Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 428: Màn Kịch Chia Tay Và Lời Chất Vấn

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:35:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

mà, tối qua nhà chúng cũng ăn lẩu mà, lẩu là ăn như .”

 

Tống Bảo Xuyên lau mặt, tủi đến sắp :

 

“Hôm nay đúng là em , chuẩn ít món mặn, đừng giận nữa ?”

 

“Anh giận vì ít món, chỉ giận thái độ của em đối với .”

 

Tào Lập Xương sa sầm mặt, tức giận :

 

“Dù cũng là sinh viên đại học, em vẻ cao cao tại thượng là ý gì? Coi thường nhà quê ?”

 

“Em xem em kìa, sofa m.ô.n.g cũng nhúc nhích.”

 

“Bà và Cừu Đại ăn Häagen-Dazs, bắt và chị hai ăn kem đá, tiếp khách như đấy, ngượng.”

 

“Còn nữa, cơm cũng nấu , chính là coi gì.”

 

“Anh thấy chúng thôi , nhà em trèo cao nổi.”

 

“Đừng mà!! Hu hu~~” Tống Bảo Xuyên oa một tiếng nức nở, bước lên ôm c.h.ặ.t cánh tay Tào Lập Xương, mặc cho Tào Lập Xương giãy giụa thế nào, cô cũng buông tay.

 

“Cục cưng, xin , đến nhà em, em vui, chỉ mải mê , để ý đến những điều .”

 

“Xin , để chịu ấm ức , em xin , đừng giận nữa ?”

 

“Lần , đến nhà em, em nhất định sẽ bảo chuẩn mười món.”

 

“Anh đừng chia tay em, em thể .”

 

“Hu hu~~~~”

 

Tào Trân Trân bên cạnh , vẫn luôn lên tiếng.

 

Đột nhiên cô thấy Cừu Đại khoác tay Kiều Phượng Hồng từ cổng khu chung cư.

 

Cô vội vàng đến bên cạnh Tào Lập Xương, che khuất Tống Bảo Xuyên đang :

 

“Được , đừng nữa, khác thấy tưởng em trai bắt nạt .”

 

Tào Lập Xương định hất tay Tống Bảo Xuyên , Tào Trân Trân lập tức đưa tay ấn cánh tay , nháy mắt về phía khu chung cư.

 

Tào Lập Xương sững sờ, cau mày qua, một ánh mắt liền thấy hai Kiều Phượng Hồng.

 

Hắn hít sâu một , đưa tay vỗ lưng Tống Bảo Xuyên:

 

“Được , đừng nữa, chỉ là em cho tức giận, ý định chia tay em.”

 

Tào Trân Trân cũng theo:

 

, đừng em trai , ngay cả cũng tức giận.”

 

“Mẹ lớn tuổi như , lẽ con rể đầu đến nhà cho hồng bao ?”

 

Tào Trân Trân khoanh tay, vẻ mặt bất mãn Tống Bảo Xuyên.

 

Tống Bảo Xuyên ngạc nhiên ngẩng đầu Tào Trân Trân, sững sờ, vội vàng giải thích: “Tôitôi thật sự chuyện .”

 

“Nếu , chắc chắn sẽ với .”

 

“Mẹ chỉ là con gái, chắc cũng kinh nghiệm, chắc chắn cố ý.”

 

Tào Trân Trân dáng vẻ ngơ ngác của Tống Bảo Xuyên, đảo mắt:

 

“Mẹ nếu mắt em trai , hai sớm chia tay , thích em trai thể xếp hàng hai vòng quanh khu nhà , nhất thiết”

 

chia tay, hu hu~~~” Tống Bảo Xuyên hét lớn, cắt ngang lời Tào Trân Trân.

 

Tào Trân Trân tiếng hét của Tống Bảo Xuyên dọa giật , cô vội vàng đầu về phía cổng khu chung cư.

 

Không thấy bóng dáng Kiều Phượng Hồng, trái tim đang treo lơ lửng của cô mới hạ xuống.

 

“Không chia tay, chia tay.” Tào Lập Xương ôm Tống Bảo Xuyên, liên tục an ủi: “Anh quan tâm em thích , đều thích cục cưng. Mẹ em thích hành hạ thì cứ hành hạ , ai bảo yêu em chứ.”

 

“Hu hu~~~ Cục cưng, xin , em- hu hu~~ Em về nhất định sẽ bảo bù hồng bao cho .”

 

“Hồng bao gì chứ, quan trọng bằng cục cưng của .”

 

“Cục cưng, với em quá, hu hu”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-428-man-kich-chia-tay-va-loi-chat-van.html.]

 

..........

 

Tào Trân Trân: “........”

 

thanh thản, yêu, như con ch.ó hoang ven đường đá đá .

 

Thà đá c.h.ế.t cô cho .

 

Phải , em trai cô dỗ con gái đúng là nghề.

 

cẩn thận hơn, thể loại đàn ông mồm mép lừa .

 

......

 

“A di, họ hình như đang cãi , chúng qua xem ạ?”

 

Cừu Đại lo lắng sang bên đường.

 

Cô loáng thoáng thấy tiếng của Tống Bảo Xuyên, xem là đang cãi .

 

“Không cần quan tâm, cãi mà chia tay . Không đ.â.m đầu tường nam đầu, còn lâu mới tỉnh, chúng ăn của chúng .”

 

Kiều Phượng Hồng kéo Cừu Đại, đầu sải bước về phía .

 

Với phẩm chất của hai chị em đó, thể nhịn đến khi khỏi khu chung cư mới phát tác, là khó lắm .

 

Họ cũng chỉ dám lớn tiếng với Tống Bảo Xuyên, thấy bà và Cừu Đại ngoài, lập tức hạ giọng dỗ dành Tống Bảo Xuyên.

 

Kệ cô , đừng thấy Tống Bảo Xuyên lóc tủi , Tào Lập Xương dỗ hai câu là mặn nồng.

 

chút trí nhớ nào, càng đừng đến não.

 

Cừu Đại cau mày, dáng vẻ bình tĩnh của Kiều Phượng Hồng, cảm thấy a di chắc chắn kế hoạch của , cô nên tùy tiện đưa ý kiến.

 

Cô cũng khuyên Tống Bảo Xuyên ít, những hiệu quả, hai còn cãi vui.

 

Bây giờ Tống Bảo Xuyên một lòng một với Tào Lập Xương, Tào Lập Xương gì cô cũng tin, khác lọt tai chút nào.

 

........

 

“Yo, hôm nay ?”

 

Kiều Phượng Hồng ngủ một mạch đến hơn mười giờ, vươn vai lười biếng phòng khách, một ánh mắt liền thấy Tống Bảo Xuyên đang ngẩn sofa.

 

Tống Bảo Xuyên đầu, đôi mắt đỏ và sưng Kiều Phượng Hồng:

 

“Mẹ, tối qua tại cho bạn trai con hồng bao?”

 

“Hừ~~~”

 

Kiều Phượng Hồng khẩy: “Tại cho nó hồng bao?”

 

Tống Bảo Xuyên cau mày: “Con hỏi , bạn trai đầu đến nhà, đều cho hồng bao. Mẹ cố ý cho ?”

 

“Ồ~ Con cũng nó là đầu đến nhà , nó tay đến nhà là ý gì?”

 

Kiều Phượng Hồng nhếch mép, như Tống Bảo Xuyên:

 

“Con hỏi bạn con xem, đầu đến nhà bạn gái cần mua những gì, tay đến .”

 

Tống Bảo Xuyên sững sờ, mấp máy môi:

 

“Là con bảo đừng mua, mới nghiệp, nhiều tiền.”

 

“Vậy nó cũng lời con ghê, lễ nghĩa cũng cần.”

 

Kiều Phượng Hồng phịch xuống đối diện Tống Bảo Xuyên, sa sầm mặt cô: “Mẹ đuổi nó ngoài, là nể mặt con lắm .”

 

“Nhà chúng cũng thiếu thứ gì, tại nhất định bắt mua.” Tống Bảo Xuyên nhịn phản bác.

 

“Hừ~~ Không đỡ cho nó thì sẽ thành câm ?”

 

Kiều Phượng Hồng dáng vẻ của Tống Bảo Xuyên, chỉ tát cô một cái.

 

“Nhà nó thiếu đúng cái hồng bao của ? Không cái hồng bao đó nó sống nổi ?”

 

cho cái thằng nhóc đầy toan tính đó một bạt tai là may , còn cho nó hồng bao, .

 

 

Loading...