Nếu cô như lời , bộ cổ vật Hoa Quốc của sẽ thuộc về cô."
"Vậy còn cổ vật của các quốc gia khác, ông định trao đổi bằng gì?" Trăn Trăn chớp chớp mắt, tinh quái hỏi.
Farrok : "Cô bé, cô láu lỉnh đấy, những thứ đó của đất nước cô."
" ." Trăn Trăn nghiêm túc đáp: " đất nước chúng cũng ít cổ vật đang ở nước họ, thể dùng những món để trao đổi với họ."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Cũng thông minh đấy." Farrok tỏ vẻ quan trọng: "Dù thì cũng là đem tặng, cô thử thách một chút cũng ." Farrok dẫn Trăn Trăn đến một trang viên đổ nát cách đó xa: "Nơi do tổ tiên để .
Lúc mới quen vợ, còn dẫn cô đến tham quan.
Khi đó chúng những điều với , giấu một chỗ để chờ đối phương tìm thấy.
Lúc trò chơi kết thúc, chúng rời vì một vài sự cố đột ngột, khi đó vẫn tìm mảnh giấy cô cho .
Từ khi vợ qua đời, bỗng nhớ chuyện , nhưng đây tìm nhiều mà thấy bức thư đó.
Nếu cô giúp tìm , sẽ tặng cổ vật của một quốc gia."
Trăn Trăn dùng ý thức quét qua từng ngóc ngách, lơ đãng hỏi: "Ông còn yêu cầu gì nữa ?"
"Còn nữa, hy vọng mộ vợ sẽ trồng một vườn hồng cô yêu nhất.
dày công chăm sóc nhiều năm nhưng vẫn trồng loài hồng như ý .
Nếu cô thành tâm nguyện , sẽ tặng thêm cổ vật của một quốc gia nữa." Trăn Trăn gật đầu, so với hai việc thì việc chẳng hề khó đối với đó.
Đừng là đất, dù là một bãi đá trơn tuột, Trăn Trăn cũng thể khiến nó nở hoa rực rỡ.
"Còn gì nữa ?" Trăn Trăn hỏi.
"Việc cuối cùng..." Farrok Trăn Trăn đầy nghiêm nghị: "Cô đấy, cũng chẳng bạn bè.
Nhìn nơi ở cô sẽ thấy, thậm chí chẳng hàng xóm.
Không giấu gì cô, u.n.g t.h.ư, bác sĩ chỉ còn sống tối đa sáu tháng.
Thật với cái c.h.ế.t đáng sợ, chỉ lo chôn cùng một chỗ với cô .
Vì tâm nguyện cuối cùng của là, khi mất, xin hãy giúp và vợ an táng chung một huyệt mộ."
Sống mũi Trăn Trăn bỗng cay xè: "Xem ông thực sự yêu bà ."
" ." Farrok : "Yêu sâu đậm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-493.html.]
À đúng , mấy bộ ấm t.ử sa của đừng quên đặt trong mộ nhé, Lily thích những thứ đó lắm."
Khẽ lau giọt nước mắt nơi khóe mắt, Trăn Trăn lộ một nụ : "Bây giờ ông tiện cùng tìm bức thư đó ?
nghĩ đoán nó ở ."
Farrok theo Trăn Trăn tòa trang viên hoang tàn, đẩy cánh cửa lớn , ánh mắt đó hiện lên vài phần hoài niệm: "Ông nội từng sống ở đây, hồi nhỏ cũng đến ở với ông một thời gian.
từ khi ông mất, cha ở đây nữa, ông thấy nơi quá cũ kỹ."
Trăn Trăn khẽ phất tay, những hạt bụi vốn bước chân hai bay lên lặng lẽ rơi xuống đất.
Vì lâu ngày tu sửa nên hệ thống điện đều hỏng cả, ngoài chút ánh nắng hắt từ những ô cửa sổ cũ nát, tất cả đều dựa ánh đèn pin tay Farrok.
Trăn Trăn cũng vòng vo với đó, trực tiếp dừng chân một bức ảnh.
Farrok bức ảnh phía , gương mặt thoáng hiện nét hồi tưởng: "Đây là ảnh chụp chung của và ông nội hồi nhỏ."
Trăn Trăn nhón chân gỡ bức họa xuống, một tờ giấy trắng ố vàng từ phía rơi .
Farrok tờ giấy rơi chân, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Người đó dường như ngờ bức thư tìm kiếm bao nhiêu năm qua giấu ngay một bức tranh.
"Thực nên đoán mới ." Farrok nhặt bức thư lên và : "Trong căn nhà , đây là bức ảnh duy nhất của ."
Trăn Trăn cầm đèn pin soi chữ cho Farrok , đôi mắt đó đẫm lệ, lau mãi mới rõ nội dung.
Chẳng trong thư gì, nhưng khi xong, Farrok bớt vài phần u sầu, thêm mấy phần rạng rỡ.
Người đó cẩn thận xếp tờ giấy , đặt túi áo n.g.ự.c như nâng niu một báu vật.
"Tâm nguyện thứ hai là hoa hồng đúng ?" Trăn Trăn đến mộ, những đóa hồng nhỏ bé màu sắc nhợt nhạt, một nữa lấy chai nước khoáng từ trong túi .
*
Sau khi rời khỏi nhà Farrok, Trăn Trăn bàn bạc với Hi Tuấn Kiệt và quyết định sẽ hiến tặng bộ cổ vật lấy từ nước ngoài cho quốc gia, hy vọng qua đó sẽ thúc đẩy công tác thu hồi cổ vật hồi hương.
Bởi lẽ chỉ dựa sức một Trăn Trăn, mua hết cổ vật thất lạc ở bên ngoài thực sự là việc quá khó khăn.
Tuần thứ hai, Trăn Trăn theo hẹn đến nhà Farrok.