu tới, khẽ lắc đầu.

 

An Phát Hải thấy lập tức thở phào nhẹ nhõm, cần mặt là , cứ tĩnh quan kỳ biến thôi.

 

Các cô gái lúc nãy còn la hét om sòm, giờ kinh ngạc bịt miệng, dám phát tiếng động nào.

 

Vẻ mặt bạo quân lúc dữ tợn điên cuồng, trong mắt họ giống như ác quỷ đòi mạng địa ngục .

 

“Ha ha ha~~~~ Thú vị~~ Quá thú vị!”

 

Tiếng ngông cuồng và biến thái của bạo quân vang vọng trong sân.

 

Mọi dám thẳng bạo quân, đều đổ dồn ánh mắt về phía Thành Nhị Hồng.

 

Trong mắt các thái giám, Thành Nhị Hồng, con chim đầu đàn , c.h.ế.t.

 

Vị trung thần chống đối bạo quân , da đều lột xuống, bây giờ vẫn còn treo trong phòng sưu tập của bạo quân.

 

Một thái giám khác đang trói chân thiếu nữ áo tím, thấy đồng bạn đau đớn lăn lộn đất, căng thẳng nuốt nước bọt.

 

Hắn cầm dây thừng cứng đờ xổm bên cạnh thiếu nữ áo tím đang yếu ớt rên rỉ, nên trói nên trói.

 

Tiểu thái giám lúc trong lòng hoảng loạn vô cùng, tay cầm dây thừng ngừng run rẩy.

 

Thành Nhị Hồng sự chú ý của , trực tiếp cởi sợi dây mắt cá chân của thiếu nữ áo lục.

 

Sau đó cô đầu, đưa tay véo cằm thiếu nữ áo lục, tay giả vờ lau m.á.u miệng cô, nhét một viên đan d.ư.ợ.c chữa thương miệng.

 

Đan d.ư.ợ.c là sản phẩm của giới tu tiên, miệng là tan, hiệu quả tức thì.

 

Thiếu nữ áo lục vốn yếu ớt sắp đứt , mắt bỗng sáng rực lên.

 

thể cảm nhận rõ ràng vết thương đang nhanh ch.óng lành , cơn đau biến mất trong nháy mắt.

 

Lúc , cô chỉ cảm thấy khoan khoái tả xiết.

 

Thiếu nữ áo lục kinh ngạc Thành Nhị Hồng, mở miệng định thì cảm thấy Thành Nhị Hồng véo cằm ,

 

“Chậc chậc~~~ Bị thương thành thế , e là sống nổi, m.á.u me be bét chơi gì vui.”

 

Nói xong Thành Nhị Hồng buông cằm thiếu nữ , cất bước về phía thiếu nữ áo tím đang co giật đất bên cạnh.

 

Thiếu nữ áo lục đảo mắt một vòng, lập tức phối hợp liệt đất một cách yếu ớt, miệng rên rỉ đứt quãng.

 

Vết thương của cô tuy lành hẳn, nhưng vết m.á.u vẫn còn, khác thật sự nhận sự đổi của cô.

 

Thiếu nữ áo tím thương nặng hơn thiếu nữ áo lục một chút, cơ thể co giật theo bản năng, dường như sắp đứt bất cứ lúc nào.

 

Thái giám bên cạnh thiếu nữ áo lục thấy Thành Nhị Hồng tới, sợ đến buông sợi dây trong tay, lùi liên tiếp mấy bước.

 

Thái giám gãy tay bên cạnh vẫn còn đang la hét t.h.ả.m thiết, thể sợ.

 

Là nô tài, tay mà phế thì cũng chẳng khác gì c.h.ế.t.

 

 

Loading...