Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 318: Danh Viện Báo Thù Ký

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:05:27
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ai cho nó cái quyền đó, hả!? Để nó đến bán nhà? Nó dựa cái gì mà bán nhà?"

 

Cha Khoáng mặt mày xanh mét khoanh tay ghế sofa, tức giận trừng mắt con trai.

 

"Cả nhà già trẻ chúng còn đang ở đây, nó dẫn đến xem nhà.

 

Trong mắt còn gia đình .

 

Tiểu tiện nhân độc ác , cố tình chúng đường ở !"

 

Mẹ Khoáng phun nước bọt, tức đến mặt đỏ bừng.

 

đưa bàn tay béo ú nuông chiều , vẫy vẫy cháu trai cháu gái, hét lên,

 

"Tiểu Mỹ, Tiểu Trí ~~ Mẹ của các con cố tình chúng sống yên . Nhà bán , chúng sẽ nhà, ở chuồng bồ câu đó.

 

Các con xem của các con độc ác đến mức nào. Mẹ như cũng như , thà c.h.ế.t sớm cho ."

 

Tiểu Mỹ 8 tuổi đỏ hoe mắt.

 

Cô bé cảm thấy , nhưng ông bà nội đều .

 

Cô bé dám bênh vực , vì ông bà nội và ba đều sẽ đ.á.n.h , chú cũng hung dữ.

 

Họ đ.á.n.h đau.

 

Tiểu Trí 6 tuổi còn hiểu rõ ý của bà nội, nó toe toét khoe hàm răng sún, "Có thể để mua nhà lớn hơn cho Tiểu Trí ở mà."

 

"Phì~~~~"

 

Khoáng Hữu Độ nhổ một bãi nước bọt, đôi mắt tam giác nhỏ liếc Tiểu Trí một cái,

 

" là di truyền cái tính não của mày. Mẹ mày bán nhà còn với ba mày, còn thể mua cho mày một căn nhà lớn hơn, mày ."

 

"Chú bậy~~ a a a~~ hu hu~~~ Mẹ sẽ mua nhà lớn cho Tiểu Trí."

 

Tiểu Trí Khoáng Hữu Độ dọa sợ đến ré lên.

 

"Khóc , cái rắm, cái nhà chính là mày cho nghèo . Lúc mày cho đến xem nhà, mày ."

 

"Bốp~~~"

 

Cha Khoáng tức giận giơ tay lên, đ.á.n.h mạnh một phát m.ô.n.g Tiểu Trí.

 

Một phát đ.á.n.h xuống, Tiểu Trí há to miệng, càng to hơn.

 

Mẹ Khoáng bực bội bịt miệng Tiểu Trí, tức giận véo má nó hai cái.

 

Tiểu Mỹ sợ đến rơi một giọt nước mắt, hoảng hốt đưa tay , nhẹ nhàng vỗ lưng em trai, tiếng động dỗ dành em.

 

Khoáng Hữu Độ vắt chéo chân dựa ghế sofa, khẩy Khoáng Hữu Binh, giọng âm dương quái khí,

 

"Anh cả, chị dâu bán nhà báo cho , rõ ràng định chăm sóc nữa.

 

Hờ~~~ điều kiện ly hôn của hai lúc đó, chính là cô sẽ chăm sóc và hai đứa con cả đời.

 

Mới bao lâu chứ, định bán nhà . Chắc chắn là tìm nhân tình , định cắt đứt với ."

 

"Nó dám!" Khoáng Hữu Binh mặt mày âm u ở cầu thang, sắc mặt tệ đến cực điểm,

 

"Đã , nó mà dám đổi ý, thì đừng trách lòng độc ác."

 

Khoáng Hữu Độ mỉa một tiếng, "Lời của mặt chị dâu mới tác dụng."

 

Dừng một chút, Khoáng Hữu Độ nhớ , "Mấy hôm và bạn bè thấy xe của chị dâu ở cửa một nhà hàng cao cấp,

 

tò mò nên đợi ở cửa nhà hàng một lúc. Các đoán xem ?"

 

"Có rắm thì mau thả hết một , cứ như nặn kem đ.á.n.h răng ." Cha Khoáng bực bội trừng mắt Khoáng Hữu Độ một cái.

 

Khoáng Hữu Binh nhíu mày Khoáng Hữu Độ, "Nói, mày thấy gì ?"

 

Khoáng Hữu Độ lạnh, " thấy bà chị dâu của chúng , cùng một tiểu bạch kiểm vui vẻ lên xe."

 

"Sau đó thì , họ ?" Mẹ Khoáng truy hỏi.

 

Khoáng Hữu Độ lườm một cái, "Cái , hai cái chân của chạy bốn cái bánh xe của .

 

thấy họ mật như , tối muộn ăn cơm uống rượu, cùng về nhà lăn giường chứ còn gì.

 

thì hôm đó chị dâu cùng tiểu bạch kiểm, hôm nay dẫn đến xem nhà, các là gió bên gối của tiểu bạch kiểm, thì còn là ai?"

 

"Rầm~~~"

 

Khoáng Hữu Binh tức giận một chân đá văng chiếc xe đồ chơi nhỏ của Tiểu Trí.

 

Tiểu Trí mắt rưng rưng, định mở miệng hét lên, Tiểu Mỹ bịt miệng .

 

Cha Khoáng liếc Khoáng Hữu Binh đang tức đến mặt đỏ bừng,

 

"Mày ở nhà nổi điên tác dụng gì, ngay cả một phụ nữ cũng quản , đồ vô dụng."

 

" vô dụng?" Khoáng Hữu Binh tức đến bật , "Nếu tán tỉnh Thiên Kiêu, sinh cho nó hai đứa con, các thể ở trong căn biệt thự bảy mươi triệu ?"

 

"Ở thì tác dụng gì, bản lĩnh thì bảo nó sang tên nhà cho Tiểu Trí ." Cha Khoáng bất mãn đáp trả.

 

"Nó mà chịu mới lạ. Nó mới , sinh bao nhiêu con trai, chẳng là chuyện dễ dàng .

 

Tiểu Trí nhà chúng trong mắt nó là cái thá gì." Mẹ Khoáng càng nghĩ càng tức, năng cũng càng lúc càng khó .

 

"Dù Tiểu Trí là cái thá gì, thì nó cũng là con trai của nó, tài sản của nó cho Tiểu Trí." Khoáng Hữu Binh gầm lên.

 

"Mày , mày ở chỗ Thiên Kiêu là cái thá gì?

 

Nếu mày là cọng hành, nó dám tùy tiện cho đến xem nhà ?"

 

" , lúc đầu sẽ chăm sóc ba cha con mày cả đời, mới mấy năm chứ, chẳng cũng chăm sóc nữa ."

 

"Phụ nữ mà, , lòng ở đó, nó lòng đổi , mới , còn nhớ đến mày là tình cũ."

 

"Bịch~~~" Khoáng Hữu Binh cha Khoáng một câu một câu đến trong lòng uất ức chịu nổi.

 

Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y tức giận đ.ấ.m cầu thang một cái.

 

Thấy càng càng tức, sắp sửa nội chiến, Khoáng Hữu Độ hét lớn,

 

"Được , đừng cãi nữa. Bây giờ việc quan trọng là, cả nhà chúng mau ch.óng bàn bạc, chuyện , kéo dài nữa, căn nhà sẽ đổi chủ mất."

 

Ba đồng thời về phía Khoáng Hữu Độ,

 

"Mày ?"

 

Khoáng Hữu Độ cong môi tà,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-318-danh-vien-bao-thu-ky.html.]

 

"Còn , chúng mau ch.óng cài của bên cạnh chị dâu."

 

Cha Khoáng nhíu mày, "Cài thế nào? Ai là của ?"

 

Khoáng Hữu Độ vỗ vỗ n.g.ự.c,

 

"Là chứ ai, còn ai với các hơn ."

 

Khoáng Hữu Độ ba ngơ ngác, giải thích,

 

"Chị dâu một tài xế riêng , mỗi ngày chị dâu , tài xế chắc chắn rõ hơn ai hết.

 

Vừa , kỹ thuật lái xe của cũng tệ, cả thể đề nghị với chị dâu, đổi tài xế thành ."

 

Khoáng Hữu Binh nhíu mày,

 

"Chuyện sợ là dễ, tài xế đó theo Thiên Kiêu nhiều năm , bảo nó đổi tài xế, nó chắc chắn đồng ý."

 

"Anh ngốc . Tài xế của chị dâu mỗi ngày đón Tiểu Mỹ Tiểu Trí học .

 

Để Tiểu Mỹ Tiểu Trí lóc hai , sợ tài xế , tài xế đưa thì học.

 

đưa , chúng nó mới chịu học, chỉ thích chú nhỏ đưa , như ."

 

Khoáng Hữu Độ khinh bỉ liếc Khoáng Hữu Binh một cái.

 

Anh cả của đúng là não, nếu chị dâu lúc đầu là vợ , gì cũng sẽ dỗ dành vợ cho , lừa hết tài sản tay mới ly hôn.

 

Tiếc là, vận may như cả, gặp phú nhị đại.

 

Khoáng Hữu Binh nhíu mày suy nghĩ lời em trai .

 

Cha Khoáng xong quyết định ngay,

 

" thấy Hữu Độ , cứ như .

 

Tài xế tiên đổi thành Hữu Độ, để Hữu Độ quan sát kỹ Thiên Kiêu tiểu bạch kiểm , xác định thì chúng nghĩ cách khác đối phó."

 

" thấy , bảo nó trả lương gấp đôi cho Hữu Độ, Hữu Độ là tay lái cừ khôi."

 

Mẹ Khoáng vội vàng đòi thêm một phần lương cho con trai út.

 

Khoáng Hữu Độ đắc ý vắt chéo chân lắc lư hai cái.

 

"Được, đợi sáng mai Thiên Kiêu đến đón con chúng sẽ với nó, bảo nó đổi tài xế."

 

Khoáng Hữu Binh cảm thấy cách quả thực tệ, hành tung của Thiên Kiêu cả nhà họ đều nắm rõ.

 

"Tiểu Mỹ, Tiểu Trí qua đây, lời ba với các con, ngày mai đều nhớ kỹ cho ba."

 

Khoáng Hữu Binh mặt mày hớn hở với hai đứa con.

 

Sáng sớm hôm , tài xế của Thái Thiên Kiêu lái xe đúng giờ đến đón các con học.

 

"Bíp bíp bíp~~~~"

 

Tài xế thấy đứa trẻ nào ở cửa, sức bấm còi hai cái.

 

Gia đình Khoáng Hữu Binh sớm đợi trong phòng khách để Thái Thiên Kiêu .

 

Đợi mãi thấy , chỉ thấy tiếng còi xe.

 

Mẹ Khoáng nhíu mày ghé cửa sổ quan sát một lúc,

 

"Ấy da, Thiên Kiêu hình như cùng tài xế."

 

Khoáng Hữu Binh bước nhanh đến cửa sổ, trái một lúc,

 

"Hình như thật sự đến."

 

Mẹ Khoáng con trai, "Vậy ?"

 

Khoáng Hữu Độ khoanh tay tới, "Còn , đuổi thẳng tài xế về, là các con thấy , chịu học."

 

Khoáng Hữu Binh gật đầu, ", cứ ."

 

Nói xong, Khoáng Hữu Binh mở cửa đến bên cạnh chiếc xe sang, mặt lạnh tanh với tài xế,

 

"Thiên Kiêu đến?"

 

Tài xế nghiêng đầu Khoáng Hữu Binh, "Đại tiểu thư hôm nay việc, lát nữa cô sẽ đến đón các con tan học."

 

Khoáng Hữu Binh bĩu môi,

 

"Sáng sớm, việc gì quan trọng hơn đưa con học."

 

Tài xế ngẩn , gượng, "Cái ."

 

Khoáng Hữu Binh mỉa một tiếng, "Mày là tài xế thì cái rắm. Mày với Thái Thiên Kiêu, Tiểu Mỹ và Tiểu Trí thấy nó, chịu học."

 

Tài xế ngạc nhiên Khoáng Hữu Binh.

 

Cái gia đình , giở trò gì nữa.

 

Trước đây lúc tiểu thư việc, thường một đến đón con học .

 

Tiểu thư đúng là mù mắt , trúng như , ba ngày hai bữa gây sự, đòi tiền thì cũng là đòi đồ.

 

"Ngẩn gì, mau ."

 

Khoáng Hữu Binh bực bội đá lốp xe một cái, thúc giục.

 

Tài xế liếc Khoáng Hữu Binh một cái, im lặng khởi động xe.

 

Xe khỏi biệt thự, tài xế liền gọi điện cho Thái Thiên Kiêu, giải thích tình hình.

 

Bên Khoáng Hữu Binh về đến biệt thự, điện thoại liền reo lên.

 

Hắn lấy xem, "Là điện thoại của Thái Thiên Kiêu."

 

Khoáng Hữu Độ vội vàng đến mặt Khoáng Hữu Binh, đưa tay cúp điện thoại,

 

"Đừng máy. Chắc chắn là tài xế với nó.

 

Anh máy, nó chắc chắn sẽ tìm cớ, việc đến .

 

Anh đừng điện thoại, để nó sốt ruột, nó tự nhiên sẽ đến."

 

"Nghe lời em trai con , nó lý." Cha Khoáng theo.

 

Khoáng Hữu Binh gật đầu, tắt thẳng điện thoại.

 

 

Loading...