Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 332: Món Nợ Sòng Bạc Và Giấc Mộng Miến Bắc

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:05:41
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khóe miệng Khoáng Hữu Binh giật giật, cầm điện thoại gọi cho Thiên Kiêu.

 

Gọi thì gọi, ai sợ ai chứ, dù Thiên Kiêu cũng sẽ máy.

 

Mấy ngày nay gọi bao nhiêu cuộc, Thiên Kiêu từng máy, càng , đỡ cho bọn họ lấy tiền của Thiên Kiêu tiêu xài.

 

Tiêu tiền của Thiên Kiêu chính là tiêu tiền của , so đo là vì cùng vặt lông cừu Thiên Kiêu.

 

Bây giờ đồng ý nữa, tiền đều là của , bọn họ vặt càng nhiều, con trai thừa kế càng ít, chuyện tuyệt đối .

 

"Alo~~~ du lịch về ?"

 

Giọng của Thái Thiên Kiêu truyền từ điện thoại, Khoáng Hữu Binh lập tức ngẩn .

 

Mẹ kiếp, ai cho cô máy, con đàn bà ngu ngốc.

 

Cha Khoáng sảng khoái :

 

" , bọn bố về, liền bảo thằng Binh gọi điện cho con ngay.

 

Thiên Kiêu , công ty đó bọn bố xem , , là một công ty thực lực, con cứ yên tâm hợp tác với họ là ."

 

"Thật ạ, thì con yên tâm hơn , vốn dĩ họ trả bộ tiền con vẫn lo lắng."

 

"Đừng lo, bọn bố còn đặc biệt ăn một bữa cơm ở công ty đó, công ty cực kỳ đáng tin cậy, thiếu tiền."

 

"Vậy thì quá, công trình bên Miến Bắc cũng thể khởi động ."

 

"Được , mau khởi động , đừng lỡ dở công trình của ."

 

Hạ Mạt lạnh nhếch mép: "Sẽ lỡ , con định đích qua đó giám sát thi công. Hai ngày nữa khi xuất phát con sẽ đưa hai đứa trẻ về."

 

"Không ~~~"

 

Cha Khoáng sững , lập tức ghé sát điện thoại lớn:

 

"Con là phận đàn bà con gái xem công trình cũng thích hợp, công trường là đàn ông đàn ang, phục một phụ nữ như con ."

 

"Aizzz~~~ con cũng , công trình đầu tư khá lớn, nhỡ phụ trách bên đó lừa gạt con, lỡ dở công trình thì phiền phức lắm."

 

Hạ Mạt giả vờ khó xử thở dài, "Thật sự thì con nhờ em họ giúp con sang Miến Bắc giám sát cũng , họ cũng đang rảnh rỗi, cùng lắm thì"

 

"Thiên Kiêu ~~~"

 

Cha Khoáng vội vàng ngắt lời Thái Thiên Kiêu,

 

"Con xem con kìa, bỏ mặc nhà sẵn dùng, tìm cái gì mà em họ họ, thế đáng tin cậy ."

 

"Hả?"

 

Hạ Mạt nghi hoặc , "Anh họ em họ cũng là nhà mà, nếu con tìm ai bây giờ?"

 

"Chị dâu, em mới là bố ruột của Tiểu Trí mà, chị tìm bọn em, tìm ngoài là thế nào?"

 

Khoáng Hữu Độ bố lằng nhằng mãi trọng tâm, sốt ruột há mồm hét lên.

 

Cha Khoáng liếc Khoáng Hữu Độ một cái, đỡ:

 

" đấy, thằng Binh dù cũng là bố của Tiểu Trí, nó thích hợp hơn bất cứ ai."

 

Hạ Mạt im lặng hồi lâu.

 

Cha con nhà họ Khoáng mãi thấy Thái Thiên Kiêu gì, sốt ruột đến mức nhíu c.h.ặ.t mày.

 

Cha Khoáng nhịn khuyên nhủ:

 

"Thiên Kiêu , con đừng hồ đồ nhé, công trình lớn như , giao cho em họ đáng tin .

 

Cái thằng họ của con bố nhớ nó chỉ là thằng mở tiệm tạp hóa, công trình chắc nó cũng chẳng hiểu gì ."

 

"Thái Thiên Kiêu!!!"

 

Khoáng Hữu Binh nóng mắt, "Cô ý gì, còn bằng hai thằng em họ của cô ?"

 

Hạ Mạt thở dài thườn thượt:

 

"Anh là bố của Tiểu Trí, đương nhiên thích hợp hơn khác.

 

Chỉ là bên Miến Bắc gian khổ, em sợ , một , cũng chẳng ở lâu."

 

Khoáng Hữu Binh xong, vẻ mặt đắc ý hẳn lên:

 

"Biết thích hợp là . Gian khổ chút , chỉ cần kiếm thêm chút gia nghiệp cho Tiểu Trí, chịu khổ chút cũng chẳng ."

 

Cha Khoáng liếc Khoáng Hữu Binh một cái, với điện thoại:

 

"Thiên Kiêu , thằng Binh một con yên tâm thì bố và thằng Độ cũng thể qua đó giúp đỡ mà."

 

Hạ Mạt kinh hô: "A~ nơi khổ cực như , nỡ để bố chịu tội chứ, để Binh con thấy áy náy lắm ."

 

Cha Khoáng ha ha:

 

"Cái gì mà chịu tội với chịu tội, một nhà hai lời.

 

Lúc quan trọng thế , nhà giúp, còn trông mong ai giúp nữa."

 

" đấy đúng đấy." Khoáng Hữu Độ hùa theo, "Bọn em qua đó giúp chị dâu quản lý công trình , chị dâu chị cũng giục công ty một chút, đừng để họ nợ tiền công trình của chúng ."

 

"Mọi đều , bác gái thế nào? Bà ở đây một ?"

 

"Mẹ ở đây, cũng cùng, ba đàn ông bọn họ qua đó, phụ nữ chăm sóc ."

 

Mẹ Khoáng tắm xong đằng vài câu.

 

Nghe thấy Thái Thiên Kiêu nhắc đến bà, Khoáng lập tức tỏ thái độ.

 

Nực , cả nhà hốt bạc, vứt bà ở đây trông hai đứa trẻ, bà đếch thèm nhé.

 

Đến Miến Bắc, công ty đó là do cả nhà bà định đoạt, bà ăn vịt non cỡ nào mà chẳng .

 

"Để con suy nghĩ nhé."

 

Hạ Mạt xong liền cúp điện thoại.

 

Chuyện cô đồng ý dễ dàng quá, dễ khiến nhà họ Khoáng nghi ngờ.

 

Càng khó đạt , bọn họ mới càng khao khát .

 

"Còn suy nghĩ cái gì nữa!"

 

Khoáng Hữu Độ sốt ruột hét điện thoại.

 

"Đù má~~~"

 

Thấy điện thoại ngắt, Khoáng Hữu Độ mở miệng c.h.ử.i thề một câu:

 

"Họ Thái đầu óc vấn đề , cho cô mặt mũi ? Còn suy nghĩ, suy nghĩ cái rắm ."

 

Cha Khoáng rút một điếu t.h.u.ố.c, nheo mắt rít một :

 

"Cứ để nó suy nghĩ một đêm, sáng mai thằng Binh gọi điện giục một ."

 

Nghĩ ngợi một chút, cha Khoáng liếc Khoáng Hữu Độ:

 

"Thằng tiểu bạch kiểm bảo mày tìm tìm thấy ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-332-mon-no-song-bac-va-giac-mong-mien-bac.html.]

 

Khoáng Hữu Độ rụt cổ:

 

"Con dặn dò xuống , em chắc chắn tra manh mối , con gọi điện hỏi ngay đây."

 

Cha Khoáng chằm chằm Khoáng Hữu Độ gọi điện.

 

Khoáng Hữu Độ nhíu mày gọi điện :

 

"Tra thế nào ?"

 

"Đù má~~ thằng nào đấy? Cái gì mà tra thế nào , thần kinh ."

 

Khoáng Hữu Độ giọng điệu say khướt ở đầu dây bên , hít sâu một :

 

"Là tao, Độ của mày đây, uống ngu . Trước khi tao chẳng bảo chúng mày giúp tao tra chuyện tiểu bạch kiểm của Thái Thiên Kiêu còn gì?"

 

".... Ờ~~ Ồ~~! Làlà Độ .

 

Ui da, Độ ơi, trốn ở lâu thế, bên sòng bạc đang lùng sục tìm khắp nơi ?

 

Haha~~~ trốn kỹ nhé, bọn họ bảo , tìm thấy là c.h.ặ.t t.a.y đấy."

 

"Tút tút tút tút~~~~"

 

Người bên lải nhải nhạo Khoáng Hữu Độ một trận cúp máy cái rụp.

 

Cha Khoáng nhíu mày trừng mắt Khoáng Hữu Độ:

 

"Mày nợ sòng bạc bao nhiêu tiền?"

 

Khoáng Hữu Độ gượng gạo:

 

"Lãi đẻ lãi con, chắc tầm năm sáu trăm vạn ."

 

Số tiền đó là nợ khi Thái Lan, tính theo lãi suất c.ắ.t c.ổ của sòng bạc, ước chừng sớm vượt qua một ngàn vạn .

 

dám , mà dám nợ hơn một ngàn vạn, bố thể đuổi thẳng cổ khỏi nhà ngay lập tức.

 

Mấy đứa con trai bọn quan trọng bằng tiền .

 

Mẹ Khoáng xong, hít ngược một khí lạnh:

 

"Mày điên , nợ nhiều thế?"

 

Cha Khoáng ánh mắt hung dữ trừng Khoáng Hữu Độ, mắt quét qua đôi tay của .

 

Khoáng Hữu Độ ánh mắt lạnh lẽo của cha Khoáng dọa run b.ắ.n , hai tay lập tức giấu lưng:

 

"Không , con chỉ vay đến một trăm vạn, nhưng đó là nợ khi Thái Lan.

 

Lãi suất của bọn họ cao quá, con trả nổi."

 

"Trả nổi thì c.h.ặ.t một bàn tay đưa cho bọn nó , cái tay đó của mày cũng chẳng đáng giá một ngàn vạn."

 

Cha Khoáng lạnh lùng .

 

Sòng bạc ông từng lăn lộn, thời trẻ ông cũng đam mê c.ờ b.ạ.c.

 

Nửa tháng nợ một trăm vạn, bây giờ chắc chắn lăn lên một ngàn vạn .

 

Nếu thằng sớm, ông còn thể nhờ tìm quan hệ, lãi suất ít nhất sẽ tăng nhiều như thế.

 

thằng Thái Lan chơi nửa tháng, biến mất lâu như , sòng bạc chắc chắn tưởng cố tình trốn nợ.

 

Sòng bạc cần mặt mũi chắc, g.i.ế.c gà dọa khỉ, bọn họ cũng cho Khoáng Hữu Độ chút màu sắc để xem.

 

"Bố~~~"

 

Khoáng Hữu Độ quỳ sụp xuống, lết đến mặt cha Khoáng:

 

"Bố~~~ con sai , bố cứu con với, con thể c.h.ặ.t t.a.y ~~ bố~~"

 

Khoáng Hữu Độ ôm chân cha Khoáng, gào khan mấy tiếng.

 

"Sớm cái gì ."

 

Cha Khoáng lườm Khoáng Hữu Độ một cái, giơ chân đạp .

 

Khoáng Hữu Độ bất ngờ đạp một cái, ngã lăn đất.

 

Hắn bò dậy, từ bỏ ý định ôm lấy chân cha Khoáng lóc van xin:

 

"Bố~~~ con Miến Bắc nhất định lời bố, con mà thiếu tay Miến Bắc, ai còn phục con nữa.

 

Bố ơi~~ Miến Bắc bên đó chỉ con mới giúp bố thôi, chúng mới là một nhà ?"

 

"Nói láo~~ cái gì gọi là chỉ mày giúp , mày chẳng còn tao ."

 

Khoáng Hữu Binh trào phúng liếc Khoáng Hữu Độ một cái.

 

Khoáng Hữu Độ ôm chân cha Khoáng, nghiêng đầu hung hăng trừng mắt Khoáng Hữu Binh.

 

Cái thứ cả ch.ó má gì, lúc quan trọng chỉ đ.â.m d.a.o lưng .

 

Cha Khoáng thấy hai chữ "Miến Bắc", ánh mắt lóe lên:

 

"Mày trốn trong nhà hai ngày , đừng ngoài để bắt .

 

Đợi chúng Miến Bắc, nợ bên coi như xóa bỏ."

 

Mắt Khoáng Hữu Độ sáng lên:

 

" , chúng thể cần trả mà, haha~~~

 

Con tin bọn họ còn thể đuổi tới tận Miến Bắc, đến Miến Bắc ai là tiếng còn ."

 

Tảng đá trong lòng Khoáng Hữu Độ lập tức rơi xuống, quỳ đất, đầu trai:

 

"Anh cả, giục chị dâu nhiều , bảo chị sớm khởi động công trình, sắp xếp cho chúng Miến Bắc giám sát.

 

Đến bên đó, cả trích chút tiền từ công trình mở cái quán bar, em mở cái sòng bạc, chúng cùng phát tài."

 

Khoáng Hữu Binh xong, càng thêm động lòng.

 

Hắn sớm mở một quán bar lớn , chỉ là Hương Cảng tấc đất tấc vàng, mở quán bar tốn ít tiền.

 

Hơn nữa quán bar bên cũng nhiều, căn bản chỗ cho dung .

 

Mắt cha Khoáng nheo .

 

Ông Miến Bắc nghĩ gì khác, ông chỉ nghề cũ đại ca xã hội đen, hô mưa gọi gió.

 

Miến Bắc bên đó lạc hậu, tiền là bố.

 

Đợi ông lấy mấy chục tỷ tiền công trình về tay, ông sẽ chiêu binh mãi mã, mua v.ũ k.h.í.

 

Trước ông là ch.ó săn của đại ca xã hội đen, ông sẽ là đại ca xã hội đen Miến Bắc lừng lẫy.

 

Liên tiếp mấy ngày, Khoáng Hữu Độ trốn trong nhà, ngay cả điện thoại cũng tắt máy.

 

Hắn ngày ngày giục Khoáng Hữu Binh gọi điện cho Thái Thiên Kiêu, cửa cũng dám bước nửa bước.

 

Ngay lúc Khoáng Hữu Độ lơ là cảnh giác, Hạ Mạt cho tiết lộ tin tức Khoáng Hữu Độ trở về cho sòng bạc.

 

 

Loading...