Vong Xuyên - Chương 46 (END)

Cập nhật lúc: 2025-04-03 16:09:21
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện như vậy đã làm không dưới mấy lần, nhưng y vẫn cảm thấy thẹn thùng mất tự nhiên.

Tuy rằng chỗ kia khôgn còn đau nữa, tuy tim đập mạnh, tuy cả người nóng như bị đốt….nhưng khi hai chân tách ra kẹp lấy vòng eo rắn chắc của hắn, Trường Tiếu vẫn kìm lòng không đậu ôm lấy bờ vai hắn, trao những cái hôn nồng nhiệt.

Không biết qua bao lâu, qua bao nhiêu lần phát tiết, bọn họ mỏi mệt tới mức không thể động đậy, Trường Tiếu nằm trên giường, Bạch Thanh Ẩn ghé vào người Trường Tiếu, phân thân đã mềm xuống vẫn chôn sâu trong cơ thể nóng rực của y, không muốn rút ra.

Nghỉ ngơi hồi lâu, thể lực khôi phục không ít, Bạch Thanh Ẩn hôn như mưa lên mặtTrường Tiếu, ngọt ngào ôn nhu.

Trường Tiếu mặc hắn hôn, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Bạch đại ca, chúng ta rời Tô Châu hai năm rồi. Ta muốn về thăm cha mẹ.”

"Được" Bạch Thanh Ẩn không nghĩ ngợi, lập tức đáp ứng.

Trường Tiếu ngừng một chút, mới nói: "Lần này ta muốn cùng ngươi về gặp cha mẹ.”

Bạch Thanh Ẩn không khỏi dừng động tác: "Ta sợ chưa kịp bước vào cửa đã bị cha ngươi đuổi cổ ra ngoài –ta chính là tên xấu xa lừa thiếu gia Trịnh gia bỏ trốn nha.”

Trường Tiếu vừa nghe, không khỏi bĩu môi: "Đó là cha không đúng, rõ ràng đã nói sau năm năm sẽ đồng ý cho chúng ta bên nhau, không ngờ cha lật lọng.”

Bạch Thanh Ẩn dịu dàng vuốt tóc y, ôn nhu nói: "Cha ngươi là muốn tốt cho ngươi. Hai nam nhân yêu nhau không được thế gian này thừa nhận, nếu cùng ở một chỗ nhất định sẽ bị người ta châm chọc khiêu khích, sống cũng khó khăn.”

"Ta biết cha muốn tốt cho chúng ta, nhưng cha lật lọng như thế là không đúng.”

Bạch Thanh Ẩn mỉm cười, hắn rút phân thân khỏi cơ thể Trường Tiếu, nằm cạnh y, ôm y vào ngực.

🐳 Các bạn đang đọc truyện do Tui Là Cá Mặn (https://www.facebook.com/tuilacaman/) dịch. Xin vui lòng không mang truyện của tôi đi nơi khác 🐳

"Ta sẽ cố gắng, Trường Tiếu, ta sẽ cố gắng tranh thủ sự đồng ý của cha mẹ ngươi. Trường Tiếu, chỉ cần ngươi nguyện ý cùng ta một chỗ, ta sẽ không ngừng cố gắng."

"Bạch đại ca. . . . . ." Mặc dù đã ở cùng nhau hai năm, Trường Tiếu vẫn không hiểu đôi khi tự tin của Bạch Thanh Ẩn biến đi đâu mất, giống như sợ y sẽ vứt bỏ hắn, thường lộ ra vẻ mặt cô đơn khiến người ta chua xót. Bất quá, hắn đã kiên định nói sẽ bảo hộ y, y cũng sẽ vĩnh viên bên cạnh hắn, không để hắn phải miên man suy nghĩ nữa.

"Bạch đại ca, yên tâm đi, ta sẽ ở bên cạnh ngươi, dù c.h.ế.t cũng sẽ ở bên cạnh ngươi. . . . . . Bạch đại ca, ngươi phải tin tưởng ta. . . . . ."

Trường Tiếu ôm mình không ngừng nói, bảo là không cảm động thì là nói dối nhưng ai biết ngày nào Trường Tiếu bỗng nhiên khôi phục trí nhớ, quay lại yêu phụ thân y, tàn nhẫn bỏ rơi mình? Bạch Thanh Ẩn bất an, không chiếm thì không dám hy vọng xa vời. Thật khó khăn mới đạt được, muốn hắn buông tay, ngay cả nghĩ thôi cũng cảm thấy sợ hãi.

Nhưng mà, Trường Tiếu, cho dù một ngày nào đó không thể không buông ngươi, cho dù khi đó ta đau đớn đến không kềm chế được, nếu ngươi thật lòng muốn rời đi, ta nhất định sẽ buông tay, nhất định. . . . . .

Bạch Thanh Ẩn ôm chặt lấy Trường Tiếu.

Giờ phút này, hắn cảm tạ đêm tối làm cho Trường Tiếu không nhìn thấy biểu tình bi thương của mình.

Không phải có được điều mình muốn rồi thì sẽ vô tư mà bởi vì sinh ra tâm tình sợ mất, con người lại rơi vào một loại thống khổ khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/vong-xuyen/chuong-46-end.html.]

Thế nào mới là chân chính có được?

Mưa lớn bên ngoài không biết đã tạnh từ khi nào. Gió mát hây hây thổi. Trên bầy trời tối đen, xuất hiện một vì sao lấp lánh. Đó là đáp án chăng?

**

Ở một nơi xa xôi, nơi phàm nhân không thể tới, trong một tòa phật đài đã trống vắng mấy trăm năm, một đôi nến hình hoa sen về lại ban thờ phật. Ánh nến như chưa từng tắt, vẫn đang lẳng lặng chiếu sáng.

Nến nhỏ trên ban thờ vốn là một đôi. Một tòa hóa thành hình người, tòa còn lại vẫn đang dựng dục. Một tòa quá yêu người phàm mà hóa thành tảng đá, tòa kia thành hình người lẳng lặng canh gác. Một tòa dấn nhập luân hồi, tòa kia quỳ khóc trước thần linh.

Nhân sinh duyến, nhân khởi thiên địa sơ khai thì, duyến định tam sinh tam thế luân hồi trung.

Hữu thủy vong xuyên, ẩm nhi vong khước tiền sinh chủng chủng.(1)

Cuối cùng một tòa luân hồi, quên mất không phải tình ý ăn sâu vào tâm mà là truy đuổi mê võng. Đến khi quay lại trước phật đài, đoạn nhân duyên đã bị lãng quên bỗng trở lại trong lòng.

Tiếp qua ngàn năm, đôi nên cùng nhau hóa thành tinh. Dáng vẻ xuống trần giống hệt diện mạo luân hồi ngày trước, vẫn là Bạch Thanh Ẩn và Trịnh Trường Tiếu, tình đã sâu đậm không thể phá vỡ.

Thần cười: tam sinh tam thế, có gì không?

Đáp viết: tam sinh tam thế, nếm trải yêu hận tình cừu nhân gian, cũng biết nhân duyên thiên định không thể cưỡng cầu, phàm trần thế tục đều có thể luân hồi.

Không sai, nhân duyên thiên định, vốn không phải tình yêu mà phàm nhân chiếm được trong thế tục, cho dù luân hồi cũng không có cách nào đạt được tình yêu không thuộc về mình.

May mà có thần tương trợ mới không làm bọn hắn vì lạc lối mà mất đường về, mới có thể thấy rõ hết thảy để nhìn thẳng vào nhau.

Có trải qua mới sâu sắc hiểu được phải biết quý trọng.

Tại nơi chân trời mênh mông, nơi thánh địa không khói lửa nhân gian, đôi nến tinh từng trải qua mê võng dắt tay nhau làm bạn đi khắp chốn, cười xem nhân gian, hưởng thụ thời thời khắc khắc.

----

(1): Nhân sinh duyến, nhân khởi thiên địa sơ khai thì, duyến định tam sinh tam thế luân hồi trung.

Hữu thủy vong xuyên, ẩm nhi vong khước tiền sinh chủng chủng.

Duyên nợ nhân sinh, nhân bắt đầu từ khi thiên địa sơ khai, duyên định định tam sinh tam thế trong Luân Hồi .

Có nước Vong Xuyên, uống vào sẽ quên đi tất thảy kiếp trước kiếp này.

Loading...