Hy Tuấn Kiệt lúc mới nhớ cảnh của , nhịn mà lắc đầu: " là ngã đến lú lẫn , quên béng mất chuyện ."
Trăn Trăn mỉm gắp cho vài miếng thức ăn: "Chuyện mất tích báo về trong nước .
Bố dám với , lo đến mức quanh miệng nổi đầy mụn rộp.
Hiện tại nước thành lập đội cứu hộ khẩn cấp, đang từ biên giới tiến nội địa Pakistan, em dự tính sáng mai họ sẽ tới đây.
Vừa nãy em tìm thấy một cái hố kín đáo sâu trong rừng, đợi đến khi họ sắp tới, hãy trốn trong đó ."
Hy Tuấn Kiệt gật đầu, đó hỏi vấn đề quan tâm nhất: "Những kiều bào đó về nước em?"
Trăn Trăn dùng ý thức quan sát tình hình ở nước láng giềng với Hy Tuấn Kiệt: "Tạm thời thì , đại sứ quán ở đó trưng dụng một nhà ở để họ nghỉ ngơi hai ngày.
Do chiến tranh kéo dài nên tình trạng sức khỏe của một , đội y tế cứu hộ khẩn cấp của nước đến và đang điều trị cho họ.
Em đoán khi tìm thấy là thể cùng về nước ."
Hy Tuấn Kiệt gật đầu.
Vì ngủ quá lâu nên thấy buồn ngủ lắm, buổi tối cầm một cuốn sách một mạch đến rạng sáng mới mơ màng .
Anh rằng, đội cứu hộ gồm các binh sĩ đặc nhiệm và nhân viên y tế đang dốc lực di chuyển với tâm niệm "tìm thấy sớm một phút là thêm một phần hy vọng", họ đến sớm hơn vài tiếng so với dự tính của Trăn Trăn.
Mặt khác, Bộ Ngoại giao ngừng liên lạc với quân đội hai nước, yêu cầu xác minh xem đơn vị nào ngăn chặn đoàn xe sơ tán của Trung Quốc bắt cóc nhà ngoại giao Hy Tuấn Kiệt .
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Trăn Trăn thấy đội cứu hộ sắp đến nơi, vội vàng tháo lớp băng gạc đầu và cánh tay Hy Tuấn Kiệt , đưa đương sự khỏi gian nhét cái hố .
Để trông cho thật hơn, đương sự còn vơ ít cỏ khô phủ lên đầu , cũng vỗ thêm ít đất cát, thấy còn sơ hở gì mới một về gian.
Hy Tuấn Kiệt vì sách nên mãi đến nửa đêm mới ngủ, lúc đang ngủ say, vợ "đổi chỗ".
Thiệu Hồng dẫn đường, cho xe dừng đúng vị trí của ngày hôm đó.
Hơn hai mươi binh sĩ đặc nhiệm lập tức tản theo hình vòng tròn để tìm kiếm dấu vết của Hy Tuấn Kiệt.
Cái hố mà Trăn Trăn tìm thấy cực kỳ bí mật, bên ngoài cỏ dại che lấp, lính đặc nhiệm qua hai đều phát hiện , mãi đến tìm kiếm theo kiểu "quét t.h.ả.m" thứ ba mới nhận thấy điểm bất thường.
Vạch đám cỏ khô cao và dày , lính đặc nhiệm mừng rỡ khi thấy Hy Tuấn Kiệt đang "hôn mê bất tỉnh", lập tức cầm bộ đàm hô lớn: "Đã tìm thấy Hy Tuấn Kiệt, tọa độ kinh độ XXX vĩ độ XXX, yêu cầu hỗ trợ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-540.html.]
Yêu cầu hỗ trợ!"
Các binh sĩ đặc nhiệm nhanh ch.óng tập trung về tọa độ nơi phát hiện Hy Tuấn Kiệt, nhân viên y tế khiêng cáng chạy bay đến.
Hai lính đặc nhiệm nhấc Hy Tuấn Kiệt lên cáng, mơ màng mở mắt thì miệng chụp mặt nạ oxy, tay cắm kim truyền dịch dinh dưỡng, các vết thương trán và cánh tay băng bó thêm một nữa.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Hy Tuấn Kiệt, nhân viên y tế bên cạnh xúc động đến rơi nước mắt: "Anh yên tâm, chúng đến cứu đây."
Hy Tuấn Kiệt tặc lưỡi một cái, vẫn còn thoang thoảng mùi canh gà.
133.
Hy Tuấn Kiệt khiêng lên xe cấp cứu, đoàn xe cứu hộ treo quốc kỳ Trung Quốc nhanh ch.óng rút lui.
Có lẽ do mấy ngày qua Bộ Ngoại giao Trung Quốc lên tiếng quá gay gắt nên nơi giao tranh của hai nước đều chủ động tránh lộ trình cứu hộ.
Họ chỉ mong phía Trung Quốc sớm tìm thấy để bớt mấy cuộc điện thoại giao thiệp mỗi ngày, thực sự quá đáng sợ.
Đoàn xe rời khỏi Pakistan một cách thuận lợi.
Các nhân viên ngoại giao chờ sẵn ở đó kìm mà hỏi dồn: "Đã tìm thấy Hy Tuấn Kiệt ?"
"Tìm thấy , mau thông báo cho đại sứ quán ." Người phụ trách đội cứu hộ ló đầu một câu, giục đoàn xe khẩn trương tiến về khu vực sứ quán.
Các nhân viên ngoại giao và binh sĩ tại đây nhanh ch.óng mở đường, đưa về đến đại sứ quán mà gặp bất kỳ trở ngại nào.
Hy Tuấn Kiệt đưa lên giường bệnh để bắt đầu các bước kiểm tra diện.
Tại Bộ Ngoại giao trong nước, Hy Trường Ba suốt bấy lâu vẫn bên bàn việc chằm chằm chiếc điện thoại, cuối cùng cũng thấy tiếng chuông reo.
Ông lập tức nhấc máy, giọng run rẩy hỏi: "Tìm thấy ?
Còn sống ?"
Giọng báo tin ở đầu dây bên đầy vẻ xúc động: "Tìm thấy ạ, chỉ thương nhẹ, nguy hiểm đến tính mạng."
Nhận tin con trai tìm thấy, Hy Trường Ba đổ sụp xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm một dài.