“Nhị Hồng , con đừng hận , cũng hết cách , hu hu~~~~”
“Hu hu~~~ Bố , chúng lên núi tìm đồ ăn, đừng đưa Nhị đến động Sơn Thần ?”
“Nhị tỷ, con Nhị tỷ, bố , giữ Nhị tỷ !”
“Con cần ăn nữa, con đói, con cũng Nhị tỷ, hu hu~~~”
........
“Haizz~ Đừng nữa~ Mau trói đưa đến động Sơn Thần , Sơn Thần đại nhân.....”
Thành phụ cầm sợi dây thừng thở dài vợ con đang thành một đống.
Nhìn Thành Nhị Hồng ngất đất, vành mắt Thành phụ đỏ lên, lâu ngày ăn no, khiến hốc mắt ông trũng sâu.
Ông mím đôi môi khô nứt, hít một thật sâu, xuống trói tay Thành Nhị Hồng.
Sờ bàn tay gầy trơ xương của Thành Nhị Hồng, khóe mắt Thành phụ rơi một giọt lệ.
Trình mẫu lau nước mắt gật đầu, cùng đỡ Thành Nhị Hồng dậy ngoài.
“Nhị tỷ!!!!”
Thành Tam Hồng hét lên một tiếng thê lương khàn khàn, hai mắt trợn ngược ngất .
Mấy ngày ăn gì, tinh thần vô cùng tồi tệ, một lên liền choáng váng.
Thành Đại Hồng vội vàng đỡ lấy Thành Tam Hồng, cơ thể gầy yếu loạng choạng lùi hai bước, suýt nữa vững.
Thành Đa Lương lảo đảo theo Thành phụ Trình mẫu, cơ thể gầy yếu như thể thể một cơn gió thổi bay.
“Hít~~~”
Hạ Mạt yếu ớt mở mắt, cảm thấy bụng đói đến mức thể ăn cả một con bò.
Hơi cử động bàn tay trói, cô há to miệng hít một thật sâu.
Trình mẫu cảm nhận động tác của Thành Nhị Hồng, bước chân dừng , run rẩy môi cô,
“Nhị Hồng , đừng trách bố ~~ Nhà thật sự còn gì ăn nữa .”
Tay Thành phụ kéo cánh tay Thành Nhị Hồng ngừng run rẩy,
“Nhị Hồng, nàysau nhất định lời Sơn Thần đại nhân, con.....”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-457-lat-do-bao-quan-dien-ro-ta-len-lam-nu-hoang.html.]
......
Hạ Mạt liếc cánh cổng sân xiêu vẹo, nhà bếp đơn sơ dựng bằng ván gỗ trong sân sớm mục nát, một gia đình cuộc sống vô cùng khó khăn.
Nhà họ Thành mấy ngày liền kiếm đồ ăn, cứ thế , cả nhà đều chịu nổi nữa, chỉ thể hiến tế một đứa con gái, đổi lấy lương thực do Sơn Thần ban cho, để gia đình thể sống sót.
Trong đầu Hạ Mạt hiện lên ký ức kiếp của Thành Nhị Hồng, những cảnh tượng t.h.ả.m khốc đó khiến vô cùng phẫn nộ.
Triều đại là Đại Nguyệt Triều, ba năm tân hoàng đăng cơ, đại xá thiên hạ.
Kết quả một năm , đất đai ở nhiều làng cả nước đột nhiên xảy vấn đề.
Vốn dĩ dân làng trồng trọt nộp thuế xong, lương thực còn cũng miễn cưỡng đủ cho cả nhà sinh sống.
Kết quả từ hai năm , thu hoạch của dân làng đột nhiên ngày càng ít , bất kể trồng thứ gì xuống đất, cuối cùng cũng sống một nửa.
Nộp thuế xong, trong tay dân làng còn một hạt lương thực nào.
Hơn nữa tình trạng chỉ xuất hiện đất của dân làng, đất của những phú thương quan gia hề ảnh hưởng.
Chưa đầy nửa năm, dân làng chịu nổi nữa, lương thực trồng đủ nộp thuế, cả nhà ngoài lụng vất vả kiếm củi thuê kiếm tiền, nộp xong tiền thuế, cũng chẳng còn gì.
Tình hình ở thôn Sơn Tuyền nơi nguyên chủ ở đặc biệt tồi tệ.
Trên núi của thôn Sơn Tuyền vốn một dòng suối ngọt ngào, nên làng mới tên là Sơn Tuyền.
Suối chảy quanh năm cạn, đất đai trong làng tưới tắm màu mỡ, cuộc sống của dân làng cũng khá sung túc.
Hai năm , thôn Sơn Tuyền đột nhiên như nguyền rủa, nước suối đột nhiên cạn kiệt, đất đai cũng trồng trọt , trồng gì c.h.ế.t nấy.
Các làng khác còn giảm sản lượng từ từ, thôn Sơn Tuyền trực tiếp cắt đứt, đất đai hoang phế.
Thuế của Đại Nguyệt Triều còn nặng, cả nhà đều ngoài kiếm tiền, cũng đủ nộp thuế.
Ngay lúc dân làng sắp sống nổi nữa, núi đột nhiên xuất hiện một động Sơn Thần.
Dân làng tò mò vây quanh xem, liền thấy trong động Sơn Thần truyền những lời khiến dân làng chấn động.
Dân làng hiến tế những cô gái từ 10 đến 15 tuổi cho Sơn Thần đại nhân, thể đổi lấy lương thực và bạc.
Lúc đầu ai tin, đó đến lúc nộp thuế, nhà dân làng thật sự gom đủ tiền cũng lương thực, liền nhẫn tâm trói con gái nhà đẩy động Sơn Thần hiến tế.
Kết quả, cô gái đẩy động Sơn Thần đầy một nén nhang, trong động Sơn Thần thật sự bay một bao lương thực thô và mười lạng bạc.