Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 331: Cả Nhà Đoàn Tụ, Mưu Đồ Nuốt Trọn
Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:05:40
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cha Khoáng nhăn mũi, vội vàng lùi mấy bước.
"Thằng Binh, cút đây cho tao."
Cha Khoáng ở cổng lớn, gầm lên với trong nhà.
Khoáng Hữu Binh thấy tiếng nhà, râu ria xồm xoàm, cả hôi rình chạy vọt .
"Mọi còn đường về ~ hả~~ đó là thẻ du lịch phụ nữ của con tặng, đợi con tự , hổ hả.
Một đồng cũng để cho con, là con c.h.ế.t đói ?"
"Nghiệt chướng~~~"
Cha Khoáng hận rèn sắt thành thép trừng mắt Khoáng Hữu Binh, tâm trạng chuyến du lịch phá hỏng hết.
Hàng xóm tò mò thò đầu , chỉ chỉ trỏ trỏ bàn tán nhỏ to.
Mẹ Khoáng bịt mũi, cầm túi xách phang tới tấp đầu Khoáng Hữu Binh:
"Không hổ~~ hổ~~ tao cho mày hổ ~~"
Mẹ Khoáng đ.á.n.h mắng, nếu chê mặt Khoáng Hữu Binh quá bẩn, bà đưa tay cào nát mặt .
Cái nhà đang yên đang lành biến thành cái bãi rác, ai mà đặt chân nổi.
"Ui da~~~ đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa là con trở mặt đấy."
Khoáng Hữu Binh né mấy cái, ôm đầu đe dọa.
"Trở mặt! Trở, mày trở mạnh xem nào~~ đồ ranh con~~"
Nếu vây xem quá đông, Khoáng còn mắng khó hơn nữa.
Khu là phận, bà ngại mắng mấy câu thô tục miệng.
"Đủ ~~"
Khoáng Hữu Binh tức giận đẩy túi xách của Khoáng một cái, run chân trốn lưng cha Khoáng:
"Mọi du lịch tiêu d.a.o sung sướng, ăn ngon uống say, con còn oán trách vài câu .
Nhìn xem, ai nấy đều hồng hào phơi phới. Còn con, con sắp c.h.ế.t đói đến nơi ."
"Bốp~~~"
Cha Khoáng tức giận xoay tát Khoáng Hữu Binh một cái:
"Tao còn tính sổ với mày , ai cho mày đem thẻ du lịch tặng khác, c.h.ế.t đói cũng đáng đời mày."
Khoáng Hữu Binh tức đỏ cả mắt, nghiến răng hàm bĩu môi đó.
Cái thẻ đúng là do tự tay tặng , lúc tặng thẻ vẫn còn chút ấn tượng.
Về nhà nghỉ thì mất trí nhớ.
Khoáng Hữu Độ vẻ mặt chế giễu Khoáng Hữu Binh:
"Bố , mau đừng giận nữa, mau tìm đến dọn dẹp nhà cửa , con mệt ."
Mẹ Khoáng hung hăng lườm Khoáng Hữu Binh một cái, móc điện thoại gọi cho công ty giúp việc.
"Xin , việc nhà bà ai nhận."
" mặc kệ ai nhận , gọi điện thì các mau phái qua đây cho ."
Mẹ Khoáng gào lên điện thoại.
"Không ai , phái ai chứ?"
Công ty giúp việc cũng bất lực, cái biệt thự hào hoa của nhà họ Khoáng trong danh sách đen của công ty giúp việc .
Bởi vì nhân viên vệ sinh đến dọn dẹp cho nhà họ Khoáng xong, Khoáng luôn bới lông tìm vết, nghĩ đủ cách để quỵt tiền.
Cơ bản là đến dọn mười thì chín trả tiền, còn một thì bố thí cho mười tệ, còn bằng đưa.
Nhân viên vệ sinh của công ty giúp việc đều nhận việc nhà họ, ai cũng .
"Không ai đến thì cô đến , cô cũng là của công ty giúp việc mà, nhanh lên."
Mẹ Khoáng đếch quan tâm ai đến, miễn là đến dọn dẹp cho nhà bà là .
"Xin , bà liên hệ nhà khác xem nhé."
Công ty giúp việc xong liền cúp máy.
Mẹ Khoáng điện thoại ngắt, c.h.ử.i đổng nước bọt bay tứ tung.
"Đủ , mau liên hệ chỗ khác."
Cha Khoáng thấy Khoáng c.h.ử.i mãi dứt, quát bà một câu.
Mẹ Khoáng bĩu môi, gọi liền mấy chỗ dịch vụ gia đình.
Chỗ khách sáo thì máy xong khách sáo từ chối Khoáng.
Chỗ khách sáo thì máy xong c.h.ử.i tay đôi với Khoáng vài câu.
Còn mấy chỗ thì trực tiếp chặn Khoáng, gọi .
"Không ai chịu đến."
Mẹ Khoáng gọi xong chỗ cuối cùng, đáng thương cha Khoáng.
Cha Khoáng tức đến mức gân xanh trán nổi lên:
"Khiếu nại, khiếu nại hết một lượt cho tao, công ty dịch vụ mà ngay cả phục vụ cũng xong, dẹp tiệm quách cho ."
", bây giờ khiếu nại hết một lượt, công ty rác rưởi gì , chút việc cỏn con cũng xong."
Mẹ Khoáng gợi ý của cha Khoáng, lập tức gọi điện thoại khiếu nại.
Bà khiếu nại tất cả các công ty liên hệ một lượt.
Khiếu nại xong thì sướng mồm , nhưng cái phòng vẫn dọn.
Cuối cùng, Khoáng Hữu Binh cha Khoáng đạp một cước trong.
Mẹ Khoáng cũng xắn tay áo bịt mũi .
Cha Khoáng và Khoáng Hữu Độ vali hành lý ở cửa chờ đợi.
Trong biệt thự thỉnh thoảng truyền tiếng c.h.ử.i bới om sòm.
Loảng xoảng loảng xoảng một trận ồn ào~~
Đợi hơn nửa tiếng đồng hồ, ngay lúc cha Khoáng sắp nổi cáu thì Khoáng mặt đầy mồ hôi :
"Dọn xong , , tắm cái ."
Cha Khoáng xách vali, mặt lạnh tanh .
Khoáng Hữu Binh mệt đến mức dang tay dang chân ghế sofa, thấy cha Khoáng , bật dậy như lò xo, phóng vèo một cái về phòng như tên lửa.
"Khoáng Hữu Binh!!!"
Cha Khoáng vết hằn hình ghế sofa, nghiến răng hét lớn một tiếng.
Khoáng Hữu Độ ghét bỏ cái ghế sofa:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-331-ca-nha-doan-tu-muu-do-nuot-tron.html.]
"Cái ghế còn dùng đấy? Bảo chị dâu mau đổi cho chúng cái mới ."
Nhắc đến Thái Thiên Kiêu, cha Khoáng liếc Khoáng Hữu Độ một cái:
"Gọi điện cho chị dâu con, chúng về , cũng với nó một tiếng."
Sau khi tham quan công ty đối tác, cha Khoáng càng nóng lòng tiếp quản công ty của Thái Thiên Kiêu hơn.
Có thể hợp tác với công ty lớn như , xem công ty của Thái Thiên Kiêu cũng tính là nhỏ.
Chắc chắn là bà thông gia đầu tư cho Thái Thiên Kiêu .
Lúc khi Thái Thiên Kiêu kết hôn với thằng Binh, bà thông gia tức đến mức thèm đến dự, thẳng sẽ cho con gái một xu.
Kết quả chẳng dăm bữa nửa tháng dúi tiền cho đôi vợ chồng trẻ .
Mắt cha Khoáng lóe lên tia sáng, nếu di sản của bà thông gia cũng cho ông thì mấy.
Tiếc là, bà thông gia tuy chỉ một mụn con là Thiên Kiêu, nhưng bà còn mấy em trai, già của bà cũng còn sống, di sản chia , đến tay bọn họ chắc cũng chẳng còn bao nhiêu.
Bây giờ Thái Thiên Kiêu mở công ty, công ty chỉ thể là cháu nội đích tôn Tiểu Trí thừa kế, thế chẳng cũng giống như bọn họ tiếp quản .
Khoáng Hữu Độ tìm một chỗ sofa sạch sẽ, đặt m.ô.n.g xuống:
"Bố~~~ con gọi cho chị dâu, chị cũng chẳng thèm để ý đến con, là để cả gọi ."
Cha Khoáng nghĩ cũng lý, cao giọng gọi vọng phòng Khoáng Hữu Binh:
"Thằng Binh~~ thằng Binh!! Mau cút đây cho tao, nếu tao đ.á.n.h gãy chân mày."
"Dạ~~~ con đang tắm, ngay đây~~"
Khoáng Hữu Binh lột sạch sành sanh, tắm rửa qua loa, một bộ quần áo sạch sẽ.
"Bố~~~ chuyện gì thế, con còn kịp cạo râu đây ."
Khoáng Hữu Binh sờ đám râu cằm, giọng điệu vài phần oán trách.
Cha Khoáng liếc xéo :
"Gọi điện cho Thiên Kiêu, chúng về , bảo nó đưa bọn trẻ về đây."
Khoáng Hữu Binh sững , căm hận móc điện thoại , ném thẳng lên bàn :
"Đồ đĩ, con gọi cho cô bao nhiêu cuộc, cô đếch thèm cuộc nào.
Con đoán chắc chắn cô hú hí với thằng tiểu bạch kiểm ."
Khoáng Hữu Độ nhướng mày:
"Cái còn đoán, chị dâu đuổi khéo chúng , chắc chắn là để lăn giường với tiểu bạch kiểm .
Chậc chậc, cái giá cũng lớn thật đấy, chuyến đúng là mở mang tầm mắt cho em."
Khoáng Hữu Độ xoa n.g.ự.c hồi tưởng:
"Cái n.g.ự.c đó to thật, còn to hơn đầu em, phục vụ nhiệt tình như lửa, một đêm lên tiên mấy ."
Ánh mắt cha Khoáng cũng theo đó phủ lên tia d.ụ.c vọng.
Mấy con yêu tinh lợi hại hơn Kim Xảo nhiều, cái eo rắn nước đó uốn éo ông .
Ồ~~ thể tưởng tượng, quá sướng .
Khoáng Hữu Binh phản ứng của hai bố con, ghen tị đỏ cả mắt, nghiến răng dò hỏi:
"Mọi thị sát công ty , công ty đó thế nào."
"Woa~~ em cho công ty đó cao cấp cỡ nào......"
Khoáng Hữu Độ nhắc đến công ty , đến mức nước miếng b.ắ.n tung tóe.
Khoáng Hữu Binh xong cả tắc nghẹn, hối hận :
"Không , bây giờ con bảo Thiên Kiêu sắp xếp một chút, con mới là đàn ông chính danh của cô , công ty con cũng tham quan một chút."
Cha Khoáng lời Khoáng Hữu Binh, ném một ánh mắt âm hiểm sang:
"Mày dám nhắc thử xem, tao đ.á.n.h gãy chân mày.
Đó là công ty của khách hàng, công ty của Thiên Kiêu, mày là ?
Chúng tao đại diện công ty Thiên Kiêu tham quan , mày nữa thì thể thống gì?
Tao cho mày , nếu lỡ dở vụ ăn của Thiên Kiêu, tao trực tiếp băm vằm mày ."
Khoáng Hữu Binh ánh mắt của cha Khoáng dọa cho rụt cổ, ấm ức bĩu môi:
"Được, thì , con Miến Bắc là chứ gì.
Con trông coi công trình của công ty Thiên Kiêu, cái chắc vấn đề gì chứ."
Ánh mắt Khoáng Hữu Độ lóe lên, tiến lên khoác vai Khoáng Hữu Binh:
"Anh~~~ Miến Bắc nguy hiểm lắm, một , em chúng cùng , quét ngang một vùng.
Ai mà phục chúng quản lý, trực tiếp đuổi việc nó luôn, đến đó tổng giám đốc, em phó tổng giám đốc, thế nào?"
Khoáng Hữu Binh lườm Khoáng Hữu Độ một cái, nhếch mép khẩy, giơ tay hất tay xuống:
"Để tao suy nghĩ ~~"
"Khụ khụ~~~"
Cha Khoáng hắng giọng, quét mắt hai em:
"Đầu óc em chúng mày đủ dùng, đến đó tất cả theo tao, tao tổng giám đốc, hai đứa mày phó tổng giám đốc ."
"Dựa cái gì!"
Khoáng Hữu Binh gân cổ lên hét, "Thiên Kiêu cho dù c.h.ế.t, thì thừa kế di sản cũng là thằng Tiểu Trí nhà con, Tiểu Trí còn quá nhỏ, nhất định là bố thừa kế.
Dựa cái gì thằng em chức vị ngang hàng với con, việc gì của nó chứ."
"Cãi cái gì mà cãi!"
Cha Khoáng trừng mắt Khoáng Hữu Binh, "Thứ não, đ.á.n.h trận tình phụ t.ử mày hiểu .
Đến Miến Bắc bên đó, hai đứa mày mà dám nội bộ lục đục, tao đuổi thẳng cổ về.
Bên đó chúng lạ nước lạ cái, một nhà đoàn kết như dây thừng bện c.h.ặ.t, như mới thể nhanh ch.óng vững gót chân, hiểu ?"
Khoáng Hữu Binh nghiến răng hàm, lườm Khoáng Hữu Độ một cái, căm hận ngậm miệng .
Cứ đợi đấy, đầu sẽ lén với Thiên Kiêu một tiếng, sắp xếp cho một qua đó .
Có Thiên Kiêu chống lưng phía , sợ vững gót chân ?
là chuyện , chẳng là cướp sản nghiệp của , lắm.
Khoáng Hữu Độ đắc ý nhướng mày, hai tay khoanh n.g.ự.c:
"Bố đúng, gừng càng già càng cay nha."
"Hừ~~~"
Cha Khoáng hừ lạnh một tiếng, "Chúng mày còn non lắm, cái học còn nhiều lắm."
"Thằng Binh, bây giờ gọi điện cho Thiên Kiêu."