"Ơ, cô cũng lão Tô ?" Chưa đợi Trăn Trăn kịp trả lời, Lý Lão Thái chen : "Thế thì quá, nếu quen thì tới khi lão sang chơi sẽ gọi cô qua luôn."
Lăng Tú Lam : "Đại Nương cứ đùa, cháu gì đủ mặt mũi để Ông Tô đến ." Tầm mắt cô dời sang bức sơn thủy do chính Trăn Trăn vẽ.
Chỉ bằng những đường nét đơn giản, đó phác họa nên một khung cảnh sơn thủy hùng vĩ, khí thế bừng bừng.
Lăng Tú Lam khi ở Pháp cũng từng học vẽ, đối với quốc họa cũng chút hiểu .
Chỉ cần khí thế, bố cục và cách dùng màu là trình độ của Trăn Trăn thâm sâu.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Lý Lão Thái vẻ hài lòng lắm với bức tranh tường: " cứ thấy bức nó nhạt nhẽo quá, chẳng bằng vẽ hoa vẽ cỏ cho .
Cô chứ Trăn Trăn vẽ cái rương đầu giường cho tư nó lắm, đó là học từ một thầy giáo dạy vẽ ở vùng rừng của chúng .
Sau về Đế Đô, lão Tô cứ thích vẽ mấy thứ núi non sông nước , Trăn Trăn cũng ít khi vẽ hoa cỏ hẳn ."
Lăng Tú Lam càng tranh càng thích, nắm tay Trăn Trăn : " là danh sư xuất cao đồ.
Cháu trẻ tuổi thế mà vẽ bức tranh tuyệt vời như , dì thấy Hi Chi Tuấn Kiệt nhà dì chút xứng với cháu đấy."
Bị ba vợ tương lai đả kích đành, giờ đến đẻ cũng đ.â.m một nhát, mặt Hi Chi Tuấn Kiệt tối sầm .
Anh gạt tay Lăng Tú Lam , lách giữa hai , cố gắng phô diễn sự đa tài của mặt Trăn Trăn: "Thực vẽ tranh sơn dầu, còn cả violin và piano nữa." Ngừng một chút, Hi Chi Tuấn Kiệt đỏ mặt bổ sung thêm một câu: "Ngoài , thực sự cảm thấy, những bạn nam trai hơn chắc là dễ tìm ."
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hi Chi Tuấn Kiệt phảng phất chút căng thẳng, lòng Trăn Trăn lập tức tan chảy thành vũng nước.
Người đó nhịn đưa tay lên nhéo má một cái, nụ dứt môi.
Hi Chi Tuấn Kiệt thấy Trăn Trăn , cũng kìm nở nụ rạng rỡ, trông chút ngây ngô.
Lý Lão Thái khẽ ho hai tiếng, nhịn mặt vì ngượng.
Ngay mặt mà cứ thản nhiên chiếm tiện nghi của con trai nhà thế hả?
Lăng Tú Lam nụ ngốc nghếch của con trai, bỗng thấy ngứa tay, chỉ xông lên nhéo má mấy cái cho thỏa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/vo-tinh-sinh-vao-thap-nien-60/chuong-350.html.]
Hi Chi Tuấn Kiệt lúc nhỏ ngọt ngào đáng yêu, nhưng từ khi lên tiểu học, thầy cô và bạn bè cứ hễ gặp là nhéo má một cái ghét hẳn , bình thường cứ lầm lì, ngay cả chạm cũng cho.
Thấy Trăn Trăn từ một tay chuyển sang hai tay áp lên mặt , Lăng Tú Lam tức thì sướng rơn trong lòng.
là vỏ quýt dày móng tay nhọn, con trai nhéo đến đỏ cả mặt mà vẫn hớn hở như nhặt Nguyên Bảo .
"Khụ khụ khụ..." Vương Tố Phân thực sự nổi nữa, dồn sức ho một hồi.
Trăn Trăn lúc mới sực nhớ trong phòng còn ba vị khán giả, lẳng lặng rụt tay về.
Thấy mặt Hi Chi Tuấn Kiệt in hằn dấu tay đỏ ch.ót, đó thấy chột , vội vàng xoa xoa mấy cái để xóa sạch tang chứng.
Vương Tố Phân còn mặt mũi nào nữa, nhéo đủ còn xoa mấy cái mới chịu ?
Cha cô thật đúng, con gái da mặt quá dày.
Lăng Tú Lam suýt chút nữa bật thành tiếng, thấy thông gia tương lai đang khó xử, cô ngừng an ủi: "Không , trẻ tình cảm mặn nồng đều thế cả mà.
Chị hồi chúng ở Pháp, giới trẻ bên đó yêu đương còn bạo dạn hơn nhiều, cứ hễ đường là hôn ngay ."
Vương Tố Phân Sắt Sắt run rẩy, thông gia ơi xin đừng nữa, vạn nhất con gái học theo thì thế nào, chẳng thấy ánh mắt con gái đang dán c.h.ặ.t lấy đôi môi con trai chị ?
May mà Trăn Trăn sắc mờ mắt, dùng nghị lực phi thường dời mặt .
Nhìn ba gương mặt với ba trạng thái cảm xúc khác , Trăn Trăn gượng hai tiếng: "À thì, dì Lăng buổi trưa ở ăn cơm nhé, cháu và Hi Chi Tuấn Kiệt nấu."
Lăng Tú Lam dạo gần đây thường xuyên thưởng thức tay nghề của con trai.
Vì Trăn Trăn sức đề kháng với đồ ăn ngon nên Hi Chi Tuấn Kiệt cứ năm bảy lượt xuống bếp vài món nhắm mang hẹn hò, thường những lúc sẽ thêm một phần để cho ông bố bà háu ăn của .
Tuy nhiên tay nghề của con trai thì ăn bao nhiêu cũng chán, hơn nữa hai nhà thiết nên Lăng Tú Lam hề khách sáo mà sảng khoái đồng ý ngay.
Trăn Trăn mỉm , xắn tay áo liếc Hi Chi Tuấn Kiệt: "Anh đợi em một chút, để em pha ít dịch dinh dưỡng cho Mẫu Đơn , tưới xong hoa chúng mới nấu cơm."