Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 419: Luyến Ái Não Nặng Là Bệnh, Phải Trị 6

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:35:07
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thu ngân cau mày liếc Tào Lập Xương một cái, đang xếp hàng phía : “Chào , dùng gì ạ?”

 

Người xếp hàng phía lườm Tào Lập Xương một cái chen lên.

 

Tống Bảo Xuyên kéo Tào Lập Xương sang bên cạnh nhường đường: “Chắc là do mạng điện thoại của em .”

 

“Cảm ơn cục cưng, mua vé xem phim đây.”

 

Tào Lập Xương bóng lưng tung tăng của Tống Bảo Xuyên, há miệng nhưng gọi thành tiếng.

 

Thôi bỏ ~~~

 

Không nỡ bỏ con săn sói .

 

Đợi tìm cơ hội bắt Tống Bảo Xuyên trả cho .

 

Tiền của còn việc cần dùng.

 

Tào Lập Xương mặt mày cau lấy bỏng ngô và sữa, đến bên cạnh Tống Bảo Xuyên đang xếp hàng mua vé.

 

Tống Bảo Xuyên nghiêng đầu Tào Lập Xương, toe toét nở một nụ ngọt ngào.

 

Tào Lập Xương giật giật khóe môi, vô cùng gượng gạo.

 

Hai mươi tám tệ , tiêu mà lòng đau như cắt.

 

Từ đến nay, từng tiêu tiền cho con gái.

 

Toàn là dựa cái miệng dẻo quẹo của để dỗ con gái tiêu tiền cho .

 

Tống Bảo Xuyên đức hạnh gì mà dám tiêu tiền của .

 

“Hai vé phim ‘Anh thật sự yêu em’.”

 

Lúc đến lượt Tống Bảo Xuyên, lời của cô cắt ngang dòng suy nghĩ đang dần mất kiểm soát của Tào Lập Xương.

 

“Cục cưng, chúng chọn suất bảy rưỡi nhé, ?”

 

Tống Bảo Xuyên đồng hồ, bây giờ là bảy giờ năm phút, đợi thêm hai mươi mấy phút nữa là .

 

Tào Lập Xương gật đầu: “Được, chọn vị trí ở giữa.”

 

Nhân viên bán vé mở suất bảy rưỡi , hiệu cho Tống Bảo Xuyên chọn chỗ.

 

Tào Lập Xương vươn đầu ngó qua xem, hất cằm: “Hàng thứ tám, hai ghế chính giữa .”

 

Nếu tay đang cầm bỏng ngô và sữa thì trực tiếp chỉ tay .

 

Nhân viên bán vé chỉ vị trí Tào Lập Xương : “Hai ghế ạ?”

 

.” Tào Lập Xương gật đầu.

 

Nhân viên bán vé gật đầu, chọn xong vị trí chỉ chỗ quét mã: “Tổng cộng 120 tệ, quét ở đây ạ.”

 

Tào Lập Xương lùi sang bên nửa bước, về phía Tống Bảo Xuyên.

 

Tống Bảo Xuyên lập tức mở mã thanh toán điện thoại, quét máy quét mã.

 

Quét xong, cô căng thẳng nhân viên bán vé.

 

Nhân viên bán vé cau mày: “Không thành công, phiền chị quét nữa.”

 

“Sao ?”

 

Tào Lập Xương bực bội cau mày Tống Bảo Xuyên.

 

“Em cũng nữa, vẫn mạng mà.”

 

Tống Bảo Xuyên bấm Douyin, tốc độ bình thường, chứng tỏ mạng vấn đề.

 

“Em cầm , để xem.”

 

Tào Lập Xương nhét bỏng ngô và sữa tay Tống Bảo Xuyên, cầm lấy điện thoại của cô.

 

“Alipay thì thử WeChat xem.”

 

Tào Lập Xương cúi đầu mở WeChat của Tống Bảo Xuyên: “WeChat của em tiền ?”

 

“Có đó, mở xem .” Tống Bảo Xuyên vươn đầu ngó qua.

 

Tào Lập Xương thấy dư WeChat của Tống Bảo Xuyên 1569 tệ, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.

 

Hắn nhếch mép , mở mã thanh toán WeChat quét máy.

 

“Xin , thanh toán thất bại, phiền quét nữa.”

 

Nhân viên bán vé màn hình hiển thị “Chưa quét mã QR hợp lệ”, ngẩng đầu hai .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-419-luyen-ai-nao-nang-la-benh-phai-tri-6.html.]

Tào Lập Xương kinh ngạc trừng lớn mắt, thể tin cái miệng 36 độ của nhân viên bán vé thể những lời lạnh lùng như , lạnh đến mức Tào Lập Xương suýt nữa c.h.ử.i thề.

 

“Sao chứ, quét ?”

 

Tào Lập Xương loay hoay với điện thoại của Tống Bảo Xuyên, tắt WeChat trong nền mở , tìm mã thanh toán, quét nữa.

 

“Vẫn thanh toán thất bại.”

 

Nhân viên bán vé bất lực Tào Lập Xương.

 

Tào Lập Xương vội đến mức trán đổ mồ hôi, cam tâm mở xem, tiền trong đó quả thực thiếu.

 

“Cô xem thế, trong rõ ràng tiền mà, quét mã thất bại .”

 

Tào Lập Xương đưa điện thoại cho nhân viên bán vé, chỉ dư bên trong .

 

Nhân viên bán vé cầm điện thoại xem, bên trong quả thực dư: “Vậy thử xem.”

 

Tào Lập Xương đặt điện thoại lên quầy của nhân viên bán vé, mặt cô mở mã thanh toán, quét máy.

 

Nhân viên bán vé màn hình, lắc đầu: “Vẫn thành công.”

 

“Hay là đổi điện thoại khác thanh toán thử xem?”

 

Nhân viên bán vé hai Tào Lập Xương đề nghị.

 

Tống Bảo Xuyên cũng ngây , miệng lẩm bẩm:

 

“Sao quét chứ, em tiền mà, điện thoại cũng mới đổi năm nay, quét ...”

 

Tào Lập Xương nhân viên bán vé bảo trả tiền, trong lòng bực bội thôi, Tống Bảo Xuyên lải nhải bên cạnh, lòng càng thêm phiền não.

 

“Không xem nữa!!”

 

Tào Lập Xương sa sầm mặt tức giận .

 

Nhân viên bán vé sững sờ, ngạc nhiên liếc Tào Lập Xương một cái, Tống Bảo Xuyên:

 

“Vậy hủy cho hai nhé?”

 

Tào Lập Xương mặt mày cau , cầm điện thoại của Tống Bảo Xuyên, đầu bỏ .

 

“Hủy ạ.” Tống Bảo Xuyên ngượng ngùng với nhân viên bán vé, đầu vội vàng đuổi theo Tào Lập Xương.

 

“Cục cưng~~~ Anh đợi em với~~”

 

Tào Lập Xương tức c.h.ế.t, sải bước khỏi rạp chiếu phim.

 

Tống Bảo Xuyên một tay cầm bỏng ngô, một tay cầm sữa, chạy cũng dám chạy mạnh.

 

Cô mà chạy nhanh một chút, bỏng ngô sẽ văng ngoài.

 

“Cục cưng~~~ Hộc hộc~~~ Sao đợi em.”

 

Tống Bảo Xuyên vội vã đuổi đến cửa rạp chiếu phim, thấy Tào Lập Xương đang đợi ở cửa, nhịn bước lên oán trách một câu.

 

“Em cho , rốt cuộc là chuyện gì? Tiền của em là tiền giả ?”

 

Tào Lập Xương nghiêm mặt Tống Bảo Xuyên.

 

“Em...”

 

Tống Bảo Xuyên ngơ ngác Tào Lập Xương: “Sao thể là giả , trưa nay em mua đồ Taobao vẫn dùng mà.”

 

“Không tin thì xem .”

 

Tống Bảo Xuyên , tủi đến mức mắt sắp ứa nước.

 

Tào Lập Xương cau mày, quả thực mở Taobao xem.

 

“Một thỏi son mà hơn ba trăm, em...”

 

Tào Lập Xương thấy Tống Bảo Xuyên trưa nay mua một thỏi son Armani, cái giá đó đ.â.m mắt .

 

Lời quở trách định , ngẩng đầu thấy dáng vẻ tủi của Tống Bảo Xuyên, mím môi, nuốt lời mắng mỏ.

 

“Son môi đều giá đó mà, bình thường thôi.”

 

Tống Bảo Xuyên bĩu môi, ánh mắt trong veo Tào Lập Xương.

 

Tào Lập Xương hít sâu một , cau mày.

 

Bây giờ quan tâm đến chuyện son môi, chỉ tại tiền dùng .

 

Nếu tiền chỉ thể thể dùng, quà sinh nhật của thì .

 

“Vậy em thử mua thứ gì đó Taobao xem, xem mua .”

 

 

Loading...