Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 301: Góa Phụ Trước Cửa Lắm Thị Phi (13)
Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:05:10
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những dân làng đang quỳ phát hiện Tống Kim ngoài, nhưng ai dám lên tiếng.
Họ đều tưởng Tống Kim đầu thôn thăm cha , ai ngờ Tống Kim to gan như , dám nhân đêm tối đến huyện thành tự bán .
Cô bé hơn mười tuổi, trong đêm tối mịt mùng, bước thấp bước cao suốt một đêm.
Hơn sáu giờ sáng, Tống Kim đến cổng lớn huyện thành, nàng nhếch đôi môi khô nứt .
Nàng trốn thoát , bao giờ nữa, sớm bộ trở về, hôm qua nàng nên theo lão đạo sĩ về thôn.
Tống Kim tìm đến nơi sầm uất nhất huyện thành, nàng cắm một cọng cỏ lên đầu, lóc kể lể với đám đông vây xem,
"Cầu xin lão gia phu nhân mua , nô tì đều , tiền bạc bao nhiêu quan trọng, chỉ cần ăn no mặc ấm là , cầu xin các vị."
"Ôi chao, cô nương, nhà cháu ?"
"Trông cũng hơn mười tuổi , đợi hai năm nữa là thể gả chồng , cha cháu nỡ lòng bỏ cháu."
" , gả chồng tiền thách cưới cũng ít, nô tì , con cháu cũng đường ."
"Cô nương, mau dậy , về nhà suy nghĩ kỹ , đừng bồng bột."
......
Sáng sớm, trong khu chợ ồn ào là những buôn bán bình thường, ai cũng nỗi khổ của việc nô tì, nhao nhao khuyên nhủ Tống Kim.
Tống Kim bĩu môi, nước mắt tuôn rơi,
"Tôihu hucha mất sớm, trong nhà còn trưởng bối, nhà cửa ruộng đất duy nhất cũng bịcũng họ hàng trong thôn chiếm đoạt. mà trốn , sẽ họ bán những nơi dơ bẩn đó, nhưnhư thà đập đầu c.h.ế.t còn hơn. Hu hu~~~"
Một bà nương bán bánh nướng Tống Kim lóc, đau lòng bước tới ,
"Lũ súc sinh , bắt nạt một cô bé thì gì ho! Cô nương, đừng nữa, nếu cháu chê, đến giúp bánh nướng, chắc chắn sẽ để cháu đói."
Tống Kim liếc bà nương, nhanh ch.óng cụp mắt xuống, nức nở lắc đầu,
"Đạiđại nương, ngài bán bánh nướng nuôi dễ dàng, tôitôi thể liên lụy ngài. Hu hu~~~~"
Phì~~~
Một bà bán bánh nướng rách nát, dám mua nàng, thể trả mấy đồng chứ.
Bà nương thở dài, nghĩ cũng , bà bán bánh nướng kiếm chẳng bao nhiêu tiền, bà đầu vợ chồng bán thịt lợn bên cạnh,
"Trương đồ tể, vợ chồng các vẫn luôn một cô con gái , đây sẵn ."
Trương đồ tể lau lau con d.a.o mổ lợn, cùng vợ qua Tống Kim một cái.
Tống Kim ngước mắt lên, thấy Trương đồ tể mặt mày dữ tợn, sợ đến run rẩy, vội vàng rụt cổ dám hó hé.
Trương đồ tể thấy ánh mắt sợ hãi của Tống Kim, ,
"Nhà miếu nhỏ, sợ ủy khuất tiểu cô nương ."
Vợ của Trương đồ tể cũng quan sát kỹ Tống Kim một lượt.
Thấy bộ dạng sợ hãi ghét bỏ của Tống Kim, bà lạnh nhếch môi,
"Cô nương xinh như , chúng nên lỡ dở ."
Nói xong, bà kéo tay áo Trương đồ tể, hai vợ chồng trực tiếp về sạp hàng.
Bà bán thịt lợn bao nhiêu năm nay, thế nào mà từng gặp.
Ánh mắt lảng tránh của cô bé , bà cô bé tự bán là giả, trèo cao mới là thật.
Những buôn bán như họ, lọt mắt xanh của cô bé .
Bà nương bán bánh nướng thấy thái độ của vợ chồng Trương đồ tể, đám đông chỉ trỏ với vẻ mặt giễu cợt xung quanh, nghĩ những lời cô bé lúc , bà lập tức hiểu .
"Hứ~~~ phí cả tấm lòng của , cứ tưởng là đứa đáng thương thật!"
Bà nương bán bánh nướng nhổ nước bọt Tống Kim, gánh bánh nướng đầu bỏ .
Mặt trời càng lên cao, đám đông vây xem cũng đổi mấy lượt.
Tống Kim nắng chiếu đến hoa mắt, nàng đói đến mức mặt mày tái nhợt, môi bong tróc, lảo đảo như sắp ngất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-301-goa-phu-truoc-cua-lam-thi-phi-13.html.]
Haizz~~~
Tống Kim lau mồ hôi trán, trong lòng thở dài một .
Khu chợ sầm uất , một vị quan to quý nhân nào qua, cứ thế , nàng sợ sẽ c.h.ế.t đói mất.
"Tránh , Triệu viên ngoại đến , cẩn thận."
Đám đông vây xem xôn xao, vội vàng lùi sang hai bên đường, nhường một lối cho Triệu viên ngoại béo núc ních.
Nhà Triệu viên ngoại ở kinh thành quan lớn, huyện thái gia cũng nể mặt ông ba phần, các thương hộ trong huyện thành ai dám đắc tội với ông .
Gia nhân nhà Triệu viên ngoại đều vênh váo, mỗi Triệu viên ngoại ngoài dạo, đều phô trương thanh thế hò hét một vòng.
Tống Kim xung quanh về sự hiển hách của nhà Triệu viên ngoại, mắt đảo một vòng, lập tức ý định.
Không lâu , nàng thấy mấy gia đinh mở đường, theo là một đàn ông trung niên béo phị, mặc quần áo gấm vóc.
Hai nô tì sát bên cạnh Triệu viên ngoại, cầm quạt ngừng quạt gió cho ông .
Tống Kim thấy hai nữ tì cũng ăn mặc đẽ như , trong lòng càng thêm rung động.
Nàng chọn đúng thời cơ, khi Triệu viên ngoại ngang qua, nàng lao tới ôm lấy chân Triệu viên ngoại,
"Đại nhâncầu xin ngài thu nhận , nguyện nô tì, chỉ cầu đại nhân giữ !"
"Ăn mày ở , lão gia cũng là ngươi thể chạm , cút ngay!"
Hai gia đinh gần Triệu viên ngoại nhất, hung thần ác sát lao tới, đá Tống Kim một cái, kéo nàng khỏi chân Triệu viên ngoại.
"A~~~"
Tống Kim kêu t.h.ả.m một tiếng, nàng ngẩng khuôn mặt trắng bệch xinh , đáng thương Triệu viên ngoại,
"Đạiđại nhân, cầu xin ngài thu nhận , tôitôi còn ."
Gia đinh trừng mắt Tống Kim, giơ chân định đá nàng.
"Chậm !" Triệu viên ngoại giơ tay, ngăn cản hành vi bạo lực của gia đinh.
Triệu viên ngoại liếc đám đông vây xem, mày nhướng lên, lạnh Tống Kim,
"Thu nhận ngươi? Phủ của nuôi ăn ."
Tống Kim vội vàng quỳ xuống dập đầu, "Đại nhân, thể nô tì, mặc ngài sai khiến."
Triệu viên ngoại đôi mắt sáng rực của Tống Kim, khẩy một tiếng, "Vậy ~~~"
"Vâng , tự nguyện nô tì." Tống Kim liên tục gật đầu, vẻ mặt mong đợi Triệu viên ngoại.
Dừng một chút, Triệu viên ngoại khinh miệt , "Trong phủ còn thiếu một mỹ nhân chỉ trẻ tuổi, nếu ngươi đồng ý thì ký tên điểm chỉ !"
"Đồng ý, đồng ý!" Tống Kim toe toét , "Cảm ơn đại nhân thu nhận, ~~ nô tì nhất định sẽ việc chăm chỉ!"
Tống Kim ngờ Triệu viên ngoại dễ chuyện như , phấn khích đến mức bay lên tại chỗ.
Mỹ nhân chỉ , vẻ văn hóa, chắc chắn là lúc lão gia chữ vẽ tranh, giúp sắp xếp giấy tờ.
Ngày ngày ở bên cạnh lão gia, ai còn dám coi thường nàng, đợi nàng thành công, trở về thôn họ Tống, tất cả đều nịnh bợ nàng.
Gia đinh bộ dạng vui mừng như điên của Tống Kim, khóe miệng nhếch lên tà ác.
Hai nô tì bên cạnh Triệu viên ngoại, vẻ mặt thương hại ghét bỏ Tống Kim đang ngây ngô vui sướng.
Dân thường vây xem đều tưởng Tống Kim khổ tận cam lai, chút ghen tị nàng ký tên điểm chỉ.
Những nhà chút bản lĩnh, đều vẻ mặt khinh bỉ Tống Kim.
Nhà ai cô nương trẻ tuổi chịu mỹ nhân chỉ chứ, công việc cơ bản đều là các bà lão , cô nương trẻ tuổi chịu nổi.
Tống Kim ánh mắt ghen tị của , trong lòng càng thêm phấn khởi.
Nàng mỹ nhân chỉ là gì, thấy hai chữ "mỹ nhân", lập tức vui vẻ ký tên điểm chỉ.
Tống Kim lê đôi chân đau nhức, vẻ mặt vui mừng theo Triệu viên ngoại về phủ.