Lăng Tú Lam nghĩ con dâu từ nhỏ từng chịu khổ, m.a.n.g t.h.a.i đôi, thể vì tiết kiệm tiền mà để cô chịu thiệt thòi, nên sớm đặt phòng bệnh cao cấp nhất.
Làm xong thủ tục nhập viện, bác sĩ khám bụng quả nhiên thấy bụng bắt đầu gò cứng.
Vừa định bảo cô về phòng quan sát thêm, Trăn Trăn bám lấy Hy Tuấn Kiệt, run rẩy : "Vỡ ối ."
Thế là chẳng cần về phòng nữa, thẳng phòng sinh luôn.
Nhìn Trăn Trăn đẩy trong, Hy Tuấn Kiệt sốt ruột như kiến bò chảo nóng, nắm c.h.ặ.t t.a.y bác sĩ run run hỏi: " chứ?
Chồng chắc là thể cùng vợ sinh con chứ ạ?"
Bác sĩ khó xử : "Việc tiền lệ, vả cũng chẳng giúp gì."
" nắm tay cô thì cô sẽ sợ nữa." Hy Tuấn Kiệt sốt sắng đến đỏ cả mắt, cứ thế khẩn khoản cầu xin: "Cầu xin bác sĩ, vợ ở bên trong một sẽ sợ lắm."
Vì Trăn Trăn ở khu bệnh cao cấp, phòng sinh cũng độc lập nên sẽ ảnh hưởng đến sản phụ khác, chỉ điều hiện tại trong nước quy định cho chồng phòng sinh.
Nhìn trai cao mét tám vì xót vợ mà rơi nước mắt mặt , nghĩ đến bên trong là Lý Minh Trăn – công đưa cổ vật Hoa Quốc trở về, vị bác sĩ cũng mủi lòng: "Để xin ý kiến lãnh đạo."
Hy Tuấn Kiệt nên lời, chỉ gật đầu lia lịa.
Lăng Tú Lam vội vàng tiếp lời: "Vậy phiền bác sĩ quá.
Thật ở nước ngoài việc chồng phòng sinh là chuyện bình thường , chỉ giảm bớt căng thẳng cho sản phụ mà còn giúp chồng trách nhiệm hơn.
Các bác sĩ cứ coi như lấy chúng thí điểm cũng ."
Vị bác sĩ gật đầu, một lát vội vã , gọi một y tá tới: "Cô đưa thanh niên khử trùng cho phòng sinh cùng sản phụ."
Hy Tuấn Kiệt thở phào nhẹ nhõm.
Đang định theo y tá trong, Lăng Tú Lam vội giữ , vội vã lấy từ trong túi mấy thỏi socola bao bì tinh xảo và một bình nước đưa qua: "Nếu Trăn Trăn kiệt sức thì con cho con bé ăn một chút, sinh con đầu còn vật lộn lâu đấy." Vương Tố Phân lúc mới sực tỉnh, đưa chiếc bình giữ nhiệt chứa canh gà nhân sâm đang cầm tay cho Hy Tuấn Kiệt: "Trong canh gà, đừng quên cho Trăn Trăn uống nhé."
Hy Tuấn Kiệt mang theo sự gửi gắm của cả gia đình bước phòng sinh.
Hy Lão Thái và bủn rủn chân tay phịch xuống ghế ở khu vực chờ, lòng yên.
Những cơn đau gò t.ử cung ngày càng dày đặc, đây là đầu tiên Trăn Trăn cảm thấy đau đến thế.
Ngay khi cô tưởng thể chịu đựng nổi, một luồng nhiệt ấm áp từ giữa lông mày chậm rãi chảy xuống vùng xương chậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-511.html.]
Trăn Trăn , đó là giọt tinh huyết hoàng kim đang giúp cô giảm bớt đau đớn.
Theo vòng xoay ngày càng nhanh của luồng nhiệt, Trăn Trăn cảm thấy bụng tụt xuống, cô nhịn mà nín thở.
Đột ngột, cái t.h.a.i di chuyển xuống nhanh, một cơn co thắt mạnh, đứa trẻ thứ nhất cuối cùng ngoài.
Y tá đỡ lấy đứa bé, dốc ngược lên vỗ nhẹ gan bàn chân, một tiếng oa oa lanh lảnh vang dội khắp phòng sinh.
"Là một bé trai!" Nữ hộ sinh hớn hở bế đứa trẻ một bên để vệ sinh.
Trăn Trăn kịp thở phào, cảm giác co thắt quen thuộc truyền tới từ bụng .
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Cửa mở rộng, so với đứa thì đứa ngoài thuận lợi hơn nhiều.
"Là một bé gái, chúc mừng chị sinh một cặp rồng phượng nhé!"
Trăn Trăn trút gánh nặng, lúc mới nhận vì căng thẳng và đau đớn mà bóp nát tay Hy Tuấn Kiệt.
Cô chút áy náy chạm vết m.á.u tay : "Xin , em đau ?"
"Là với em mới đúng." Hy Tuấn Kiệt nắm lấy tay Trăn Trăn, khẽ đặt lên đó một nụ hôn: "Để em chịu khổ ."
Trăn Trăn mỉm mệt mỏi: "Có gì mà với chẳng , đồ ngốc ."
Hy Tuấn Kiệt xoa trán Trăn Trăn, hôn nhẹ lên đó một cái: "Mấy ngày nữa sẽ thắt ống dẫn tinh."
Y tá đôi vợ chồng trẻ mải mê âu yếm mà dường như quên mất hai đứa trẻ chào đời, đành bế con ngoài cho gia đình đang chờ đợi xem: "Ai là nhà của Lý Minh Trăn?"
Hy Lão Thái là đầu tiên bật dậy: ", đây!"
Hai y tá mỉm đưa hai đứa nhỏ trong lòng cho Hy Lão Thái xem: "Chúc mừng lão thái thái, là một cặp rồng phượng ạ."
Hy Lão Thái vỗ đùi một cái đét, đắc ý : "Thấy , bảo chắc chắn là rồng phượng mà!"
Y tá giúp Trăn Trăn thu xếp xong xuôi, Hy Tuấn Kiệt đẩy xe đưa cô khỏi phòng sinh.
Thấy bóng dáng Trăn Trăn, cả nhà lập tức vây quanh, xúm xít hỏi han tình hình của cô.
Nhờ sinh thường tinh huyết hoàng kim giảm đau, Trăn Trăn còn cảm thấy quá khó chịu, chỉ là mất sức một chút.