Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 446: Luyến Ái Não Nặng Là Bệnh, Phải Trị*34
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:35:57
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà bậy bạ gì đó!!”
Tống Bảo Xuyên tức giận trừng mắt Tào, “ đây làlà đói đến buồn nôn.”
“Đỏng đảnh~~”
Mẹ Tào lẩm bẩm một câu, bưng chậu rau đó trực tiếp bếp.
Tống Bảo Xuyên xoa xoa bụng, đói thì thôi, , cô thật sự cảm thấy đói.
Với điều kiện nhà Tào Lập Xương, cô nghi ngờ nhà căn bản bàn chải đ.á.n.h răng thừa.
Tối qua cô thấy ai trong nhà đ.á.n.h răng cả.
Tống Bảo Xuyên suy nghĩ một chút, cúi đầu ghé vòi nước hớp một ngụm nước súc miệng, đó lấy quả trứng bẹp trong túi .
Cô cẩn thận bóc sạch vỏ trứng, trực tiếp nhét miệng.
Hai quả trứng bẹp bụng, Tống Bảo Xuyên nghẹn đến trợn trắng mắt.
Cô bóp cổ uống một ngụm nước máy, cuối cùng cũng đỡ hơn.
Tống Bảo Xuyên vỏ trứng đất, đầu bếp, vội vàng nhấc chân đá vỏ trứng đống lá cây khô bên cạnh, dùng lá cây che hết vỏ trứng .
Tuy quả trứng là cô mua, nhưng cô tại , trong lòng hoảng hốt liền hành động .
Giống như~ cảm giác kẻ trộm.
“Đứng ngây sân gì, đây học thái rau.”
Mẹ Tào thái rau trong bếp một lúc, thấy Tống Bảo Xuyên chủ động giúp, trong lòng chút vui.
Con bé chút ý tứ nào, con dâu mới đầu về nhà, việc đều tích cực, chỉ sợ chồng hài lòng.
“Ồ~~ đến đây~~~”
Tống Bảo Xuyên đáp một tiếng, thấy đầu Tào từ cửa bếp rụt , cô vội vàng cúi xuống vòi nước uống nước súc miệng.
“Thái hết cà tím và củ cải , rau cải nhỏ cần thái.”
Mẹ Tào đặt d.a.o xuống, chỉ rau bàn với Tống Bảo Xuyên.
Tống Bảo Xuyên con d.a.o gỉ sét, nhíu mày,
“Con d.a.o còn dùng ?”
“Sao dùng , con d.a.o dùng mấy chục năm , sắc lắm.”
Mẹ Tào liếc Tống Bảo Xuyên một cái, “Cô mau thái .”
Nói xong, Tào ngoài.
Thái rau gì đáng xem, cùng lắm là thái tay thôi, dù cũng thái tay bà .
“Con trai , dậy , luộc trứng cho con , con ăn cho đỡ đói.”
Mẹ Tào nhẹ nhàng gọi Tào Lập Xương hai tiếng, bóc quả trứng nóng hổi, từng chút một bẻ đút cho Tào Lập Xương ăn.
Tào Lập Xương mắt còn mở, theo thói quen há miệng, từng miếng một ăn hết quả trứng.
“Aiya, con trai giỏi thật, ăn trứng cũng nghẹn~~”
Mẹ Tào dứt lời, Tào Lập Xương bóp cổ trợn trắng mắt.
“Aiyo~~”
Mẹ Tào hoảng hốt kéo Tào Lập Xương sấp bên giường, vỗ mạnh lưng .
“Khụ khụ khụ~~~”
Tào Lập Xương mặt đỏ bừng, nửa lòng đỏ trứng từ cổ họng phun , rơi xuống đất.
Mẹ Tào vội vàng cúi nhặt lòng đỏ lên, nhanh như chớp nhét miệng.
Tào Lập Xương đ.ấ.m đ.ấ.m n.g.ự.c, hít sâu hai , ngã xuống ngủ tiếp.
Mẹ Tào sợ hãi Tào Lập Xương một cái, thở dài, khóe mắt liếc thấy ba lô của Tống Bảo Xuyên.
“Cái túi tệ nha~~”
Mẹ Tào qua cầm lấy ba lô kéo kéo hai cái, túi chắc chắn, bà hài lòng gật đầu.
Tiếp đó bà mở túi, đổ hết quần áo bên trong giường.
“Chậc chậc, hai miếng vải thế , mặc , hổ~~”
Mẹ Tào cầm cái áo hai dây của Tống Bảo Xuyên, khinh bỉ bĩu môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-446-luyen-ai-nao-nang-la-benh-phai-tri34.html.]
........
Tống Bảo Xuyên mới dùng con d.a.o nặng như chút quen, thái một lúc thì quen tay.
Thái rau xong, cô khó xử hai cái nồi lớn, thực sự xào rau thế nào.
Nhất là bếp lò còn cô đốt đen thui, cô dám nhóm lửa.
“Dì~~~ dì gì mà lục túi của con.”
Tống Bảo Xuyên ở sân thấy Tào, thấy cửa phòng mở liền qua.
Kết quả là thấy Tào đang cầm quần lót của cô, mặt mày ghét bỏ khoa tay múa chân.
Tống Bảo Xuyên mặt đỏ bừng, xông lên giật lấy quần lót trong tay Tào.
“Làm gì mà la hét om sòm, thấy con trai tao đang ngủ ?”
Mẹ Tào hề vẻ gì là chột , ngược còn hùng hồn mắng Tống Bảo Xuyên một trận.
“Bà sự đồng ý của lấy đồ của , dựa chứ.”
Tống Bảo Xuyên những vật dụng cá nhân vương vãi giường, vành mắt đỏ hoe trừng mắt Tào.
Mẹ ruột cô phòng cô còn gõ cửa, bao giờ tự ý lấy đồ của cô.
Mẹ Tào dám lục túi của cô.
“Một cái túi rách, tao xem một chút thì , hỏng ?”
Mẹ Tào thấy Tống Bảo Xuyên la hét om sòm, lập tức vui,
“Tao là trưởng bối của mày, mày thái độ gì chuyện với tao thế? Đừng tao lục túi của mày, tao lấy túi của mày dùng, mày cũng vui vẻ đưa cho tao.”
Trong nhà cái gì của bà .
“Đây đều là đồ dùng cá nhân của , bà”
Tống Bảo Xuyên tủi nước mắt rơi lã chã.
Cô lau nước mắt, nhét quần áo giường túi.
“Cá nhân với cá nhân cái gì, một nhà phân biệt gì của mày của tao, xem cái bộ dạng keo kiệt của mày kìa.”
Mẹ Tào thấy Tống Bảo Xuyên động một tí là rơi nước mắt, ghét bỏ đảo mắt một cái thật to.
“Ai là một nhà với bà~~ hu hu~~~”
Tống Bảo Xuyên nghẹn ngào phản bác một câu.
“Làm gì thế, sáng sớm ồn ào, để cho ngủ , phiền phức.”
Tào Lập Xương tỉnh từ lâu, thấy và Tống Bảo Xuyên cãi , cứ thế dám mở mắt.
Khi thấy tiếng của Tống Bảo Xuyên, Tào Lập Xương trong lòng hoảng hốt, vội vàng lật giả vờ như tỉnh ngủ mà hét lên một tiếng.
Mẹ Tào mở miệng định mắng Tống Bảo Xuyên, Tào Lập Xương hét một tiếng liền ngậm miệng .
“Khóc cái gì mà , thì ngoài mà , sáng sớm, xui xẻo, con trai tao tỉnh giấc.”
Mẹ Tào nhỏ giọng lẩm bẩm hai câu, lườm Tống Bảo Xuyên một cái, ngoài.
“Hu hu~~~~”
Tống Bảo Xuyên nước mắt lưng tròng Tào ngoài, “oa” một tiếng nấc lên.
“Sao thế thế, ai đang ?”
Tào Lập Xương giả vờ như đ.á.n.h thức, hoảng hốt bò dậy từ giường,
“Aiya~~~ cục cưng, em thế?”
Tào Lập Xương kinh ngạc, hai ba bước bò đến bên Tống Bảo Xuyên, sắc mặt cũng đổi,
“Cục cưng, nhớ nhà ? Đều tại , nhà nghèo thế còn để em đến gì, em là công chúa nhỏ, thể chịu khổ thế .”
“Tại chu đáo, cục cưng tủi , ngoan, chồng ôm ôm, nữa.”
Tào Lập Xương đưa tay ôm lấy Tống Bảo Xuyên, tay nhẹ nhàng vỗ lưng cô.
“Oa~~~ hu hu~~~”
Tống Bảo Xuyên gục lòng Tào Lập Xương, càng tủi hơn,
“Không , làlà ”