Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 334: Hỗn Chiến Phòng Khách, Gãy Chân Gãy Tay

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:05:43
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tên đại ca lạnh một tiếng, ném điện thoại xuống mặt Khoáng Hữu Độ:

 

"Gọi ngay bây giờ!!!"

 

Khoáng Hữu Độ liên tục gật đầu, run rẩy tay cầm lấy điện thoại, tìm liên lạc của Thái Thiên Kiêu, trực tiếp gọi .

 

Điện thoại reo gần một phút ai máy, tự động ngắt kết nối.

 

"Emem gọi cái nữa, công ty chị dâu bận."

 

Khoáng Hữu Độ run rẩy gọi nữa.

 

Tiếng chuông điện thoại vang lên, trong lòng ngừng cầu nguyện:

 

Chị dâu, mau máy .

 

Chị dâu cả, cầu xin chị, mau máy mà.

 

Họ Thái , máy , cô hại c.h.ế.t ?

 

Đù má~~~~

 

Họ Thái , đợi đến ngày g.i.ế.c c.h.ế.t cô, nhất định c.h.é.m thêm mấy d.a.o.

 

Khoáng Hữu Độ trong lòng nguyền rủa, biểu cảm dần dần mất kiểm soát.

 

Điện thoại tự động ngắt kết nối, Khoáng Hữu Độ cả run lên bần bật.

 

Hắn nhanh ch.óng bò đến chân đại ca, ôm chân lóc:

 

"Đại ca, cầu xin cho em thêm chút thời gian, công ty chị dâu gần đây nhận đơn hàng siêu lớn, bận lắm.

 

Chị ấychị chắc chắn đang họp, đúng, chắc chắn là đang họp thấy em gọi."

 

"Bốp~~~"

 

Tên đại ca ghét bỏ đạp ngã Khoáng Hữu Độ:

 

"Bớt nó c.h.é.m gió ở đây , đó là chị dâu mày ? Cần chút mặt mũi , mày ly hôn với cô .

 

Sao hả, nhà chúng mày ăn bám gia đình đến nghiện ?"

 

"Khôngkhông c.h.é.m gió, đại ca tin em . Không tin hỏi xem, chị dâu tặng cả nhà em vé du lị"

 

"Tao quan tâm tặng cái rắm gì. Đừng nhảm, đưa tiền."

 

Tên đại ca mất kiên nhẫn ngắt lời Khoáng Hữu Độ, tức giận bồi thêm cho hai cước.

 

"Ui da~~~"

 

Khoáng Hữu Độ ôm bụng kêu la t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt.

 

"Tao đếm mười tiếng, mày nếu trả tiền, thì c.h.ặ.t một ngón tay của mày."

 

Tên đại ca từ cao xuống liếc Khoáng Hữu Độ, miệng mở con tuôn :

 

"1....2.....3....."

 

"Đừngđừng đếm nữa~~~~"

 

Khoáng Hữu Độ hoảng loạn, chẳng màng đến bụng đau, quỳ bò về phía đại ca cầu xin.

 

Tên đại ca lạnh một tiếng, một cước đạp bay ngoài.

 

Khoáng Hữu Độ đạp ngã, đau đến mức mồ hôi lạnh trán túa .

 

"4....5......"

 

Tên đại ca vẫn tiếp tục đếm.

 

Khoáng Hữu Độ run rẩy ngừng, những giọt mồ hôi to như hạt đậu ngừng lăn xuống từ trán.

 

Tròng mắt đảo nhanh như chớp, đảo đến mức cả tàn ảnh.

 

Khi tên đại ca đếm đến "8", Khoáng Hữu Độ chợt thấy cái b.úa để gầm bàn .

 

Hắn c.ắ.n răng, đột ngột bật dậy, húc đầu thẳng bụng tên đại ca.

 

"Đù má~~~"

 

Tên đại ca bất ngờ húc mạnh một cái, liên tiếp lùi mấy bước.

 

Hai tên đàn em vội vàng lao lên đỡ đại ca, ba cùng ngã nhào lên ghế sofa.

 

"Mẹ kiếp~~ đ.á.n.h cho tao~~ đ.á.n.h c.h.ế.t nó cho tao~~~"

 

Tên đại ca ngã ghế sofa, nghiến răng nghiến lợi hét lên.

 

"Haha~~~ đều c.h.ế.t hết cho tao!!!"

 

Khoáng Hữu Độ vớ cái b.úa, hưng phấn đến đỏ cả mắt.

 

Hắn vung b.úa, bổ về phía tên đàn em gần nhất.

 

Tên đàn em sợ hãi thụp xuống đất, tránh một b.úa, lăn một vòng đất, lăn hét lớn:

 

"Đại ca, cẩn thận, nó b.úa."

 

"Keng~~~"

 

"Keng keng~~~"

 

Khoáng Hữu Độ nhe răng trợn mắt vung b.úa, ngừng đuổi theo tên đàn em mà đập.

 

Gạch men phòng khách trong nháy mắt vỡ nát mấy viên.

 

Tên đại ca sững , lập tức hoảng hốt, giãy giụa bò dậy từ ghế sofa.

 

Hai tên đàn em lưng cũng sợ đến tái mét mặt mày, tranh bò dậy từ ghế sofa.

 

"Rầm~~~~"

 

Ghế sofa mất trọng tâm, trực tiếp đổ ập phía .

 

Tên đại ca và hai tên đàn em trực tiếp lộn nhào một vòng , ngã xuống đất.

 

"Cạch~~~"

 

Lúc ghế sofa đổ xuống, từ trong ghế sofa đột nhiên rơi một cái b.úa, rơi ngay mặt tên đại ca.

 

Khoáng Hữu Độ đập tên đàn em mấy cái liền trúng, thấy đám đại ca ngã nhào.

 

Hắn gian, vung vẩy cái b.úa, vênh váo lắc lư về phía tên đại ca:

 

"Chúng mày lợi hại lắm , tới đây, tới đ.á.n.h ông đây !"

 

Khoáng Hữu Độ ngông cuồng hét lớn, một tay chống nạnh, một tay cầm b.úa gác lên vai.

 

Ánh mắt mấy , giống như đang c.h.ế.t .

 

Đã phản kháng , thì chỉ thể phản kháng đến cùng.

 

Mấy một kẻ cũng thể sống sót ngoài, lọt một , chạy khỏi Hương Cảng cũng khó.

 

Giải quyết xong bọn chúng, nhân lúc sòng bạc bên phản ứng kịp, lập tức rời khỏi Hương Cảng.

 

Chỉ cần trốn khỏi Hương Cảng, sòng bạc cũng chẳng .

 

Tên đại ca thấy sát ý trong mắt Khoáng Hữu Độ, hô hấp ngưng trệ một chút.

 

Tay giấu lưng, sức nắm c.h.ặ.t cái b.úa.

 

"Mày tưởng bọn tao chỉ đến bốn thôi ? Tao cho mày , bên ngoài còn mấy em đang đợi đấy.

 

Bọn tao ngoài , mày cũng đừng hòng ngoài."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-334-hon-chien-phong-khach-gay-chan-gay-tay.html.]

Khoáng Hữu Độ sững , nhíu mày về phía cửa sổ.

 

Nói thì chậm mà xảy thì nhanh, tên đại ca nắm lấy thời cơ , vung b.úa dùng hết sức bình sinh, đập mạnh cổ tay cầm b.úa của Khoáng Hữu Độ.

 

"Rắc~~~"

 

"Á~~~"

 

"Bịch~~~~"

 

Cổ tay Khoáng Hữu Độ một đoạn xương trực tiếp chọc ngoài, hét t.h.ả.m một tiếng, cái b.úa rơi thẳng xuống đất.

 

Tên đàn em nãy giờ lăn lộn đất, thuận thế lăn qua nhặt lấy cái b.úa.

 

"Bốp~~~"

 

Tên đàn em nghiến răng, trực tiếp giáng một b.úa cẳng chân Khoáng Hữu Độ.

 

"Á~~~"

 

Khoáng Hữu Độ hét t.h.ả.m một tiếng, ngã vật xuống đất.

 

Một cơn đau xé gan xé phổi, từ cẳng chân và cổ tay trào lên.

 

Cơ thể run rẩy kiểm soát, cơn đau như thủy triều ập đến, nhấn chìm đến mức hét lên nổi.

 

Tên đại ca khẩy một tiếng, tung tung cái b.úa lạnh giẫm một chân lên mặt Khoáng Hữu Độ:

 

"Thằng ranh con, mày ngông nữa , mày g.i.ế.c c.h.ế.t ai, hả!?"

 

Khuôn mặt trắng bệch của Khoáng Hữu Độ đại ca giẫm đến biến dạng.

 

Hắn kinh hoàng đại ca, thở hổn hển từng ngụm lớn.

 

Khoảnh khắc , cảm thấy tuyệt vọng và sợ hãi.

 

Tên đại ca xổm xuống, châm chọc Khoáng Hữu Độ, dùng b.úa gõ gõ mấy cái lên vai :

 

"Ông đây hôm nay g.i.ế.c c.h.ế.t mày, đó cũng là mày đáng đời, gan to , nợ nần trả còn g.i.ế.c diệt khẩu, haha~~~"

 

Khoáng Hữu Độ cái b.úa trong tay đại ca, tròng mắt sợ đến mức sắp lồi ngoài.

 

Nỗi sợ hãi t.ử vong to lớn bao trùm lấy , khiến nhất thời quên cả đau đớn cơ thể.

 

Hắn c.ắ.n c.h.ặ.t răng hàm, giãy giụa kêu lên:

 

"Đạiưm~~ ca, emem trả tiền, cầu xin đừng g.i.ế.c em, em sai , em cáicái gan ch.ó đó mà g.i.ế.c các .

 

Em chỉ dọadọa các thôi, thật đấy."

 

Tên đại ca nhướng mày, châm chọc :

 

"Dọa bọn tao? Dựa mày cũng xứng."

 

Tên đại ca tức giận hung hăng giẫm Khoáng Hữu Độ mấy cái, nghiến răng : "Tiền ?"

 

Mục đích đến hôm nay là thu tiền, g.i.ế.c dám.

 

Có điều, cũng định tha cho Khoáng Hữu Độ, g.i.ế.c c.h.ế.t thì , nhưng thu hai ngón tay thì vẫn .

 

Khoáng Hữu Độ , tưởng hi vọng, vội vàng :

 

"Phòng để quần áo của em nhiều túi xách hàng hiệu, mang ngoài bán tuyệt đối đủ."

 

"Phòng nào, mày dẫn đường lấy."

 

Tên đại ca cũng ngu mà tự cạy cửa, bọn đến đòi nợ, chứ nhập nha cướp của.

 

"Được , em , em dẫn các ."

 

Khoáng Hữu Độ kích động lớn.

 

Tên đại ca thu cái chân đang giẫm lên Khoáng Hữu Độ về.

 

Khoáng Hữu Độ giãy giụa dậy.

 

"Bịch~~~"

 

"Á~~~ chân của ~~ hít hà~~~"

 

Khoáng Hữu Độ dậy một bước, liền ngã sấp mặt xuống đất.

 

Hắn kích động quá, quên mất một chân đ.á.n.h gãy xương.

 

Tên đại ca Khoáng Hữu Độ vặn vẹo cổ tay ôm cái chân vặn vẹo đang gào , mất kiên nhẫn trợn trắng mắt.

 

"Hai đứa mày dìu nó ."

 

Hai tên đàn em c.h.ử.i bới om sòm tiến lên, thô bạo dìu Khoáng Hữu Độ dậy.

 

Khoáng Hữu Độ hít ngược một khí lạnh, sự kích thích của đau đớn khiến run rẩy ngừng.

 

Hai tên đàn em trực tiếp nửa dìu nửa lôi Khoáng Hữu Độ về phía phòng ngủ.

 

Tên đại ca và tên đàn em cầm b.úa, lạnh theo phía .

 

"Khôngkhông phòng , phòng bên trong ."

 

Khoáng Hữu Độ yếu ớt lắc đầu.

 

Đi đến phòng trong cùng, tên đàn em nắm tay nắm cửa định mở.

 

"Cạch cạch~~ cạch cạch~~~"

 

"Mẹ kiếp, cửa khóa mày , chìa khóa ?"

 

Tên đại ca vươn tay vỗ bốp đầu Khoáng Hữu Độ hai cái, tức tối hỏi.

 

Khoáng Hữu Độ khó khăn nuốt nước miếng: "Khôngkhông chìa khóa, trực tiếp đập ."

 

"Mày đập."

 

"Mày video cho nó."

 

Tên đại ca trực tiếp nhét một cái b.úa cái tay lành lặn của Khoáng Hữu Độ.

 

Khoáng Hữu Độ bây giờ chân tay mỗi thứ phế một cái, cho dù cầm b.úa cũng chẳng nên trò trống gì.

 

Khoáng Hữu Độ c.ắ.n răng, run lẩy bẩy vung b.úa đập cửa.

 

Tên đàn em cầm b.úa dí điện thoại mặt Khoáng Hữu Độ video, lúc xa lúc gần, vận dụng ống kính cực kỳ thành thạo.

 

Đập mấy phút , cửa cuối cùng cũng đập mở.

 

Khoảnh khắc cửa mở , hai tên đàn em lập tức buông tay.

 

Khoáng Hữu Độ bịch một cái ngã xuống đất, giống như một con ch.ó c.h.ế.t ai thèm quan tâm.

 

Tên đại ca dẫn ba tên đàn em quét sạch một vòng.

 

Túi xách của Khoáng bán chẳng còn mấy cái.

 

Đám đàn em trực tiếp nhét cả trang sức của Khoáng túi.

 

Những trang sức của Khoáng đều là của Thái Thiên Kiêu.

 

Lúc Thái Thiên Kiêu ly hôn chuyển , Khoáng khóa phòng để quần áo , cho Thái Thiên Kiêu chuyển đồ bên trong .

 

Cho nên trong phòng để quần áo hơn một nửa túi xách đều là của Thái Thiên Kiêu, còn một trang sức dùng để phối đồ.

 

Có điều nhiều trang sức giá trị, Thái Thiên Kiêu đều để trong két sắt ngân hàng, để ở phòng để quần áo.

 

Tên đại ca dẫn đám đàn em mỗi xách một hai cái túi, trong túi ít nhiều nhét một ít trang sức.

 

Trước khi , tên đại ca trong lòng vẫn thấy tức, cầm d.a.o găm soạt một cái, nhanh ch.óng cắt đứt một ngón tay út của Khoáng Hữu Binh.

 

 

Loading...