Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 340: Ký Sự Báo Thù Của Danh Viện *22
Cập nhật lúc: 2026-03-09 08:21:04
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ưm~~ Đừng~~ đừng ~~~ Lại đây nào~~"
Người Khoáng biến mất, bà lập tức cảm thấy lành lạnh, nhắm mắt, yếu ớt lẩm bẩm một câu.
Người đàn ông mệt lả Khoáng Hữu Binh kéo xuống đất, mệt mỏi nhấc mí mắt lên, thờ ơ nhắm mắt .
Kệ xác là ai đến, sắp mệt c.h.ế.t , chỉ ngủ.
Bà già đúng là hành , thảo nào đám em trong câu lạc bộ đều , đàn bà sáu mươi đất hút cả bùn, thấy phú bà già đến là mừng sợ.
Mừng là vì phú bà tay hào phóng, sợ là vì phú bà nhiều trò, hành , yêu cầu cũng cao.
Mấy tay mơ non nớt, phú bà căn bản thèm để mắt tới.
Khoáng Hữu Binh đang nổi điên ba mềm nhũn, tức giận nhà vệ sinh lấy hai cốc nước, dội thẳng lên đầu họ.
Mấy cốc nước lạnh dội lên, Khoáng lạnh đến run rẩy.
"Ai, điên , bà đây bỏ tiền để mày dội nước lên tao hả?"
Mẹ Khoáng giơ bàn tay mềm nhũn lên, lau nước mặt, tức giận mở mắt .
Vịt lời thì c.h.ặ.t hầm canh, thì đổi con khác non hơn.
"Tiểu~~~ Tiểu Binh~~~"
Mẹ Khoáng thấy Khoáng Hữu Binh, năng cũng còn lưu loát.
Một chút hổ còn sót khiến bà nhanh ch.óng vơ lấy cái chăn bên cạnh, đắp lên .
Bà ngơ ngác dậy, quanh một lượt.
Khi thấy hai trần như nhộng đất, m.á.u trong Khoáng như đông cứng .
Bà run rẩy môi Khoáng Hữu Binh.
"Tiểu Binh, khôngkhông như con nghĩ . Mẹmẹuống say , đó thìthì~"
"Đủ ~!!!"
Khoáng Hữu Binh nắm c.h.ặ.t t.a.y gầm lên, "Còn mau mặc quần áo , cút ngoài."
Mẹ Khoáng c.ắ.n môi, quấn chăn xuống tìm quần áo.
Khoáng Hữu Binh hít sâu một , thấy bàn bên cạnh một cái túi, liền cầm lên ném về phía Khoáng.
"Xoảng~~~"
Tiền mặt trong túi văng hết.
Khoáng Hữu Binh lập tức ngây , tưởng trong cái túi căng phồng là quần áo, ngờ là tiền mặt.
"Bà lấy nhiều tiền thế."
Mẹ Khoáng thấy tiền văng , đồng t.ử co rút, vội vàng xuống nhặt tiền.
Cái chăn quấn bà tuột xuống mà bà cũng để ý.
Khoáng Hữu Binh bộ dạng trần truồng của Khoáng, tức giận nhà vệ sinh lấy một chiếc khăn tắm ném lên bà.
"Quấn , mau mặc quần áo, tiền để nhặt."
Mẹ Khoáng kéo khăn tắm đầu xuống, quấn quanh , đống tiền đất, lo lắng ,
"Tiểu Binh, chỉ còn từng tiền thôi, chia cho con một nửa, con đừng lấy hết, lấy hết sống nổi ."
"Biết , mau mặc ."
Khoáng Hữu Binh mất kiên nhẫn xua tay.
Chia một nửa thì chia một nửa, muỗi nhỏ cũng là thịt.
Trước khi ba trăm vạn, tiền thế nào cũng chia với Khoáng 3-7, 7 Khoáng 3.
Bây giờ thì, tiền cũng chẳng để mắt.
Cứ cái kiểu hào phóng một đêm bao hai con vịt của , chút tiền cũng đủ cho bà chơi mấy ngày.
Mẹ Khoáng thu dọn xong, liếc đống tiền Khoáng Hữu Binh nhặt xong bàn.
"Chỗ nhiều cho con, chỗ ít cho . Chuyện hôm nay, con đừng với ba con."
Mẹ Khoáng đẩy cọc tiền nhiều hơn cho Khoáng Hữu Binh.
Cũng nhiều hơn bao nhiêu, bà ước chừng một cọc ba vạn, một cọc bốn vạn.
Cho Khoáng Hữu Binh nhiều hơn một chút, để bịt miệng nó.
Khoáng Hữu Binh hừ lạnh một tiếng, một lời nhét tiền túi .
"Còn gì, đợi ba đến tìm bà ?"
Khoáng Hữu Binh Khoáng vẫn đang ngẩn , bực bội thúc giục một câu.
Mẹ Khoáng liếc hai đất, nghiến răng, xách túi theo Khoáng Hữu Binh một cách nhanh nhẹn.
"Tiểu Binh , hứa đến nữa, con đừng với ba con, ?"
Mẹ Khoáng yên tâm, đường ngừng cầu xin Khoáng Hữu Binh.
Khoáng Hữu Binh lạnh lùng liếc Khoáng một cái,
"Con sẽ , bà tự đừng để lộ sơ hở, thiên vị con một chút."
Mẹ Khoáng liên tục gật đầu, "Chắc chắn , con gì, đều ủng hộ con."
Khoáng Hữu Binh nhếch môi , "Nhớ lời bà đấy."
Mẹ Khoáng lòng như treo sợi tóc, đến lúc mới thả lỏng .
Đi đến cổng bệnh viện, Khoáng sức dụi mắt, gào xông trong.
"Tiểu Độ ~~~ Con ~~~?"
Khoáng Hữu Binh khóe mắt giật giật, bước chân theo.
Cha Khoáng từ xa thấy tiếng gào như ma của Khoáng, ông mất kiên nhẫn bước khỏi phòng bệnh,
"Gào cái gì, Tiểu Độ ."
"Ơ~~~"
Mẹ Khoáng bước nhanh hơn, vẻ mặt lo lắng cha Khoáng, "Thật sự ? Vậy Tiểu Binh vội vàng gọi đến thế?"
"Ôi trời, Tiểu Độ , con sợ c.h.ế.t khiếp."
Mẹ Khoáng thấy Khoáng Hữu Độ giường bệnh, lập tức xông .
Khoáng Hữu Độ lạnh lùng Khoáng,
"Bà lo cho thế, giờ mới đến, hôm qua đến?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-340-ky-su-bao-thu-cua-danh-vien-22.html.]
Mẹ Khoáng méo miệng, gào khan mấy tiếng,
"Hu hu~~~ Mày thế là ý gì, trách đến bệnh viện ? Nhà cửa mày cho một mớ hỗn độn, dọn thì ai dọn, hả?"
"Tiểu Độ, đừng trách con, nhà cửa dọn dẹp."
Cha Khoáng sợ hai con bất hòa, đầu chịu cùng Thái Lan, hiếm khi đỡ cho Khoáng mấy câu.
Còn về việc dọn nhà tại tắt máy, cha Khoáng bây giờ truy cứu chút nào.
Ông bây giờ chỉ nhanh ch.óng đưa họ Thái Lan.
Khoáng Hữu Binh khóe miệng giật giật, về nhà thấy, nhà cửa hề dọn dẹp chút nào.
Khoáng Hữu Độ nghĩ thấy cũng đúng, nhà cửa là m.á.u, dọn dẹp chẳng sẽ sinh giòi .
Điểm thể tha thứ cho Khoáng, nhưng việc Khoáng hôm qua thấy c.h.ế.t cứu, trong lòng sẽ quên.
"Con ý trách , chỉ là con đau quá, ba ngoài mua cơm, bên cạnh con ai, chuyện gì cũng ai giúp con."
Thoát hiểm trong gang tấc, Khoáng thở phào nhẹ nhõm,
"Bây giờ đến đây, ở đây, con yên tâm, đảm bảo chăm sóc con thật ."
"Cảm ơn ~~" Khoáng Hữu Độ gật đầu, ánh mắt về phía cha Khoáng, "Ba còn chuyện với ."
Cha Khoáng hắng giọng, "Sáng mai con và Tiểu Độ cùng Thái Lan, máy bay lúc tám giờ sáng."
"Cái gì!?"
Mẹ Khoáng kinh ngạc dậy, "Tiểu Độ thương nặng như , Thái Lan phẫu thuật ?"
Cha Khoáng ngẩn , đảo mắt một vòng, gật đầu,
" , bên Thái Lan bác sĩ giỏi, thể giúp Tiểu Độ nối ngón tay. Chuyện của Thiên Kiêu bên vẫn xong, ba và Tiểu Binh còn thể , chỉ thể để con cùng Tiểu Độ."
Cha Khoáng cảm thấy lý do , ông lười giải thích nguyên nhân thật sự với Khoáng, nhiều, cẩn thận tai vách mạch rừng.
Mẹ Khoáng hít sâu một , trịnh trọng gật đầu,
"Được, con , hai yên tâm, con sẽ chăm sóc cho Tiểu Độ. Bác sĩ liên lạc xong hết ?"
Thái Lan, trời ơi~~
Bà đây gặp vận may gì thế , nghĩ gì nấy.
Hôm qua còn đang mong Thái Lan, ngày mai thành hiện thực.
Cha Khoáng, "Tiểu Thiên sẽ đón các con, sẽ sắp xếp."
Mẹ Khoáng lập tức càng kích động hơn, "Ừm, Tiểu Thiên , việc đáng tin cậy."
Tiểu Thiên đáng tin cậy, tìm thợ tay nghề cao.
Thấy Khoáng dễ dàng chấp nhận như , cha Khoáng vui mừng .
Cha con nhà họ Khoáng đều chuyện gì đang xảy , nhưng ai chịu giải thích cho Khoáng.
Trong mắt họ, Khoáng đến Miến Bắc cũng chẳng tác dụng gì, nhiều nhất là giúp họ nấu cơm.
"Con mua chút đồ ăn về , Tiểu Độ chắc đói ."
Cha Khoáng tìm một lý do để đuổi Khoáng .
Khoáng Hữu Độ lập tức phối hợp ôm bụng, "Mẹ, con đói bụng, ăn cháo gan heo."
"Được, mua ngay."
Mẹ Khoáng nghi ngờ gì, xách túi .
Mẹ Khoáng , ánh mắt của cha Khoáng và Khoáng Hữu Độ đều đổ dồn mặt Khoáng Hữu Binh.
"Tiểu Binh , con lấy tiền từ chỗ Thiên Kiêu ? Thiên Kiêu đưa tiền sinh hoạt ? Chuyển cho con ?"
Cha Khoáng cầm hai tấm vé máy bay, giọng điệu bình tĩnh hỏi.
Khoáng Hữu Binh ngẩn , lắc đầu.
"Không ạ, mỗi ngày con gọi điện cho Thiên Kiêu, hai đều ở đó .
Tiền sinh hoạt mỗi đều chuyển thẻ của ba, chuyển cho con ."
Cha Khoáng và Khoáng Hữu Độ , cùng dò xét Khoáng Hữu Binh,
"Vậy tiền mua vé máy bay của con ở ? Hai vé bảy nghìn đồng, rẻ ."
Khoáng Hữu Binh trong lòng hoảng hốt, trấn tĩnh , ,
"Con còn cái b.úa tiền nào nữa. Đây là con lấy từ chỗ thằng Hổ, nó nhờ phúc của con Thái Lan sướng một vòng, con lấy của nó một vạn đồng quá đáng chứ."
Nói xong, Khoáng Hữu Binh trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thông minh như , lý do thật hảo.
Cha Khoáng dừng một chút, ,
"Không ngờ, thằng Hổ cũng là hào phóng."
Nếu thằng Hổ chịu bỏ một vạn đồng cho Tiểu Binh, ông vặn đầu xuống cho Tiểu Binh đá bóng.
Ở Thái Lan, tên ăn lấy, con chuột chạy qua mặt nó cũng để mấy hạt gạo.
Khoáng Hữu Binh khẩy một tiếng, "Nó hào phóng cái quỷ. Chẳng con sắp Miến Bắc phát triển, nịnh bợ con , thì nó cho ."
Cha Khoáng đến đây, mới xua tan một chút nghi ngờ,
"Đừng dẫn thằng Hổ , nó chẳng tác dụng gì."
Dẫn thằng Hổ gì, đ.á.n.h , ăn thì giỏi.
Khoáng Hữu Binh gật đầu, "Con chỉ dỗ nó thôi, lấy chút lợi lộc , ai mà dẫn nó ."
"Ừm~~ Con chừng mực là ."
Cha Khoáng rút một điếu t.h.u.ố.c, ngoài tìm chỗ hút.
Khoáng Hữu Độ trong lòng vẫn còn nghi ngờ, nhưng bây giờ còn dựa Tiểu Binh, cũng tiện gây chuyện quá đáng, chỉ thể đè nén nghi ngờ trong lòng.
Sáng sớm hôm , cha Khoáng và Khoáng Hữu Binh khiêng Khoáng Hữu Độ xe lăn, lén lút trốn khỏi bệnh viện.
Xe lăn của bệnh viện họ tiện tay lấy luôn.
Thấy Khoáng và Khoáng Hữu Độ thuận lợi lên máy bay, cha Khoáng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Đi, tìm Thiên Kiêu, chuyện thể kéo dài thêm nữa."
Lần cha Khoáng lấy điện thoại của Khoáng Hữu Binh, với tư cách là trưởng bối hẹn Thái Thiên Kiêu một chỗ ăn cơm.
Hạ Mạt sảng khoái đồng ý.
Buổi tối, tại một nhà hàng tầm trung ở Hương Cảng, trong một phòng riêng nhỏ.