Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 471

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:41:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bữa cơm đầy "kinh hãi" cũng kết thúc, Trăn Trăn súc miệng xong Lăng Tú Lam kéo chạy biến .

 

Hai cha con nhà họ Hy thẫn thờ bóng lưng hai phụ nữ biến mất, đồng thanh thở dài một tiếng.

 

"Con bắt đầu cảm thấy để Trăn Trăn tìm hợp tác là một ý ." Hy Tuấn Kiệt phiền muộn thở dài: "Sao tự nhiên biến thành cuồng công việc thế nhỉ?"

 

Hy Trường Ba nhớ đến phòng sách vợ chiếm đóng, đành pha luôn ở phòng khách: "Mẹ con việc gì đó để cũng .

 

Trước đây bố cứ lo bà nhàn rỗi quá mất hết khí thế, mà cứ thiếu tinh thần là già nhanh lắm, một yêu cái như con chắc chắn sẽ chịu nổi.

 

là vì tìm việc thích nên mới cuồng công việc như , dù bận rộn vất vả một chút, nhưng chỉ cần là điều bà thích thì bà cũng cam tâm tình nguyện thôi."

 

Hy Tuấn Kiệt ủ rũ than vãn: "Con thấy tinh thần , nhưng tinh thần của con sắp tiêu tán hết đây."

 

Quả nhiên tối hôm đó, Hy Tuấn Kiệt ở trong phòng đợi đến mười giờ vẫn thấy Trăn Trăn về.

 

Tuy rằng cô chỉ đang ở ngay gian nhà chính phía , hành lang về cũng đèn điện, nhưng Hy Tuấn Kiệt vẫn yên tâm, mang theo chiếc áo khoác dày ngoài đón vợ.

 

Bước sân chính, thấy ánh đèn sáng choang hắt từ cửa kính, Hy Tuấn Kiệt định bước nhưng phát hiện gian phòng bên cũng sáng đèn, bèn rẽ sang gian phía Đông.

 

Đẩy cửa , Hy Tuấn Kiệt thấy Hy Trường Ba đồ ngủ đang tựa lưng giường sách, một dự cảm chẳng lành lập tức ập đến: "Bố, bố ngủ ở đây?"

 

Hy Trường Ba con trai với vẻ mặt khổ sở: "Mẹ con với vợ con đang chuyện hăng say quá, bố thấy nhất thời hai họ định ngủ .

 

Vợ con đang ở phòng sách, bố cũng ngại dám về phòng ngủ , đành mang đồ ngủ sang gian Đông .

 

Cũng may ngày mai là Chủ nhật, thể ngủ nướng một bữa, chứ nếu thì vợ con chắc chắn sẽ muộn."

 

Thấy vẻ mặt sụp đổ của con trai, Hy Trường Ba với ánh mắt đồng cảm: "Không , dù hai đứa cũng bảo mấy năm nữa mới sinh con, nên con ngủ một chắc cũng chẳng vấn đề gì lớn ."

 

"Ai bảo là vấn đề gì chứ." Hy Tuấn Kiệt lộ vẻ mặt như "vợ oán": "Con cưới vợ đầy một tháng, chịu cảnh phòng chiếc bóng thế ?

 

Không , con chuyện với mới ."

 

Hy Tuấn Kiệt thẳng ngoài, Hy Trường Ba tràn đầy hy vọng bên cửa sổ, nhẩm tính nếu Hy Tuấn Kiệt lôi Trăn Trăn về thì cũng thể về phòng ngủ.

 

Thế nhưng ông đợi mãi, đợi đến lúc ngáp ngắn ngáp dài, mí mắt sụp xuống mở lên nổi, mới ấm ức lầm bầm một câu: " là thằng con vô tích sự." Rồi đó cam lòng vật giường ngủ.

 

Đồng hồ chỉ mười một giờ, thấy bác bỏ sạch trơn những kế hoạch lập đó, đang hưng phấn xây tòa nhà ba tầng mặt bằng cũ để tạo nên một thẩm mỹ viện chuyên nghiệp sang trọng, Hy Tuấn Kiệt dứt khoát bế bổng Trăn Trăn lên vai.

 

Thấy quần áo đủ ấm, tiện tay kéo luôn chiếc chăn nhỏ mà Lăng Tú Lam đắp khi ngủ trưa quấn lên Trăn Trăn.

 

Lăng Tú Lam sững sờ con trai giống như thổ phỉ cướp vợ mang , cuối cùng còn để một câu: "Sáng mai đừng gọi chúng con dậy."

 

Lăng Tú Lam xoa cằm, nở nụ đầy ẩn ý hét vớt theo con trai: "Biết , sáng mai sẽ chuẩn canh bổ thận dưỡng sinh cho hai đứa."

 

Bước chân Hy Tuấn Kiệt khựng một nhịp, nhanh ch.óng rời khỏi sân chính.

 

Thực thức đêm đối với Trăn Trăn là vấn đề gì lớn, nên khi Hy Tuấn Kiệt vác cô về phòng, hai từ phòng tắm "chuyển chiến trường" sang phòng ngủ, tinh lực dồi dào chiến đấu hăng say mấy hiệp mới chịu ngủ.

 

Mãi đến mười giờ sáng hôm , khi tiếng chuông báo thức vang lên, hai mới lờ mờ mở mắt.

 

Co rút mấy ngón chân, Trăn Trăn lười biếng đẩy đẩy Hy Tuấn Kiệt: "Anh yêu, em uống nước."

 

Hy Tuấn Kiệt nhớ những giây phút mặn nồng đêm qua, ánh mắt đầy ám lướt qua bờ vai trắng ngần của Trăn Trăn, khẽ c.ắ.n một miếng, giọng khàn vang lên bên tai cô: " vẫn ôm em thì ?"

 

Cảm nhận cảm giác tê dại vai và thở ngày càng gần sát tai , gò mặt Trăn Trăn khẽ đỏ ửng.

 

Cô xoay tránh khỏi phạm vi quyến rũ của Hy Tuấn Kiệt, giơ đôi chân trắng nõn đạp khỏi chăn: "Sáng sớm suy nghĩ lành mạnh một chút ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-471.html.]

Hy Tuấn Kiệt khẽ, trìu mến xoa đầu Trăn Trăn, giọng điệu vài phần trêu chọc: "Được, lời vợ, tối nay chúng chuyện lành mạnh ."

 

Dưới cái giận dữ đến đỏ mặt của Trăn Trăn, Hy Tuấn Kiệt vang tới bàn rót một cốc nước ấm mang cho cô, đó tự lấy đồ lót sạch từ tủ quần áo mặc, gom đống quần áo vứt vương vãi sàn đêm qua bỏ máy giặt.

 

Vệ sinh xong xuôi, Trăn Trăn kéo rèm mở cửa sổ, ánh nắng ấm áp và khí trong lành xua tan cái khí ngột ngạt một đêm dài.

 

Đẩy cửa phòng, Trăn Trăn nhanh chân nhảy ngoài sân, tinh nghịch đầu vẫy vẫy tay với Hy Tuấn Kiệt: "Xem ai chạy đến phòng ăn nào!"

 

"Ai thua tối nay nha!" Hy Tuấn Kiệt hét lớn một câu, sải bước đuổi theo Trăn Trăn.

 

vung tay đ.á.n.h mấy cái: "Đồ c.h.ế.t tiệt, to thế?

 

Ngượng c.h.ế.t !"

 

Hy Tuấn Kiệt : "Em chơi nhé, em sợ chạy về nhất ?"

 

Trăn Trăn hì hì nhảy phắt lên lưng Hy Tuấn Kiệt: "Để em cho thấy chơi mà thắng là như thế nào." Cô vung chân đá nhẹ m.ô.n.g , lớn: "Chạy nhanh lên!"

 

Cặp vợ chồng trẻ đùa giỡn, chạy đến tận cửa phòng ăn mới chịu dừng .

 

Hy Tuấn Kiệt để Trăn Trăn xuống khỏi lưng , đó đẩy cửa bước .

 

Nhà họ Hy từ đến nay vốn thói quen ăn sáng cùng , dậy sớm kẻ dậy muộn, thường thì ai đến ăn , chẳng ai đợi ai.

 

Chị Dương, phụ trách bếp núc, thấy hai tới thì vội vàng thả mẻ sủi cảo nhân tôm tươi gạch cua gói sẵn nồi.

 

Đợi đến khi sủi cảo bưng lên bàn, những chiếc bánh bao nước gạch cua tươi mềm cũng lúc chín tới.

 

Trăn Trăn c.ắ.n một miếng nhỏ lớp vỏ bánh mỏng tang, thổi phù phù cẩn thận hút lấy phần nước súp nóng hổi bên trong.

 

Sau đó, cô khéo léo rưới lỗ hổng một chút giấm chua, mới c.ắ.n một miếng cả vỏ lẫn nhân.

 

Nước thịt và thịt cua hòa quyện , vị tươi ngon mà ngấy, hương cua thơm nồng nàn lan tỏa khắp khoang miệng.

 

Mới ăn vài miếng, một chiếc bánh bao gạch cua chui tọt bụng.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Trăn Trăn vội gắp cái thứ hai mà dùng thìa húp một ngụm canh sủi cảo.

 

Nước canh chị Dương ninh từ gà mái già nuôi chạy bộ ở quê, vị thanh ngọt.

 

Cô nếm thử một viên sủi cảo, phần nhân từ gạch cua, tôm tươi và thịt lợn, chỉ nêm một chút muối thôi mà vị đủ đậm đà, tươi mướt.

 

Ăn liền hai viên sủi cảo, Trăn Trăn cẩn thận gắp một chiếc bánh bao gạch cua trong suốt như pha lê bát.

 

Một nữa hút sạch nước súp, cô thỏa mãn đến mức suýt : "Con thích nhất mùa , ngày nào cũng ăn cua, ăn bao nhiêu cũng thấy đủ."

 

Chị Dương bưng thêm một xửng bánh bao gạch cua mới lò, : "Ăn là phúc, thanh niên trẻ tuổi như các cháu thì nên ăn nhiều một chút.

 

Lúc nãy Minh Bắc qua đây cũng đ.á.n.h chén tì tì hết tận ba xửng bánh bao đấy."

 

Trăn Trăn liền bật : "Anh trai con hôm nay chạy sang đây ăn chực sớm thế nhỉ, vốn là chúa ngủ nướng đến tận trưa mà."

 

Chị Dương ngẫm nghĩ một lát mới ấp úng kể : "Nghe bảo chị Lăng gọi sang để vẽ thiết kế tòa nhà gì đó, bảo là cao tận ba tầng cơ." Thấy Hy Tuấn Kiệt vẻ thích món rong biển trộn bàn, chị Dương múc thêm một đĩa nữa tiếp: "Theo ý của chị Lăng thì hình như là để ăn kinh doanh nên mới bảo vẽ bản đồ."

 

Trăn Trăn sang với Hy Tuấn Kiệt: "Mẹ hành động nhanh thật đấy, đêm qua mới nảy ý tưởng mà sáng sớm gọi Minh Bắc đến ."

 

Ăn xong ba chiếc bánh bao và một bát sủi cảo lớn, Trăn Trăn thỏa mãn xoa xoa cái bụng tròn: "Em sang phòng xem Minh Bắc thiết kế nhà cửa thế nào, ăn xong cứ bận việc của , cần theo em ." Hy Tuấn Kiệt gật đầu: "Ăn xong qua bên Bà Nội xem việc gì cần giúp , chuyện gì em cứ gọi ."

 

 

 

 

Loading...