Thực chỉ lâu đài, em thể xa và cũng thể sâu.
Em thể thấu lòng đất, thấu đáy biển, thấy nơi phương xa, thậm chí..." Cô gằn từng chữ: "Em thể từ nhà thấy cảnh suýt gặp nạn ở Ba Quốc vì tìm hai kẻ ngu ngốc ."
Hi Tuấn Kiệt cảm thấy đầu óc mụ mị. Tuy từng lời Trăn Trăn đều hiểu, nhưng ý nghĩa ẩn chứa bên trong khiến chút mơ hồ. Theo bản năng, hỏi: "Nhìn xa ? Như thấy khó chịu ?"
"Không khó chịu ." Trăn Trăn đáp: "Cái em thể tự kiểm soát ."
"Không khó chịu là ." Hi Tuấn Kiệt nhận sự căng thẳng của Trăn Trăn, kìm mà nắm lấy những ngón tay cô, đôi mắt sáng lấp lánh: "Vợ giỏi quá."
"Thật từ nhỏ em khác với những đứa trẻ khác ." Trăn Trăn khẽ .
Hi Tuấn Kiệt nhận câu chuyện cô sắp kể sẽ dài, bèn xê dịch phía trong nhường chỗ, vỗ vỗ trống bên cạnh: "Nằm xuống đây, ôm em."
Trăn Trăn tháo giày chui chăn, đôi tay nhỏ bé ôm lấy vòng eo săn chắc của Hi Tuấn Kiệt, ngước lên thẳng mắt : "Năm em sinh đúng thời kỳ ba năm thiên tai, ngay cả vùng Đông Bắc trù phú cũng xảy nạn đói.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Em Bà Nội kể, năm đó suốt mấy tháng trời cung cấp lương thực và rau xanh, ngoài việc ăn chút lương dự trữ từ năm , còn đều dựa nấm và rau dại núi để duy trì sự sống."
Hi Tuấn Kiệt khi đó đang ở nước ngoài nên trải qua những chuyện như .
Dù những năm đó trong nước khá vất vả, nhưng ngờ khổ đến mức .
Khẽ hôn lên trán Trăn Trăn, xót xa hỏi: "Lúc đó em chịu khổ nhiều đúng ?"
"Thật so với những nhà khác, nhà em sống hề khổ, đó là vì sự đặc biệt của em." Trăn Trăn chậm rãi kể: "Nhà em khai khẩn vài mẫu đất hoang núi để trồng lương thực, nhưng vì ánh nắng núi đủ nên lương thực lớn lắm.
Lúc đó cha em , đất đai trong nhà đều dựa Bà Nội và em trông nom.
Họ thường cõng em lên núi đặt em ở bên cạnh.
Mẹ em kể rằng, khi đó ánh nắng tỏa xuống em tạo thành một vùng Kim Quang, đó lương thực ruộng nhà em đều chín rộ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-537.html.]
Hi Tuấn Kiệt ngẩn , chuyện đúng là từng thấy bao giờ: "Chẳng lẽ Bà Nội kể chuyện cổ tích cho em vui ?"
Trăn Trăn mỉm : "Khi lớn lên, em dần phát hiện khả năng điều khiển thực vật của .
Chỉ cần hạt giống hoặc một chút rễ cây, thậm chí chỉ còn một phần nhỏ đến mức mắt thường thấy, chỉ cần đặt đất, em thể khiến nó đ.â.m chồi nảy lộc trong nháy mắt." Thấy Hi Tuấn Kiệt vẻ mặt tin, cô khua khẽ cánh tay về phía cửa sổ.
Hi Tuấn Kiệt theo tay cô, bỗng nhiên một cây táo vươn tán khỏi cửa sổ, trong chớp mắt mọc cao hơn cả khung cửa.
Một cành táo trĩu quả vươn bên trong căn phòng, khi bảy tám quả táo rụng xuống giường, cành cây từ từ thu về, cây táo lập tức biến mất khỏi tầm mắt Hi Tuấn Kiệt.
Ôm một đống táo trong lòng, Hi Tuấn Kiệt ngây .
Anh sang hỏi Trăn Trăn: "Có vẫn còn đang hôn mê ?
Sau đó mơ, mơ thấy vợ và một thế giới cổ tích." Nói xong, cầm một quả táo lên c.ắ.n "rắc" một miếng: "Ngọt quá, đúng là vị táo trồng trong vườn nhà ."
Trăn Trăn dùng ngón tay chọc nhẹ cái bướu tím bầm trán Hi Tuấn Kiệt: "Anh xem mơ ?" Hi Tuấn Kiệt chọc đến mức rụt cổ : "Ái chà chà, đau đau đau, mơ, mơ." Thấy Trăn Trăn thu tay , Hi Tuấn Kiệt hì hì gặm thêm hai miếng táo, bỗng nhiên ngộ : "Thảo nào vườn nhà quả gì cũng , vị ngon hơn hẳn bên ngoài bán, đều là nhờ năng lực của em nhỉ."
" ." Trăn Trăn cũng dậy, tựa đầu giường bắt đầu gặm táo: "Nếu sợ quá khác , em còn trồng cả vải với sầu riêng nữa ."
"Năng lực thật thần kỳ." Hi Tuấn Kiệt tán thưởng Trăn Trăn: "Cứ như mấy câu chuyện thần thoại Đông Phương ."
"Còn chuyện thần thoại hơn nữa đây." Trăn Trăn : "Khi em lớn hơn một chút, em phát hiện thể biến mất từ nơi và xuất hiện trực tiếp ở một nơi khác."
Hi Tuấn Kiệt suýt chút nữa miếng táo trong miệng sặc.
Anh ôm cổ họng, một nữa ngẩn tò te: "Thế là ý gì?"
"Giống như em với , em thể thấy xa, chỉ cần trong phạm vi em thấy, em thể dịch chuyển đến đó trong nháy mắt." Trăn Trăn Hi Tuấn Kiệt, giọng điệu còn nhẹ nhàng như : "Giống như lúc em ở nhà thấy gặp chuyện, em lập tức từ nhà đến Ba Quốc để cứu ."