Vô tình sinh vào thập niên 60 - Chương 430

Cập nhật lúc: 2026-04-02 11:40:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Âm lịch là mùng mười tháng Tám, ngày lành tháng , đúng Chủ Nhật."

 

Trăn Trăn cuốn lịch từ tháng Tám đến tháng Mười, tháng nào cũng khoanh tròn ít ngày, cô dở dở : "Anh chuẩn kỹ lưỡng quá nhỉ, chẳng giống sẽ tin lịch vạn niên chút nào."

 

"Thì lớn tin mà." Hi Tuấn Kiệt nghiêm túc : "Dù cũng là chuyện đại sự của hai gia đình, để đều hài lòng mới ."

 

Trăn Trăn đưa tay nắm lấy tay Hi Tuấn Kiệt, trong lòng thấy ấm áp lạ thường: "Anh dụng tâm quá, cảm giác em chẳng giúp gì cả."

 

Tay của Hi Tuấn Kiệt phủ lên mu bàn tay Trăn Trăn, nụ môi đầy ấm áp: "Em chỉ cần an tâm một cô dâu xinh ."

 

Nhân viên phục vụ bưng một bát súp vây cá hầm lên, thấy hai đang đầy tình tứ thì tiến mà lùi cũng xong.

 

Trăn Trăn thấy vội vàng rụt tay : "Em vệ sinh một chút."

 

Súp vây cá hầm là một trong những món đặc sắc nhất của trường phái ẩm thực nhà họ Đàm tại khách sạn Thủ Đô.

 

Món ăn tuyển chọn những nguyên liệu thượng hạng như vây cá, gà nguyên con, vịt, đùi lợn Kim Hoa, sò điệp khô...

 

chú trọng giữ nguyên hương vị gốc, thanh mát trơn miệng.

 

Đợi Trăn Trăn rửa tay , các món khác cũng lượt dọn lên.

 

Tôm hai màu, gà hấp nấm hương, vịt hoa hướng dương, cá sống sốt dầu hào, hải sâm hầm, món xào tơ tằm, mực túi...

 

lấp đầy cả bàn ăn.

 

Nhìn những món ngon đầy đủ sắc hương vị, Trăn Trăn nhịn mà nuốt nước miếng, mắt thẳng tắp: "Chúng gọi nhiều quá ?"

 

Hi Tuấn Kiệt múc một bát súp vây cá đưa cho cô: "Không nhiều , tin sức chiến đấu của em."

 

Trăn Trăn dùng thìa múc một miếng súp vây cá cho miệng, cảm nhận miếng vây cá mềm mượt tan đầu lưỡi, hương vị đậm đà.

 

Lại nếm thử món tôm chế biến theo hai cách khác , thịt tôm tươi rói, ngọt lịm.

 

Còn món gà hầm nấm hương thì chỉ mềm miệng mà hương nấm còn thấm đẫm từng thớ thịt gà, khiến cưỡng ...

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Từng món ăn ngon lành khiến tâm trạng Trăn Trăn vui vẻ như bay lên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-430.html.]

Ban đầu những món ăn tinh mỹ, cô định bụng sẽ nhấm nháp tỉ mỉ từng chút một bàn luận với Hi Tuấn Kiệt, để phụ gian ưu nhã và bầu khí lãng mạn .

 

khi ăn miếng đầu tiên, cô chẳng còn nghĩ ngợi gì nữa, chỉ lo vùi đầu ăn.

 

Miệng đầy ắp đồ ăn, đừng là trò chuyện, ngay cả việc thở cô cũng thấy tốn thời gian.

 

Sau một hồi càn quét, tám món ăn hai ăn sạch sành sanh.

 

Xoa xoa cái bụng tròn căng, Trăn Trăn tựa lưng ghế, cảm giác thể động đậy nổi: "Chả trách đắt thế, hóa là vì quá ngon."

 

Hi Tuấn Kiệt rót cho Trăn Trăn một ly tiêu thực, ánh mắt đầy ý : "Anh thấy em ăn là một loại hưởng thụ.

 

Mỗi khi em ăn món ngon, biểu cảm của em đặc biệt đáng yêu, khiến thấy thỏa mãn."

 

"Thật hả?" Trăn Trăn dùng khăn tay lau vết dầu mỡ còn sót môi, chút khó tin Hi Tuấn Kiệt: "Em ăn uống như thế còn thấy đáng yêu á?

 

Mắt vấn đề gì đấy?"

 

Hi Tuấn Kiệt rạng rỡ: "Thế mới trong mắt kẻ si tình thì ai cũng là Tây Thi mà."

 

Hai thêm một lát rời khỏi khách sạn Thủ Đô.

 

Vốn dĩ Trăn Trăn dự định bữa ăn sẽ xem phim cùng Hi Tuấn Kiệt, nhưng vì ăn quá no nên cô lì trong rạp nữa, bèn đổi ý dạo trung tâm thương mại gần đó.

 

Hiện nay nam nữ kết hôn thường thích mặc vest, nhưng Trăn Trăn vẫn thấy mặc váy hơn.

 

Hai dạo cả buổi chiều, cuối cùng chọn một chiếc váy liền màu đỏ, khoác thêm một chiếc khăn choàng nhỏ tinh tế, rạng rỡ xinh .

 

Sau khi dùng bữa tối lãng mạn ánh nến, lúc về đến nhà là chín giờ tối.

 

Xe dừng cửa Lý Gia, Hi Tuấn Kiệt xuống xe mở cửa cho Trăn Trăn, quyến luyến cô: "Tự dưng thấy kết hôn cuối tháng Chín vẫn muộn, giá mà ngày mai kết hôn luôn thì mấy."

 

Trăn Trăn kiễng chân hôn lên má Hy Tuấn Kiệt một cái, đẩy trở xe: "Nhân lúc thuộc quyền quản lý của em, cho phép tận hưởng nốt chút niềm vui cuối cùng của một thanh niên độc đấy." Hy Tuấn Kiệt nắm lấy tay Trăn Trăn, cố gắng chu môi lên cao một chút: "Phải hôn chỗ mới ." Trăn Trăn khì tiến gần "chụt" một tiếng, Hy Tuấn Kiệt lúc mới thỏa mãn buông tay cô .

 

Trăn Trăn vẫy vẫy tay chào Hy Tuấn Kiệt, ngân nga hát xoay vòng chạy chính viện. Lý Lão Thái và Vương Tố Phân thường tám giờ tối ngủ, thế mà Trăn Trăn sân thấy phòng Lý Lão Thái vẫn còn sáng đèn.

 

 

 

 

Loading...