Hy Tuấn Kiệt gật đầu: "Được, ngày mai sẽ liên hệ với các tổ chức liên quan."
Trăn Trăn hì hì, đôi tay nhỏ sờ soạng n.g.ự.c Hy Tuấn Kiệt hai cái: "Còn mấy đồng tiền vàng của em, cũng giúp em đầu tư thật đấy nhé."
Hy Tuấn Kiệt nghĩ đến khối tài sản kinh đó, bất lực lắc đầu: "Hèn chi truyền thông Pháp gọi em là 'Kẻ kết thúc kho báu', khả năng tìm bảo vật của em đúng là ai sánh kịp.
Số tiền vàng khi đổi sang franc, chỉ riêng tiền lãi một năm đủ cho chúng tiêu xài cả đời , cũng chẳng cho hết nữa."
Trăn Trăn suy nghĩ một lát : "Cứ theo cách đây của thôi, mua cổ phần, đầu tư gì đó.
, nếu hòn đảo nào phong cảnh thì mua một cái, chúng xây biệt thự đó đưa bà nội và bố nghỉ dưỡng."
"Được , cô vợ nhỏ giàu của ." Hy Tuấn Kiệt cúi đầu hôn lên trán Trăn Trăn: "Em cứ yên tâm, sẽ quản lý thật cho em."
Sau khi bàn bạc xong với Hy Tuấn Kiệt, Trăn Trăn thị thực gửi đơn lên tòa soạn xin sang nước Ưng một thời gian.
Đối với yêu cầu của Trăn Trăn, xã Hoa Quốc coi như " cầu tất ứng", chính đích xã trưởng gọi điện cho cô: "Trong thời gian ở nước ngoài, cô cần cố định địa điểm việc nữa, thì , thời gian và địa điểm tự do."
Trăn Trăn ngờ tòa soạn ủng hộ đến thế, nhất thời thấy ngại: "Từ khi sang Pháp em gửi tin về ít, phụ lòng mong đợi của lãnh đạo ."
"Tin em gửi là tin lớn cả đấy, chúng cần chất lượng chứ cần lượng." Xã trưởng đắc ý : "Đồng chí Lý Minh Trăn, hy vọng cô tiếp tục cố gắng, đưa thêm nhiều tin lên trang nhất của xã Hoa Quốc chúng nhé."
Xã Hoa Quốc đặc cách xử lý nhanh ch.óng thủ tục điều chuyển công tác cho Lý Minh Trăn, đồng thời phối hợp để cô xin thị thực nước Ưng.
Đại sứ quán nước Ưng khi nhận đơn xin thị thực cũng vô cùng đắn đo.
Xét về điều kiện thì Trăn Trăn phù hợp, nhưng để cái "Kẻ kết thúc kho báu" sang nước , chẳng sẽ mất một đống văn vật ?
Trong phút chốc, nhân viên cấp thị thực vô cùng do dự, chỉ đành gọi điện cầu cứu cấp , cấp báo cáo lên nữa.
Cuối cùng, một vị đại lão vỗ bàn quyết định: "Cứ cho cô đến, xem cô thể tìm văn vật gì."
Ba tháng , một lượng lớn văn vật Hoa Quốc thông qua đại sứ quán nước Ưng vận chuyển về nước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-501.html.]
Trái ngược với khí hân hoan ở Hoa Quốc, các quốc gia khác ở châu Âu bắt đầu lo xa, cùng trưng cầu ý kiến: "Nếu Lý Minh Trăn xin thị thực nước , chúng nên cho cô đây?"
Cuối cùng cũng thành công việc ở Pháp, khi nhận vé máy bay về nước, Hy Tuấn Kiệt liền vội vàng gọi điện về nhà.
Ba năm gặp hai đứa trẻ, lớn hai nhà nhớ nhung đến thắt cả ruột.
Vương Tố Phân gọi điện cho xưởng nội thất, bảo họ điều hai chiếc xe , chở cả hai gia đình sân bay đón Hy Tuấn Kiệt và Trăn Trăn.
Hai về mang theo quá nhiều hành lý, mỗi chỉ mang một chiếc vali đựng quần áo mặc thường ngày.
Tài sản ở nước ngoài Hy Tuấn Kiệt thuê một đội ngũ chuyên nghiệp quản lý, ngay cả những tạp chí thời trang và trang phục mẫu mới mỗi mùa mà thẩm mỹ viện cần, cũng ủy thác chuyên trách gửi bưu điện về đều đặn mỗi tháng.
Lý Lão Thái và Vương Tố Phân tay nắm tay, rướn cổ cố gắng về phía cửa .
Trong lúc cả hai đang đợi đến sốt ruột thì một bóng dáng xinh cuối cùng cũng từ bên trong bước .
Lý Lão Thái buông tay Vương Tố Phân, đôi chân nhanh nhẹn chạy vù tới, ôm chầm lấy Trăn Trăn: "Ôi trời, bảo bối của nội ơi, cuối cùng con cũng về , nội nhớ con đến c.h.ế.t mất thôi."
Trăn Trăn đưa tay ôm lấy Lý Lão Thái lòng: "Con cũng nhớ nội lắm, ngủ mơ thấy nội thôi."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Lý Lão Thái mắng Trăn Trăn một cái: "Cứ khéo nịnh nội, nhớ về sớm chút." Dù nhưng Lý Lão Thái vẫn tươi hớn hở, nắm c.h.ặ.t t.a.y Trăn Trăn buông.
Vương Tố Phân và Lý Mộc Võ cũng vây , con gái mà đến khép miệng.
Trăn Trăn dang tay ôm Vương Tố Phân và Lý Mộc Võ một cái, khiến Lý Mộc Võ đỏ cả mặt: "Con gái lớn thế còn nũng nịu với bố, để cho." vẻ đắc ý giấu nổi phơi bày nội tâm của ông.
Trăn Trăn ôm ông thêm cái nữa, dõng dạc : "Con nhớ lắm!"
Lý Mộc Võ sướng rơn: "Thế , bố mời con ăn, tiệm nhé!"
Bên cạnh, Hy Trường Ba và Lăng Tú Lam cũng đang vây quanh Hy Tuấn Kiệt hỏi han đủ điều.