Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 339: Ký Sự Báo Thù Của Danh Viện *21
Cập nhật lúc: 2026-03-09 08:21:03
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ba, đây là vé máy bay của và Tiểu Độ sáng mai, khi nào qua, đừng để trễ giờ."
Khoáng Hữu Binh đưa hai tấm vé máy bay cho cha Khoáng.
Cha Khoáng thời gian, vé máy bay lúc tám giờ sáng, thì muộn nhất bảy giờ họ cũng bắt đầu xuất phát sân bay .
Khoáng Hữu Độ chân đang treo lơ lửng, cụp mắt xuống, che sự hận thù đang cuộn trào trong mắt.
Muốn vứt bỏ ư, cửa .
Vạn sự khởi đầu nan, cứ để cả tiên phong , nhất là đ.á.n.h c.h.ế.t luôn cho .
Hắn cứ chờ nhặt của hời là .
Cha Khoáng lấy điện thoại , gọi cho Khoáng.
Vé máy bay đặt xong, hôm nay Khoáng bắt buộc đến bệnh viện chăm sóc Tiểu Độ, sáng mai cùng Tiểu Độ Thái Lan.
Mẹ Khoáng mệt mỏi cả đêm, ngủ say như c.h.ế.t, điện thoại căn bản là nhớ để mà mở máy.
Nghe thấy trong ống truyền đến giọng "Số máy quý khách gọi hiện tắt máy.".
Hơi thở của cha Khoáng dần trở nên nặng nề, ông nghiến răng ken két, tức giận mắng,
"Tiện nhân, đúng lúc quan trọng thì rớt dây chuyền."
"Ba~~ vẫn gọi ạ? Hay là ba Thái Lan cùng Tiểu Độ ."
Khoáng Hữu Binh nảy một ý, đưa một đề nghị mà cho là hảo.
Thoát cả hai cản đường , dẫn mấy em sang Miến Bắc, thì chính là lão đại .
Cha Khoáng lạnh lùng liếc Khoáng Hữu Binh một cái, chế nhạo,
"Trong cái đầu rỗng tuếch của mày toan tính cái gì, tao rõ mồn một, dám tính kế lên đầu ông đây, mày sống nữa ."
Khoáng Hữu Binh bĩu môi, nhún vai,
"Ba, ba oan cho con , con chỉ đưa đề nghị thôi mà. Tiểu Độ thế cần chăm sóc, bây giờ tìm , chẳng lẽ để Tiểu Độ một ?"
Xì~~~
Nói cứ như ai trong lòng toan tính .
Cha Khoáng khẩy một tiếng, chằm chằm Khoáng Hữu Binh ,
"Chỉ với cái đầu ch.ó của mày, tao ở đằng trông chừng, đến Miến Bắc, mày bán còn đếm tiền giúp họ đấy."
Thằng con trai của ông, ngoài việc may mắn cưới một cô vợ , những thứ khác thật sự là vô dụng.
Đầu óc ngu dốt thì thôi , còn thường xuyên trộm gà còn mất nắm thóc.
Bao nhiêu năm nay, ông dọn dẹp đống hỗn độn cho nó ít .
Khoáng Hữu Binh phục bĩu môi,
"Vâng , chỉ con ngu thôi, thông minh thì c.h.ặ.t cả tay, bây giờ đang giường kìa."
Từ nhỏ ba luôn thiên vị Tiểu Độ.
Bây giờ cả nhà sống sung túc như đều nhờ vợ cũ của , mà ngày nào cũng nâng Tiểu Độ lên, hạ thấp xuống, thật ai mới là chủ chốt.
Hừ~~
May mà trong tay bây giờ ba trăm vạn, tiền , cho ai tiêu cả.
Khoáng Hữu Độ ngước mắt lên, hung hăng Khoáng Hữu Binh một cái.
Bây giờ đang ở thế yếu, tranh cãi với Khoáng Hữu Binh lợi cho , quân t.ử báo thù mười năm muộn, khối thời gian.
Cha Khoáng nhắm mắt , chút tức giận ,
"Mày xa một chút , đừng lúc nào cũng chỉ mảnh đất một mẫu ba sào của nhà . Ra ngoài mà vẫn nhỏ mọn như , đám đàn em bên ai mà phục mày ."
Theo tính cách đây của cha Khoáng, ông sớm tát một cái mặt Khoáng Hữu Binh .
Chỉ là bây giờ lúc nội đấu, chuyện đợi lấy tiền công trình .
Khoáng Hữu Binh dựa tường, khoanh tay n.g.ự.c, bĩu môi lạnh một tiếng.
Thấy cha Khoáng ở bên bờ vực bùng nổ, thức thời ngậm miệng .
Buổi trưa, cha Khoáng vẫn liên lạc với Khoáng.
"Tiểu Binh, mày đến chỗ mày chơi mạt chược tìm xem, đưa về đây cho tao."
Cha Khoáng hầu hạ Khoáng Hữu Độ cả buổi sáng, đòi vệ sinh nặng thì cũng là vệ sinh nhẹ, lửa giận sớm bốc lên ngùn ngụt.
Khoáng Hữu Binh chỉ mong ngoài, cả phòng bệnh nồng nặc mùi khai thối, hun đến mức ăn cơm trưa cũng nuốt nổi.
"Được, con đây."
Khoáng Hữu Binh mặt mày miễn cưỡng đồng ý, xị mặt ngoài.
Ra khỏi bệnh viện, Khoáng Hữu Binh liền chạy ăn một bữa tiệc lớn kiểu Pháp thật ngon lành.
"Ba, ba phát hiện con chút đúng ."
Khoáng Hữu Độ thấy khóe miệng Khoáng Hữu Binh nhếch lên ngay khoảnh khắc đóng cửa, luôn cảm thấy gì đó .
"Không đúng chỗ nào?"
Cha Khoáng bực bội liếc Khoáng Hữu Độ một cái.
Một đứa hai đứa, chẳng đứa nào bớt lo.
"Anh mua vé máy bay hỏi tiền ba ? Bảo tìm , cũng hỏi tiền xe, con nhớ hôm qua cả ngoài còn hỏi tiền ba để uống rượu mà. Vừa nãy lúc cả ngoài, mặt còn , chuyện đúng."
Khoáng Hữu Độ suy nghĩ một vòng, hết những điểm đáng ngờ.
Cha Khoáng nhíu mày suy nghĩ, cầm vé máy bay lên xem, mở điện thoại tìm kiếm đối chiếu.
" là , vé máy bay Tiểu Binh mua là tám giờ sáng, chuyến bay của hãng Cathay Pacific, chuyến coi là khá đắt, hơn ba nghìn một vé, chuyến bay muộn hơn còn vé hơn một nghìn, nó đều mua."
Theo như ông hiểu về Khoáng Hữu Binh, thằng nhóc là hào phóng gì.
Đưa cho Tiểu Binh một trăm đồng mua nước uống, nó thể xách về hai chai nước khoáng.
Có vé một nghìn mua, mua vé hơn ba nghìn, đầu óc Tiểu Binh vấn đề ?
"Cái gì? Hơn ba nghìn một vé? Nó điên ."
Khoáng Hữu Độ kích động ngẩng đầu lên, "Hiss~~~"
Đầu ngẩng quá cao, động đến vết thương, nghiến răng xuống, "Có lấy tiền công trình từ chỗ chị dâu , cố ý cho chúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-339-ky-su-bao-thu-cua-danh-vien-21.html.]
Khoáng Hữu Binh ngoài việc uống rượu hào phóng , bình thường keo kiệt vô cùng.
Hai vé máy bay gần bảy nghìn, Khoáng Hữu Binh lấy tiền.
Khoáng Hữu Độ ghen tị đến đỏ cả mắt.
Cha Khoáng hai vòng, lắc đầu,
"Chắc chắn Thiên Kiêu đưa, sáng nay tao nó gọi điện cho Thiên Kiêu, Thiên Kiêu sẽ giúp nó giấu chúng ."
Khoáng Hữu Độ mắt đỏ ngầu, "Vậy nó lấy tiền ở ?"
"Đợi nó về hỏi."
Cha Khoáng nhất thời cũng nghĩ Khoáng Hữu Binh lấy tiền ở .
Chỉ là tiền lớn lắm, nếu Tiểu Binh tự giấu quỹ đen cũng thể hiểu .
Tiểu Binh luôn keo kiệt, giống thể tiêu tiền riêng cho nhà.
Nếu Tiểu Binh say rượu tiêu tiền , ông còn tin.
Tiểu Binh say rượu sẽ hành động bốc đồng, thích kẻ sĩ diện hão.
sáng nay Tiểu Binh uống rượu, tỉnh táo khi ngoài.
Cha Khoáng nhíu mày, chút nghĩ .
Khoáng Hữu Binh để lộ sơ hở.
Sau khi ăn xong bữa tiệc lớn một cách thoải mái, bắt taxi đến nơi Khoáng chơi mạt chược.
Vào tìm một vòng, thấy Khoáng.
Khoáng Hữu Binh nghiến răng, đưa cho nhân viên thu ngân của phòng bài một trăm đồng tiền boa,
"Bây giờ thể bà chứ?"
Nhân viên thu ngân liếc , bĩu môi, cúi đầu tiếp tục lau bàn.
Nực , Khoáng đây mỗi chơi mạt chược thắng, tiền boa cho cô đều từ năm trăm trở lên.
Một trăm đồng mua chuộc cô, mơ.
Khoáng Hữu Binh nghiến răng ken két, rút một tờ nữa từ trong túi,
"Bây giờ ?"
Nhân viên thu ngân vẫn thèm để ý đến Khoáng Hữu Binh.
Khoáng Hữu Binh bộ dạng của nhân viên thu ngân , liền cô chắc chắn Khoáng ở ,
Bình thường nếu , thẳng từ lâu .
Phản ứng của cô bây giờ, rõ ràng là đưa đủ tiền, thèm cho .
Khoáng Hữu Binh cố nén lửa giận, từng tờ từng tờ thêm tiền lên.
"Bây giờ chứ, nữa hỏi khác, tin là "
" , ."
Nữ phục vụ tươi rút sáu trăm đồng từ tay Khoáng Hữu Binh, bí ẩn ghé tai mấy câu.
Khoáng Hữu Binh xong đồng t.ử co rút, vẻ mặt thể tin nổi nữ phục vụ.
Nữ phục vụ, "Anh đừng tin, tối qua tận mắt thấy, tự tìm , thấy bà khỏi khách sạn đó ."
Khoáng Hữu Binh khách sạn đối diện phòng bài, đầu hung hăng lườm nữ phục vụ một cái,
"Nếu bà ở trong đó, cô trả tiền cho ."
Nữ phục vụ nhướng mày, nhét tiền túi, "Yên tâm, ba lận, còn vật lộn chán, cả buổi sáng thấy ai ngoài."
Hôm qua cô ca tối, lúc mười một giờ đêm đến, thấy Khoáng xách hai con vịt, bên trái bên c.ắ.n qua c.ắ.n khách sạn.
Cô canh ở đây cả đêm, chắc chắn Khoáng ngoài.
Mẹ Khoáng là khách quen của phòng bài, hóa thành tro cô cũng nhận .
Khoáng Hữu Binh hung hăng lườm nữ phục vụ một cái, đầu về phía khách sạn.
Dù cũng là khách sạn , thể dễ dàng tiết lộ thông tin của khách hàng như .
Khoáng Hữu Binh hỏi nửa ngày, nhân viên khách sạn vẫn chịu .
Ngay lúc Khoáng Hữu Binh sắp nổi điên gây chuyện, đột nhiên sờ thấy chứng minh thư và visa của Khoáng trong túi.
"Đây là chứng minh thư của , các giúp tra xem, bà chứng minh thư ở khách sạn ? Hơn nữa, cả nhà chúng liên lạc với bà lâu, điện thoại đều gọi , nếu xảy chuyện, c.h.ế.t trong khách sạn của các , khách sạn của các chịu trách nhiệm."
Nhân viên khách sạn thể c.h.ế.t, sợ hãi lập tức gọi giám đốc sảnh đến.
Giám đốc sảnh cầm chứng minh thư của Khoáng quẹt một cái.
"Chào ngài, bà Khoáng đặt phòng dài hạn ở khách sạn chúng , nên khi bà nhận phòng, chỉ cần thẻ phòng là , cần chứng minh thư."
Khoáng Hữu Binh trợn mắt như chuông đồng giám đốc sảnh,
"Vậy còn mau đưa tìm , bà mà xảy chuyện, khách sạn các gánh nổi ?"
Giám đốc sảnh do dự một chút, "Ngài chờ một lát, gọi điện cho phòng khách."
Khoáng Hữu Binh giám đốc sảnh gọi ba cuộc điện thoại, đều ai máy, tức giận ,
"Còn gọi cái quái gì nữa, ban ngày ban mặt ai máy, chắc chắn là chuyện , mau đưa ."
Giám đốc sảnh cũng hoảng, lập tức lấy thẻ phòng, vội vã dẫn đến phòng của Khoáng.
Ngay khoảnh khắc mở cửa phòng, mùi hôi thối bốc từ trong phòng khiến mấy đều nhịn nhíu mày.
Giám đốc sảnh cùng hai nhân viên phục vụ và Khoáng Hữu Binh cùng xông .
"......"
Nhìn ba trần như nhộng giường, tất cả đều sững sờ.
"Cút cút cút~~ Tất cả cút hết cho tao~~"
Sau khi Khoáng Hữu Binh phản ứng , lập tức đuổi tất cả ngoài.
Giám đốc sảnh và nhân viên phục vụ mặt đỏ bừng, vẻ mặt lúng túng lui ngoài.
"Mẹ kiếp~~~ Tất cả dậy cho tao~~ Ngủ cái con mày~ C.h.ế.t tiệt~~"
Khoáng Hữu Binh phát điên gào thét, túm lấy chân đàn ông, kéo xuống khỏi Khoáng.