Vợ yêu của thủ lĩnh lạnh lùng - Chương 55: Ký tên
Cập nhật lúc: 2025-02-13 12:59:22
Lượt xem: 7
Chỉ là, cô không cho rằng mình là loại người sợ bị người chê cười. Nếu Sở Hạo Diễm cho rằng cô có thể cùng anh hưởng vinh hoa lại không thể chịu đựng gian khổ vậy cô nhất định phải làm theo ý anh.
Tính tình Mộc Tiểu Dĩnh không tốt, đóng sầm cửa rời đi. Sở Hạo Diễm đã quyết định chuyện gì, anh nhất định sẽ không từ bỏ. Vì làm Mộc Tiểu Dĩnh ly hôn với mình, anh dùng hết mọi cách.
Tuyệt thực, không để ý tới cô, xem nhẹ cô. Nhưng Mộc Tiểu Dĩnh hoàn toàn không để bụng, vẫn cứ làm mọi việc như bình thường.
Sở Hạo Diễm tìm đến Triển Thiếu Kiệt, nhờ anh ta soạn thảo một bản thỏa thuận ly hôn. Triển Thiếu Kiệt tuy không thực sự tán thành cách làm của Sở Hạo Diễm, nhưng cũng không thể lay chuyển được anh. Chỉ có thể tìm luật sư giúp anh soạn thỏa thuận.
Mộc Tiểu Dĩnh biết được Sở Hạo Diễm thật sự làm như vậy, tim cô lạnh ngắt nhưng cô cũng không ngăn cản anh. Coi như là anh đang không thoải mái trong lòng, trở nên ấu trĩ.
Chờ anh phát tiết xong rồi, làm loạn xong rồi thì mọi chuyện sẽ không có gì. Chuyện hủy dung này đặt vào ai cũng sẽ không thoải mái, cho nên, cô chờ!
Sở Hạo Diễm và Mộc Tiểu Dĩnh, hai người cứ giằng co như thế. Sở Y Y và Bách Lý Dục đều giữ thái độ trung lập, còn Triển Thiếu Kiệt và Nghiêm Quân Dập đều phản đối cách làm của Sở Hạo Diễm.
Sở Hạo Diễm biết Mộc Tiểu Dĩnh sẽ không dễ dàng từ bỏ cho nên anh tính toán dùng chiêu tàn nhẫn, ép Mộc Tiểu Dĩnh rời đi.
Mộc Tiểu Dĩnh hôm nay vẫn như mọi ngày, mang theo canh mình nấu đến phòng bệnh. Mở cửa ra, cảnh tượng trước mắt làm nàng cảm giác tim mình như ngừng đập trong khoảnh khắc.
Một người phụ nữ xa lạ nằm bên cạnh Sở Hạo Diễm. Người phụ nữ đắp chăn, lộ ra cánh tay trắng nõn. Trên cổ Sở Hạo Diễm đầy những dấu hôn.
Mộc Tiểu Dĩnh cười lạnh một tiếng, đi đến trước giường bệnh hất mạnh chăn ra. Cô gái trên người vẫn mặc đồ lót định hình, quần vẫn bó sát đôi chân dài.
Nếu chỉ nhìn thoáng qua hình ảnh này thật dễ khiến người ta hiểu lầm. Mộc Tiểu Dĩnh lấy khăn giấy, lau đi những dấu hôn trên cổ Sở Hạo Diễm, lớp trang điểm phai ra, vết xanh tím lập tức chuyển sang giấy.
Đưa tay kéo cô gái trên giường xuống, Sở Hạo Diễm nhìn cô với ánh mắt hờ hững, từ nãy đến giờ anh không có bất cứ động tác hay biểu cảm nào. Như thể đã trở lại là Sở Hạo Diễm lạnh lùng như trước kia.
"Sở Hạo Diễm, chơi cũng đủ rồi, làm loạn cũng đủ rồi. Tim tôi không phải sắt đá, mặc anh chà đạp thế nào cũng không đau. Muốn ly hôn đúng không? Được, có thể, tôi cho anh một ngày để suy nghĩ kỹ, nếu ly hôn, Mộc Tiểu Dĩnh tôi từ nay về sau sẽ không còn bất cứ liên quan gì đến anh, dù ngày mai tôi c.h.ế.t trước mặt anh cũng không cần anh cứu, anh c.h.ế.t trước mặt tôi, tôi cũng sẽ không chớp mắt."
Mộc Tiểu Dĩnh thật sự tức giận, Sở Hạo Diễm là người không thích phụ nữ khác chạm vào mình vậy mà để ép buộc cô anh lại làm ra chuyện này.
Sở Hạo Diễm nghe cô nói, chỉ cảm thấy lòng mình như d.a.o cắt. Nhưng anh không nói một lời mà đang tự hỏi, làm như vậy thật sự là vì tốt cho cô sao?
Triển Thiếu Kiệt nhờ luật sư soạn thảo xong thỏa thuận ly hôn để trong ngăn kéo. Anh cũng đã ký tên từ sớm, nhưng tại sao bản thỏa thuận này lại nặng trĩu đến vậy.
Nặng đến mức anh căn bản không cầm lên nổi, Bách Lý Dục đến kiểm tra sức khỏe cho Sở Hạo Diễm. Thấy lại là cảnh hai người giằng co, Sở Hạo Diễm cảm thấy Bách Lý Dục chính là cứu tinh của mình.
Gọi Bách Lý Dục giúp anh mở ngăn kéo, lấy thỏa thuận ly hôn đưa cho Mộc Tiểu Dĩnh. Mộc Tiểu Dĩnh cười lạnh, không nói hai lời liền nhận lấy bản thỏa thuận nhanh chóng ký tên.
"Chúc mừng anh đạt được mục đích, thuận lợi khôi phục trạng thái độc thân, Sở, tiên, sinh!"
Càng về cuối câu, nụ cười trên môi Mộc Tiểu Dĩnh càng thêm rạng rỡ, diễm lệ. Cô cho người ta cảm giác như đóa anh túc đạt đến cực hạn quyến rũ.
Mỗi một chữ Mộc Tiểu Dĩnh nói ra gần như đều như đ.â.m vào tim Sở Hạo Diễm. Sở Hạo Diễm nhìn thấy chữ ký của Mộc Tiểu Dĩnh trên thỏa thuận, toàn thân như bị rút cạn sức lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-yeu-cua-thu-linh-lanh-lung/chuong-55-ky-ten.html.]
Nằm trên giường bệnh, khổ sở nhắm mắt. Mộc Tiểu Dĩnh nhìn Sở Hạo Diễm lần cuối, cũng không quay đầu lại rời đi. Hai người cứ như vậy, ngày càng xa cách.
Sở Hạo Diễm giao thỏa thuận ly hôn cho Tư lệnh Lục, việc giải trừ hôn nhân trong quân đội cần phải có phán quyết của tòa án quân sự. Nhưng Tư lệnh Lục tự mình giữ bản thỏa thuận ly hôn của Sở Hạo Diễm lại.
Hai vợ chồng trẻ này quá ồn ào, ông không thể chiều theo họ. Chờ đến khi Sở Hạo Diễm nghĩ thông suốt, hối hận, chẳng phải ông vẫn còn chừa cho hai người một con đường sao.
Đợi đến khi Sở Hạo Diễm thật sự nghĩ thông suốt, muốn ly hôn với Mộc Tiểu Dĩnh thì ông đưa bản thỏa thuận này lên cũng chưa muộn.
Mộc Tiểu Dĩnh trở lại căn hộ, mang theo tất cả đồ đạc của mình, không để lại thứ gì. Nhìn thấy trên ghế sofa có A Lý và con búp bê Hello Kitty màu tím.
Mộc Tiểu Dĩnh mang A Lý đi, còn con Hello kitty thì để lại căn hộ. Dung Tố Tố từ chỗ Bách Lý Dục biết được tin Mộc Tiểu Dĩnh ly hôn.
Cô ấy lập tức đi tìm Mộc Tiểu Dĩnh, rất sợ cô không có tiền thuê nhà. Đưa cô về ở cùng trong căn phòng nhỏ mà mình đang thuê, Mộc Tiểu Dĩnh vẫn luôn không đi làm, Dung Tố Tố cho rằng cô không có tiền là đương nhiên.
Mộc Tiểu Dĩnh rất cảm động, quyết định ở tạm với Dung Tố Tố. Lúc này cô rất cần người an ủi, cô đã quen có người bên cạnh, sợ hãi sự cô độc từ kiếp trước.
Thấy Sở Hạo Diễm sắp xuất viện, bệnh viện lớn nhất M thị lại đón một vị khách từ nơi xa đến.
Quỷ Thủ Y Giả đỗ trực thăng trên nóc bệnh viện liền chạy xuống tìm Sở Hạo Diễm. Sở Y Y đang thu dọn đồ đạc cho Sở Hạo Diễm, hai ngày nữa anh có thể xuất viện.
Lúc này, một ông lão ăn mặc lôi thôi, đầu tóc rối bù bước vào phòng bệnh của Sở Hạo Diễm.
"Cậu là Sở Hạo Diễm?"
Sở Hạo Diễm không hiểu chuyện gì, gật đầu, Quỷ Thủ Y Giả đi vòng quanh Sở Hạo Diễm mấy vòng. Sở Y Y nhìn hành động kỳ quái của Quỷ Thủ Y Giả, lên tiếng hỏi.
"Lão gia gia, ông quen anh trai tôi sao?"
"Đừng gọi ta là gia gia, cô không có tư cách đó, gọi lão nhân là Quỷ lão."
Quỷ Thủ Y Giả híp mắt nhìn Sở Hạo Diễm, rồi tiếp tục nói.
"Vết thương này không nghiêm trọng, làm một cuộc phẫu thuật nhỏ, tay chân và mặt đều có thể khôi phục như cũ, cậu đi theo ta đến phòng phẫu thuật."
Quỷ Thủ Y Giả dẫn đầu đi về phía cửa, Sở Y Y càng cảm thấy người này kỳ quái. Nhất quyết không cho Sở Hạo Diễm đi theo ông.
"Ông là ai? Dựa vào cái gì mà tôi phải tin ông?"
"Không tin ta thì mời ta đến làm gì? Lão nhân ta ẩn cư ba năm sống những ngày tháng thanh nhàn tự tại, con bé kia gần đây cứ quấy rầy ta. Ta thấy con bé kia thành tâm nên mới đến, cô cho rằng ta muốn sao? Vách núi cao chót vót như vậy, nó leo ròng rã một ngày một đêm mới lên tới. Tay đều rướm máu, đứng cũng không vững vậy mà vẫn bò đến tận cửa nhà ta, quỳ ba ngày ba đêm không ăn, không không uống, không ngủ, ép lão nhân ta đồng ý từ Mỹ đến cái nơi quỷ quái này để giúp cô ấy.”
Quỷ Thủ Y Giả vừa tức giận liền giống như một đứa trẻ ngang bướng, nói một tràng dài. Trong khoảng thời gian đó, người đi Mỹ chỉ có Quỷ Thủ Y Giả, Sở Y Y cảm thấy mình thật sự đã hiểu lầm Quỷ Thủ Y Giả.