Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 461: Mặc Quần Vào, Đi Gặp Bạo Quân!
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:36:12
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bốn cô nương khiếp sợ Thành Nhị Hồng, co cụm một chỗ run lẩy bẩy, dám ho he tiếng nào.
Thành Nhị Hồng liếc mấy bọn họ, lật đống quần áo đặt giường lên xem, quả nhiên y hệt như trong ký ức của nguyên chủ.
Mấy bộ đồ mặc lạnh m.ô.n.g lắm, bà đây c.h.ế.t cũng thèm mặc.
Thành Nhị Hồng đảo mắt một vòng, thấy bên cạnh giường còn đặt mấy cái rương gỗ.
Mở xem thử, bên trong là váy lụa mỏng tang đủ các loại màu sắc.
Thành Nhị Hồng trực tiếp lục lọi xuống đáy rương, moi mấy cái quần dài.
"Còn ngẩn đó gì, tự thùng tắm rửa sạch sẽ, quần áo ."
Thành Nhị Hồng chia cho mỗi một cái quần dài, bên ngoài quần dài mặc thêm cái quần lót hở đáy , như thế sẽ gió lùa lạnh m.ô.n.g.
Mấy cô nương nhận lấy quần, ái ngại, do dự nên tắm .
Thành Nhị Hồng dứt khoát lột sạch quần áo bước thùng, tắm rửa kỳ cọ rào rào.
Bốn cô nương thấy thế cũng đành lượt cởi đồ, rón rén leo thùng nước.
Mấy ngày nay nuôi ở ngoài cung, ngày nào bọn họ cũng tắm rửa, chẳng bẩn chút nào.
Nên mấy chỉ dội nước qua loa leo khỏi thùng.
Các cô nương bắt chước động tác của Thành Nhị Hồng, mặc quần dài xong thì tròng thêm quần hở đáy, tiếp đó mặc yếm và khoác lớp lụa mỏng lên.
Lớp lụa mỏng manh nhẹ tênh khoác lên , các cô nương ôm cánh tay, cảm thấy lạnh toát.
"Ơ... Bộ đồ cũng mỏng quá ."
Một cô nương trong đó to gan lí nhí , ánh mắt liếc về phía mấy cái rương gỗ bên giường.
Mấy cô nương khác túm c.h.ặ.t lớp áo lụa, mím môi Thành Nhị Hồng.
Thành Nhị Hồng kéo kéo lớp lụa , thấy cũng tạm , bên trong mặc yếm, giờ đang là tháng bảy, thời tiết cũng lạnh lắm.
Nàng tùy tiện chỉ tay cái rương: "Tự tìm ."
Thích mặc gì thì mặc, cho thoải mái là .
Mấy cô nương mắt sáng rực lên, nhao nhao về phía rương gỗ.
Sau một hồi lục lọi, các cô nương đành bất lực, trong rương ngoại trừ yếm, quần dài, quần hở đáy thì cũng chỉ là lụa mỏng.
Hết cách, bọn họ do dự một chút tròng luôn ba lớp áo lụa lên .
Giúp ngó một hồi, thấy lưng còn lộ liễu quá mức mới chịu thôi.
Mặc bốn năm lớp thì lố quá, chủ yếu là tìm đủ áo cùng màu, mặc khác màu thì lộ liễu quá.
Thành Nhị Hồng mấy mặc xong xuôi, ánh mắt quét qua mấy tên tiểu thái giám đang đất.
Mấy tên tiểu thái giám như ai vỗ mạnh thiên linh cái, tất cả đều ôm đầu tỉnh dậy.
Nhìn với vẻ mặt ngơ ngác, lục tục bò dậy từ đất.
"Cốc cốc cốc..."
Lúc , tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.
Một tên thái giám trong đó phẩy tay áo, vội vàng chạy mở cửa.
"Sao lâu thế, An công công bên đang giục đấy."
Thái giám bên ngoài giọng điệu bất mãn, thò đầu trong phòng quét mắt một lượt.
"Tắm xong thì mau đưa ."
Tên thái giám liếc mắt liền thấy Thành Nhị Hồng gần cửa, quần áo mặc vấn đề gì, hối thúc một câu bỏ .
Đám tiểu thái giám trong phòng vội vàng dẫn các cô nương theo.
Đi nửa đường, tên thái giám cúi đầu lưng các cô nương kinh ngạc phát hiện, lớp áo lụa của cô nương bên cạnh màu sắc đậm.
Hắn kỹ vài , phát hiện cô nương mặc chỉ một lớp áo, màu sắc đều giống , chồng lên , nếu kỹ còn tưởng là màu áo vốn đậm như thế.
Tiểu thái giám nhíu mày, vội vàng bước nhỏ đuổi theo tên thái giám cấp cao hơn phía , ghé tai thì thầm một câu.
Tên thái giám khựng , lớp áo của các cô nương, đáy mắt xẹt qua một tia nghi hoặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-461-mac-quan-vao-di-gap-bao-quan.html.]
Sao cảm giác trong đầu thiếu mất một đoạn ký ức, cái đoạn tắm rửa cho mấy cô nương nhớ gì cả.
Mắt thấy sắp đến chỗ An công công, tên thái giám phẩy tay, giả vờ như thấy gì, tiếp tục theo .
Lúc mà ầm ĩ lên thì bọn họ cũng chẳng quả ngon để ăn, chỉ thể cầu nguyện An công công đừng là .
"Hửm!?"
Ánh mắt An Phát Hải lượt quét qua mấy vị cô nương, nhướng mày hừ nhẹ một tiếng.
Mấy tên thái giám phụ trách tắm rửa cho các cô nương sợ đến mức lưng còng rạp xuống, tay bất giác nắm c.h.ặ.t, chỉ sợ sai chỗ nào.
An Phát Hải một vòng, ánh mắt dừng Thành Nhị Hồng một chút, khẽ gật đầu:
"Không tệ, tươi mới, Bệ hạ sẽ thích."
"Đều theo , mắt đừng loạn."
An Phát Hải phẩy cây phất trần trong tay, dẫn đầu ngoài.
Mặc nhiều thêm mấy lớp lụa thì tác dụng gì, một roi quất xuống là rách nát hết.
Mấy nha đầu , vẫn còn non lắm.
An Phát Hải nghiêng đầu Thành Nhị Hồng chỉ mặc một lớp lụa mỏng, khẽ thở dài.
Cô bé gan và nghị lực đấy chứ, dung mạo thủy linh, nếu bồi dưỡng cũng là một nhân tài, chừng còn chỗ dùng lớn hơn.
Đáng tiếc...
Chỉ mong lúc lôi vẫn còn giữ một tàn.
Mấy cô nương thấy An Phát Hải quen mặt, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.
Trên đường đến Nghi Phúc Điện, các cô nương lén lút ngẩng đầu ngó xung quanh.
Nhìn vườn hoa gấm vóc rực rỡ, cung điện vàng son lộng lẫy, ai nấy đều kinh ngạc trừng lớn mắt, trái tim nhỏ bé kích động đập thình thịch.
An Phát Hải tiếng trầm trồ của các cô nương, nhếch mép , trong mắt tràn đầy sự lạnh lùng.
Khi cả đoàn thấy cửa điện "Nghi Phúc Điện", bên trong truyền tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương.
Mấy cô nương nãy còn tò mò ngó lung tung, giờ tiếng kêu t.h.ả.m dọa cho hồn vía lên mây.
Chân như đóng đinh xuống đất, sống c.h.ế.t dám bước tiếp.
Đám tiểu thái giám theo phía sớm quen với cảnh , trực tiếp lôi xềnh xệch bốn cô nương về phía .
Thành Nhị Hồng một bước cũng rớt , sát lưng An Phát Hải, tiếng kêu t.h.ả.m thiết truyền từ Nghi Phúc Điện, nàng rảo bước nhanh hơn.
An Phát Hải Thành Nhị Hồng vượt qua , nhướng mày, đưa tay kéo nàng :
"Đi phía ."
Lần đầu tiên thấy vội vàng tìm c.h.ế.t như thế.
Thành Nhị Hồng đầu lạnh lùng An Phát Hải, hất tay , thẳng Nghi Phúc Điện.
An Phát Hải nhíu mày, vội vàng đuổi theo.
"Á..."
"Cứu... Cứu mạng..."
"Á... Đừng mà..."
...
Càng đến gần Nghi Phúc Điện, tiếng kêu t.h.ả.m bên trong càng rõ ràng.
Thị vệ ở cửa Nghi Phúc Điện thấy An Phát Hải dẫn đến, trực tiếp mở cửa điện .
Thành Nhị Hồng An Phát Hải một bước, bước trong điện.
An Phát Hải chạy chậm theo , quát mắng Thành Nhị Hồng nhưng sợ kinh động đến vị bên trong, đến lúc đó ăn một roi thì khổ.
Đám tiểu thái giám phía lôi kéo mấy cô nương chịu , vất vả vô cùng, dùng hết sức bình sinh mới đuổi kịp An Phát Hải.
Thành Nhị Hồng theo tiếng kêu t.h.ả.m, xuyên qua Nghi Phúc Điện, đến một đất trống rộng rãi phía cửa điện.
Lúc , đất trống, hai thiếu nữ đầy m.á.u đang sấp mặt đất co giật.
Gương mặt bọn họ sớm m.á.u thịt be bét, loáng thoáng còn thể thấy xương sọ lật ngoài.