Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 433: Luyến Ái Não Nặng Là Bệnh, Phải Trị 20

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:35:44
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kiều Phượng Hồng mím môi , mở tủ bàn trang điểm,

 

“Đều ở trong , con tự xem mà lấy .”

 

“Nè, vỏ hồng bao còn bốn cái, cũng cho con luôn.” Kiều Phượng Hồng chỉ vỏ hồng bao bàn trang điểm.

 

“Wow~~ cảm ơn , yêu .”

 

Tống Bảo Xuyên kích động đặt cái hồng bao trong tay và mấy cái hồng bao bàn trang điểm với .

 

Sau đó cô xổm xuống lục trong tủ hộp quà giống hệt ở trung tâm thương mại, dựa theo các lỗ trong hộp, tìm tất cả các chai rỗng tương ứng.

 

Quà tặng kèm những gì cô nhớ, bèn nhét tất cả các chai nhỏ hơn túi, một mạch xách về phòng.

 

Đêm đó, Tống Bảo Xuyên trực tiếp mất một chai sữa dưỡng thể lớn và một chai nước hoa hồng lớn.

 

Bận rộn hai tiếng đồng hồ, cuối cùng cô cũng xong bộ quà tặng Nhã Thi Lan Đại.

 

Chai lọ đều lau sạch sẽ, nhét hộp quà trông y như hàng ở trung tâm thương mại.

 

Hồng bao hai nghìn tệ cũng cô chia hai, bỏ hai cái vỏ hồng bao.

 

Chia xong hồng bao, Tống Bảo Xuyên mệt đến mức mí mắt díu , tiện tay nhét hồng bao túi, ngã xuống giường ngủ say tít.

 

.......

 

“Đây là giỏ trái cây em mua đó ?”

 

Nụ mặt Tào Lập Xương cứng đờ.

 

Nhận lấy bốn cái túi ni lông đỏ đựng vài quả trái cây trong tay Tống Bảo Xuyên, suýt nữa ném chúng .

 

“Cục cưng, đừng giận, tối qua em mua mỹ phẩm cho dì, ngoài muộn, bán hết giỏ trái cây , nên em đành chọn bừa một ít.”

 

Nói dối, một lạ hai quen.

 

Trước đây Tống Bảo Xuyên bao giờ dối, nhưng tối qua dối cô nhiều như , cô phát hiện dối giúp việc thuận lợi hơn.

 

Tào Lập Xương nhíu mày liếc hộp quà mỹ phẩm cao cấp trong tay Tống Bảo Xuyên, cơn tức trong lòng nguôi một chút.

 

Hộp mỹ phẩm thể bán , bán hai nghìn tệ vẫn .

 

“Vậy quà sinh nhật của ?”

 

Tào Lập Xương hai hộp quà trong tay Tống Bảo Xuyên, một hộp đựng dây chuyền ngọc trai, một hộp là mỹ phẩm, hộp quà điện thoại.

 

“Aiya, tối qua em đến cửa hàng chuyên bán trong trung tâm thương mại xem , điện thoại quả táo đời mới nhất của họ hết loại 1T , mua cho cục cưng thì chắc chắn mua loại nhất chứ.”

 

“Em đặt với cửa hàng , hàng là họ sẽ báo cho em ngay.”

 

Thấy sắc mặt Tào Lập Xương trở nên khó coi, Tống Bảo Xuyên lập tức lấy một cái hồng bao từ trong túi ,

 

“Cục cưng, em chuẩn cho một cái hồng bao sinh nhật đó. Đây chỉ là món khai vị thôi, đợi điện thoại hàng, em sẽ mua về cho ngay.”

 

Tào Lập Xương thấy hồng bao, sắc mặt dịu một chút.

 

Anh đưa tay nhận lấy hồng bao, bóp bóp, cảm thấy dày lắm.

 

“Em gói bao nhiêu , em cũng mới , hồng bao em cứ giữ mà dùng .”

 

Tào Lập Xương nhét hồng bao tay Tống Bảo Xuyên.

 

Tống Bảo Xuyên vội vàng giấu tay lưng, “Aiya, nhiều , chỉ một nghìn tệ thôi, nhận mà.”

 

“Vốn dĩ hứa mua điện thoại cho , kết quả bây giờ mua , em áy náy , nếu ngay cả hồng bao cũng nhận, vậyvậy em sẽ cho xem.”

 

“Được , nhận là , em tuyệt đối đừng , em mà đau lòng c.h.ế.t mất.”

 

Tào Lập Xương khách sáo đẩy qua đẩy hai , thuận tay nhét hồng bao túi.

 

“Chúng thôi, chị hai đang đợi ở bến xe đó.”

 

“Vâng ~~~”

 

Tống Bảo Xuyên gật đầu, bước tới khoác tay Tào Lập Xương, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

 

May quá, lừa , đợi về tính cách mua điện thoại .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-433-luyen-ai-nao-nang-la-benh-phai-tri-20.html.]

.............

 

Thấy sắp đến giờ soát vé mà vẫn thấy bóng dáng hai , Tào Trân Trân tức giận c.h.ử.i thầm mấy câu.

 

gửi mấy tin nhắn .

 

Lần nào cũng “Đang đường, sắp đến .”, kết quả sắp soát vé mà cô vẫn thấy .

 

“Hai cuối cùng cũng đến, xe sắp chạy .”

 

Tào Trân Trân thấy hai vội vã chạy đến thì thở phào nhẹ nhõm, bước tới phàn nàn một câu.

 

“Đây, để chị xách giúp cho, nặng quá.”

 

Tào Trân Trân thấy hộp quà mỹ phẩm trong tay Tống Bảo Xuyên, mắt sáng rực lên.

 

“Cảm ơn Trân Trân.” Tống Bảo Xuyên cũng khách sáo, đưa thẳng hai hộp quà cho Tào Trân Trân.

 

Trên cô còn đeo một cái ba lô, bên trong đựng quần áo , cũng khá nặng.

 

“Aiyo~~ còn gọi là Trân Trân, gọi là chị hai .”

 

Tào Trân Trân một tay xách hộp quà, một tay ôm vai Tống Bảo Xuyên, một cách đặc biệt thiết,

 

“Sau đều là một nhà, đừng khách sáo như .”

 

Tống Bảo Xuyên e thẹn , “Vâng, đều theo chị hai.”

 

“Thế mới đúng.” Tào Trân Trân ngẩng đầu cổng soát vé, “Soát vé , thôi.”

 

Tào Lập Xương cúi đầu túi trái cây trong tay, đưa thẳng tay Tào Trân Trân,

 

“Chị hai, mấy thứ chị cầm , em dẫn đường cho hai .”

 

Tào Trân Trân dừng bước, chán nản đầu Tào Lập Xương.

 

Tào Lập Xương khẽ nhướng mày, ánh mắt liếc hai hộp quà trong tay cô.

 

Tay Tào Trân Trân đang xách hộp quà khẽ siết c.h.ặ.t, cô gượng ,

 

“Được , chị cầm, em cứ dắt cục cưng của em cho .”

 

Tào Trân Trân nhận lấy trái cây, mới phát hiện trái cây ít đến đáng thương, mày khỏi nhíu .

 

mở miệng định hỏi, ngẩng đầu lên thấy hai mật soát vé .

 

“Đây là tàu vỏ xanh ? Đông quá.”

 

Tống Bảo Xuyên ở vị trí cạnh cửa sổ, đối diện, nghiêng đầu ghé tai Tào Lập Xương hỏi nhỏ.

 

Cô lớn từng từng tàu vỏ xanh.

 

Ngồi đối diện với lạ cũng khá lúng túng.

 

Chân cô dám cử động lung tung, động một cái là chạm chân đối diện.

 

Tào Lập Xương ôm vai Tống Bảo Xuyên, “Thế nào, bao giờ , trải nghiệm tồi chứ.”

 

Tống Bảo Xuyên gật đầu, “Chỉ là đông .”

 

Tào Trân Trân lấy một quả cam từ trong túi trái cây , dùng tay bóc vỏ, miệng lẩm bẩm,

 

“Chậc~~ chỉ bốn quả cam, mua thế đủ cho ai ăn?”

 

“Còn táo với lê , cũng chỉ bốn năm quả.”

 

“Cục cưng, đây là đặc biệt mua cho chúng ăn xe ?”

 

Tào Trân Trân bóc vỏ cam đầu hỏi.

 

Tào Lập Xương liếc quả cam bóc một nửa trong tay Tào Trân Trân, cũng đầu Tống Bảo Xuyên.

 

“Ờ~~~” Tống Bảo Xuyên sững sờ một lúc, từ từ gật đầu, “Ừm, đúng , ăn đường cho đỡ khát.”

 

Tào Trân Trân gật đầu, “Tớ mà, thể mua ít trái cây như đến nhà , hóa là cho chúng ăn đường.”

 

“Vậy đợi tàu đến ga, nhanh mua trái cây đó. Không thì đến thị trấn cũng trái cây ngon , đều tươi lắm.”

 

 

Loading...